Vợ tôi thực sự đã khiến tôi mất sạch mặt mũi.
Lúc cô ấy đẩy cửa bước vào, tiệc đã qua ba tuần rượu, tôi đang cùng cô trợ lý mới xinh đẹp chơi trò dùng miệng truyền giấy.
Đám đồng nghiệp vây quanh hò hét cổ vũ, cô nàng mỹ nữ thì e thẹn, ngượng ngùng.
Bầu không khí đang đẩy lên đến cao trào thì cô ấy xuất hiện.
1.
Lâm Dao để mặt mộc, mồ hôi nhễ nhại, trông cũng chẳng khác gì chiếc tạp dề hình vịt vàng cũ kỹ cô ấy đang mặc trên người, tất cả đều nhợt nhạt và lạc quẻ hoàn toàn với không khí náo nhiệt, xa hoa ở nơi này.
Thật quá mất mặt.
Tôi thực sự chẳng muốn nhận người quen.
Dù đồng nghiệp không biết Lâm Dao là ai, nhưng bị người khác nhìn chằm chằm, cô trợ lý trẻ vẫn theo bản năng nép vào sau lưng tôi.
Lâm Dao ngây người nhìn tôi, nước mắt cứ thế trào ra.
Không khí bỗng chốc đông cứng lại.
Một gã cấp dưới đang say khướt, thiếu kiên nhẫn vẫy tay đuổi Lâm Dao như đuổi tà.
“Ở đâu ra cái loại kỳ quặc này thế? Hôm nay là sinh nhật sếp chúng tôi, định đến ám quẻ đấy à?! Cút mau!”
Cô nàng mỹ nữ cũng cười nhạo theo.
“Đúng là loại động tí là khóc, bệnh tâm thần chắc luôn.”
Ôi, càng mất mặt hơn rồi.
Đúng là mất mặt đến cực điểm.
Nhưng dù có mất mặt thì cô ấy vẫn là vợ tôi, không thể để người khác c.h.ử.i rủa như thế được.
Đang định mở lời thì Du Phong – cậu bạn thân của tôi – đã nhanh ch.óng giải vây giúp.
Cậu ta là người duy nhất ở đây biết Lâm Dao.
Du Phong bước nhanh tới cửa, vừa thấp giọng nói gì đó với Lâm Dao, vừa đóng cửa lại và đưa cô ấy rời đi.
Đúng là người anh em tốt!
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, Lâm Dao lướt qua vai Du Phong, nhìn tôi một cái đầy thảng thốt.
Đó là ánh mắt mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Sau này, tôi đã vô số lần cầu xin ông trời cho mình quay lại giây phút ấy để giữ cô ấy lại.
Tiếc rằng, lúc đó tôi chỉ cảm thấy hơi bất an một chút, rồi lại nhanh ch.óng cho rằng mình thật may mắn vì cô ấy đã đi.
Lâm Dao vốn là một mỹ nhân, chỉ là hình ảnh hôm nay trông quá lôi thôi.
Dù sao trong mắt người khác, tôi cũng là một tài năng trẻ thành đạt.
Thôi thì cứ đợi cô ấy ăn diện, chải chuốt lại t.ử tế rồi tôi sẽ chính thức giới thiệu với mọi người sau vậy.
Còn về cảm xúc của cô ấy, tôi không lo lắm.
Nước mắt của Lâm Dao rẻ rúng như cỏ rác, ba ngày hai bữa lại rơi một lần.
Nhưng chỉ cần dỗ dành một chút, thậm chí chẳng cần dỗ, cứ bỏ mặc hai ngày là cô ấy sẽ tự nhìn nhận lại bản thân rồi chủ động làm hòa thôi.
Du Phong cũng giống tôi, đều là những lãng t.ử phong lưu trên tình trường.
Lâm Dao đầu óc đơn giản, Du Phong tùy tiện kiếm cái cớ để trấn an cô ấy thì có gì khó đâu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn chuyện đã hứa cùng nhau đón sinh nhật, rồi tôi nói dối bận tăng ca không về được mà lại bị cô ấy bắt gặp ở đây……
Lúc về mua bó hoa dỗ dành là xong chuyện ấy mà.
2.
Bị Lâm Dao phá đám như vậy, bầu không khí chẳng thể nào vui vẻ lại được.
Nghĩ đến ánh mắt của cô ấy lúc ra về, tôi bỗng thấy mất hứng hẳn.
Cuối cùng, chúng tôi kết thúc buổi tiệc một cách ch.óng vánh.
Về đến nhà đã là hai giờ sáng.
Tôi cứ ngỡ Lâm Dao sẽ như mọi khi, ngồi trên sofa với đôi mắt đẫm lệ để chờ tôi đưa ra một lời giải thích.
Nhưng đèn trong nhà vẫn sáng trưng mà Lâm Dao lại không có nhà.
Chắc lại giận dỗi bỏ đi đâu rồi.
Cũng tốt.
Vừa hay đêm nay tôi quá mệt, cũng chẳng buồn dỗ dành cô ấy làm gì.
Dù sao cô ấy cũng theo tôi đến thành phố này khi chỉ có một mình, không người thân không bạn bè, hầu như chẳng có quan hệ xã hội, chẳng chạy đi đâu xa được đâu.
Theo kinh nghiệm trước đây, nhiều nhất là một ngày cô ấy sẽ tự mò về thôi.
Chỉ tiếc là đêm nay không có Lâm Dao chăm sóc.
Mỗi lần tôi than mệt, Lâm Dao sẽ quên sạch chuyện đang giận dỗi để lo lắng chăm bẵm tôi cả đêm không ngủ.
Tám năm trước khi theo đuổi, tôi đã lừa cô ấy rằng mình bị chứng đau đầu kinh niên, nghiêm trọng sẽ bị ngất đi.
Tôi dùng chiêu này cốt để cô ấy thương mình.
Nhìn cô ấy nhíu mày, toàn tâm toàn ý lo lắng cho tôi, tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc.
Nhưng về sau, cái cớ này thường xuyên được dùng để giả đáng thương hòng thoát tội, và lần nào cũng hiệu quả.
Chỉ là đêm nay, vợ tôi không có nhà.
Tôi thở dài, học cách cô ấy hay làm là đi hâm nóng sữa.
Vào bếp mới thấy trong nồi vẫn còn món măng hầm thịt chưa kịp múc ra bát.
Đây là món tôi từng ăn ở một quán cơm gia đình với bạn bè và thấy rất hợp khẩu vị, mấy hôm trước có vô tình nhắc đến.
Món này làm rất kỳ công, không ngờ Lâm Dao lại học nhanh thế, chắc hẳn định làm cho tôi ăn mừng sinh nhật.
Nghĩ đến đây, tôi thấy hơi áy náy.
Thật ra, tôi chưa bao giờ thấy mình có lỗi với Lâm Dao cả.
Dù ham chơi nhưng từ khi ở bên cô ấy, tôi chưa từng đi quá giới hạn, thực chất đã muốn tu tâm dưỡng tính rồi.
Chúng tôi tuy chưa kết hôn, nhưng Lâm Dao là cô gái đặc biệt nhất mà tôi từng gặp, cũng là người tôi yêu lâu nhất và là người duy nhất tôi muốn cưới làm vợ.
Tôi thích gọi cô ấy là "lão bà", nghe rất thân mật.
Tôi yêu cô ấy thật lòng.
Chỉ có điều tính cách Lâm Dao quá lạnh lùng, còn tôi lại là kẻ ưa náo nhiệt, đôi khi cũng cần ra ngoài chơi bời chút đỉnh, nhưng sẽ không bao giờ thực sự phản bội cô ấy.
Đau đầu quá.
Đi ngủ trước đã.