Lồng n.g.ự.c Trình Hỷ dâng lên một cỗ ấm áp khó tả. Một linh hồn hiện đại vô tình lạc bước vào thời không xa lạ, mang theo thân phận ân nhân chi nữ bị ép gả, nàng từng nghĩ cuộc đời mình sẽ chôn vùi trong sự ghẻ lạnh của Hầu phủ. Nhưng bằng sự chân thành, lạc quan và những món ăn đong đầy tâm ý, nàng đã thực sự tìm được chốn dung thân, tìm được một người đàn ông sẵn sàng dùng cả sinh mạng để che chở cho mình.
Nàng rúc đầu vào n.g.ự.c hắn, vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc, khẽ gật đầu: "Thiếp tin chàng."
Đến khi mặt trời đã lên cao, Trình Hỷ mới dọn dẹp y phục chỉnh tề để bước đến chính sảnh diện kiến mẫu thân. Nàng mặc một bộ y phục lụa Thục Cẩm màu xanh ngọc bích, mái tóc b.úi cao điểm xuyết cây trâm ngọc lan trắng, dáng vẻ đoan trang, thanh tao nhưng vẫn toát lên sức sống rạng ngời.
Vừa bước vào cửa, Trình Hỷ đã thấy Lý Vận Ninh ngồi ở vị trí chủ tọa. Khác hẳn với vẻ nghiêm khắc, soi mói trong những ngày đầu tiên nàng mới gả vào, ánh mắt của vị Chu phu nhân quyền uy hôm nay lại ánh lên sự hiền từ và hài lòng đến lạ.
"Nhi thần thỉnh an mẫu thân." Trình Hỷ uyển chuyển hành lễ.
"Mau đứng lên, lại đây ngồi cạnh ta." Lý Vận Ninh mỉm cười, tự tay vẫy gọi nàng.
Khi Trình Hỷ vừa an tọa, Dì Hà – tỳ nữ thân cận của Lý Vận Ninh – bưng lên một khay gỗ được phủ vải nhung đỏ. Bên trên khay là một chùm chìa khóa bằng đồng thau chạm trổ tinh xảo và một cuốn sổ sách dày cộm.
Trình Hỷ hơi ngẩn người, đôi mắt hạnh mở to mang theo tia thắc mắc nhìn mẹ chồng.
Lý Vận Ninh nâng chén trà lên nhấp một ngụm, giọng điệu chậm rãi nhưng đầy uy lực: "Hỷ Nhi, từ ngày con gả vào Trấn Quốc Hầu Phủ, ta đã luôn dùng quy củ khắt khe để răn dạy con. Ta từng nghĩ, xuất thân của con không đủ để gánh vác vị trí Thế t.ử phi. Nhưng con đã chứng minh cho ta thấy, sự tinh tế, lòng bao dung và sự thông tuệ của con còn quý giá hơn ngàn vạn gia thế môn đăng hộ đối."
Bà vươn tay, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay của Trình Hỷ, ánh mắt chân thành: "Bát chè dưỡng nhan thanh mát của con đã làm dịu đi cơn hỏa khí của ta, nhưng quan trọng hơn cả, con đã làm tan chảy được tảng băng trong lòng Kinh Ca Nhi. Từ nhỏ, nó đã gánh trên vai trọng trách gia tộc quá lớn, chưa từng biết đến nụ cười thực sự là gì. Con đã mang lại sinh khí cho cái Tây viện lạnh lẽo ấy, mang lại cho nhi t.ử của ta một mái ấm đúng nghĩa."
Lý Vận Ninh đẩy khay gỗ về phía Trình Hỷ: "Đây là chìa khóa quản lý kho đụn và toàn bộ sổ sách chi tiêu của nội trạch Hầu phủ. Bắt đầu từ hôm nay, ta chính thức giao lại quyền chưởng gia cho con. Trấn Quốc Hầu Phủ này, từ nay về sau, nội trạch do con làm chủ."
Trình Hỷ nhìn chùm chìa khóa nặng trĩu, hốc mắt chợt nóng lên. Ở thời đại nam tôn nữ ti này, việc một người mẹ chồng giao lại quyền chưởng gia cho con dâu không chỉ là sự tin tưởng tuyệt đối, mà còn là sự công nhận vị thế độc tôn của nàng trong gia tộc. Nàng không từ chối sự khiêm nhường giả tạo, bởi tư duy của một người phụ nữ hiện đại mách bảo nàng rằng, nắm lấy quyền lực chính là cách tốt nhất để bảo vệ bản thân và những người mình yêu thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng đứng dậy, cung kính nhận lấy khay gỗ, giọng nói kiên định và trong trẻo: "Nhi thần tạ ơn mẫu thân đã tín nhiệm. Nhi thần nhất định sẽ dốc lòng quán xuyến Hầu phủ, trong ấm ngoài êm, không phụ sự kỳ vọng của người."
Lý Vận Ninh cười lớn, nụ cười sảng khoái hiếm hoi của một vị phu nhân luôn đặt nặng sĩ diện: "Tốt! Tốt lắm! Có con ở hậu phương, Kinh Ca Nhi cuối cùng cũng có thể buông tay mà dọn dẹp sạch sẽ những kẻ không biết tự lượng sức mình ở bên ngoài."
Lời của Lý Vận Ninh quả không sai. Buổi chiều hôm ấy, bầu không khí tại kinh thành bỗng chốc sục sôi bởi một trận cuồng phong mang tên quyền lực triều đình.
Khi ánh tà dương vừa nhuộm đỏ góc trời, Chu Kinh Thần bước vào Tây viện với bộ quan phục uy nghi, mang theo sát khí lạnh lẽo chưa kịp tan biến. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Trình Hỷ đang đứng dưới giàn hoa thiên lý chờ mình, toàn bộ sự lạnh lùng trên người hắn lập tức hóa thành gió xuân.
Hắn sải bước tới, ôm gọn nàng vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ nàng hít hà mùi hương mộc lan quen thuộc.
"Phu quân, chàng về rồi. Chuyện bên ngoài đã giải quyết ổn thỏa chưa?" Trình Hỷ dịu dàng dùng khăn lụa lau đi lớp bụi đường trên trán hắn.
Chu Kinh Thần nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn và kiêu ngạo: "Đã nhổ cỏ tận gốc. Diệp Bách Nam cho rằng có vài đồng bạc lẻ của Diệp Thị Thương Hội là có thể thọc gậy bánh xe, mua chuộc quan lại để thao túng kinh thành sao? Kẻ ti tiện mãi mãi không hiểu được đạo lý: Quyền đè Tiền."
Hắn dắt nàng vào đình nghỉ mát, tự tay rót một chén trà nóng đưa cho nàng, rồi chậm rãi kể lại màn lật kèo kinh điển vừa diễn ra.
Sau sự kiện tại Bạch Hạc Lâu, Diệp Bách Nam không cam lòng thất bại. Hắn ta âm thầm rút toàn bộ vốn liếng của thương hội, định mua chuộc các tướng lĩnh phòng thủ biên giới nhằm tạo ra một đường dây buôn lậu v.ũ k.h.í, từ đó vu oan cho Trấn Quốc Hầu Phủ tội mưu phản. Một kế hoạch vô cùng thâm độc, dùng tiền tài vô tận để bóp nghẹt quyền lực.
Nhưng Diệp Bách Nam đã quá coi thường trí tuệ và sự tàn nhẫn của Chu Kinh Thần.
"Hắn tưởng rằng những rương vàng ròng gửi đến biên ải đã lọt vào tay kẻ tham tiền. Nhưng hắn không biết, ta đã mượn lệnh bài của Thánh thượng, bí mật thay thế toàn bộ quân chốt chặn bằng cấm quân thân tín từ ba ngày trước." Giọng Chu Kinh Thần đều đều nhưng mang theo uy áp khiến người ta nghẹt thở.