Gặp Gỡ Thoáng Qua

Chương 2



3.

Sáng sớm vừa tỉnh dậy, tôi theo thói quen vòng tay ôm Lâm Dao nhưng chỉ chạm vào khoảng không.

Nhìn chiếc gối trống trơn, lòng tôi cũng thấy hụt hẫng lạ thường.

Lâm Dao vẫn chưa về.

Dương Y – cô trợ lý xinh đẹp tối qua – gọi điện hỏi thăm tôi.

Dương Y là con gái một khách hàng của công ty, việc làm trợ lý cho tôi chỉ là kỳ thực tập do cô nàng tự chọn, nên tôi cũng không hoàn toàn coi cô ấy là nhân viên cấp dưới.

Tôi bảo cô ấy hôm nay tôi nghỉ, không lên công ty.

Dặn dò xong công việc, Dương Y đột ngột hỏi: “Lục tổng, tối qua…… chị nhà có giận anh không? Em xin lỗi nhé, em không ngờ chị ấy lại đến bắt quả tang anh như thế……”

Men rượu đã tan sạch, tôi chợt nhận ra một vấn đề.

Lâm Dao chưa bao giờ kiểm tra định vị hay theo dõi tôi, sao tối qua cô ấy lại đột ngột xuất hiện ở đó?

Tôi mở điện thoại, vào phần tin nhắn của Lâm Dao thì bàng hoàng phát hiện hóa ra chính mình đã gửi định vị cho cô ấy.

Kèm theo đó là một dòng tin: “Lão bà ơi, anh đau đầu quá, mau đến đón anh đi.”

…………

C.h.ế.t tiệt, tôi nhớ ra rồi.

Tối qua lúc chơi trò "Thật hay Thách", tôi bị thua nên phải đưa điện thoại cho Dương Y để cô nàng tùy ý gửi một tin nhắn trêu chọc.

Lúc đó tôi nghĩ cứ để cô ấy nhắn gì thì nhắn, lát sau mình nhắn lại một câu “Xin lỗi nhé, anh chơi trò chơi thôi” là xong chuyện.

Kết quả là lúc trả lại điện thoại, Dương Y vô tình ngã vào lòng tôi, tôi lại đang say mèm nên đưa tay đỡ cô ấy, cứ thế giằng co qua lại mà quên khuấy mất việc phải kiểm tra điện thoại.

Hèn gì Lâm Dao còn chưa kịp cởi tạp dề đã vội vàng chạy đi tìm tôi……

Là tôi quá sơ suất rồi.

Trong bếp đồ ăn vẫn đang làm dở, dụng cụ nấu nướng bừa bộn khắp nơi.

Tôi tự mình dọn dẹp phòng bếp, bàn ăn, sau đó đặt hoa và bữa trưa.

Mấy món Lâm Dao làm dở, tôi do dự một lúc rồi cất vào tủ lạnh.

Bạn bè gọi mấy cuộc rủ đi chơi nhưng tôi đều từ chối.

Hôm nay, tôi sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ Lâm Dao về.

Tôi cố tình không gọi điện cho cô ấy.

Tôi muốn đợi cô ấy trở về với tâm trạng buồn bã, thất vọng, rồi đột ngột dành cho cô ấy một điều bất ngờ.

Cảm xúc càng hụt hẫng bao nhiêu thì khi nhận được bất ngờ sẽ càng cảm động bấy nhiêu.

Chắc chắn cô ấy sẽ cảm động phát khóc cho xem.

 

4.

Đến trưa, Lâm Dao vẫn bặt vô âm tín.

Lúc này tôi mới nhớ ra, sau khi đưa Lâm Dao đi tối qua, Du Phong dường như cũng không quay lại buổi tiệc.

Tôi gọi mấy cuộc cho Du Phong nhưng không ai bắt máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lòng tôi bắt đầu bồn chồn, khó chịu.

Dù vậy, tôi không hẳn là lo lắng về Lâm Dao.

Tôi quá hiểu cô ấy.

Lâm Dao xinh đẹp, khí chất dịu dàng, e lệ, hồi cô ấy còn tham gia các buổi giao lưu, hầu như lần nào ra ngoài cũng có người đến bắt chuyện.

Nhưng ngoại trừ tôi ra, bất kỳ sự tiếp cận nào của đàn ông đối với Lâm Dao đều chỉ là sự phiền nhiễu.

Để tránh rắc rối, cô ấy thậm chí còn mua một chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út, ai làm quen là cô ấy đưa tay ra tuyên bố mình đã kết hôn.

Bất kể người đàn ông đó ưu tú hay thuộc kiểu người nào, Lâm Dao cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn thêm cái thứ hai.

Kể cả Du Phong cũng vậy.

Du Phong giống tôi, ngoại hình bảnh bao, nhà có điều kiện, lại rất dẻo miệng.

Quan trọng là, cậu ta đối xử với Lâm Dao rất đặc biệt, vô cùng tôn trọng và không bao giờ đùa giỡn quá trớn.

Lúc đi chơi cùng nhau, cậu ta thường khuyên tôi nên đối xử tốt với Lâm Dao hơn, vì cô ấy không giống những cô gái khác.

Tôi thường cười nhạo cậu ta.

Du Phong chơi bời còn bạo hơn tôi nhiều, lấy tư cách gì mà khuyên bảo tôi chứ?

Nhưng cậu ta lại rất nghiêm túc: “Đó là vì tôi chưa từng gặp cô gái nào như Lâm Dao, nếu tôi là ông, tôi đã sớm tu tâm từ lâu rồi.”

Cuối cùng cậu ta chốt lại: “Lục Dương, ông đừng có chơi bời quá trớn mà đ.á.n.h mất Lâm Dao, có ngày ông sẽ phải hối hận đấy.”

Về sự "nhòm ngó" của Du Phong, tôi cũng từng lo lắng một thời gian.

Vì thế tôi đã hỏi Lâm Dao cảm thấy Du Phong là người thế nào.

Lâm Dao ngẩng lên khỏi cuốn sách, ngẩn người hỏi lại: “Du Phong là ai cơ?”

Lúc đó họ đã gặp nhau vài lần rồi mà Lâm Dao chẳng có chút ấn tượng nào.

Cũng phải, Lâm Dao không hợp với những nơi náo nhiệt, mỗi lần tụ tập cô ấy luôn ngồi sau lưng tôi như một người tàng hình, lẳng lặng chờ tiệc tan, ngoài việc chào hỏi lịch sự ra thì hầu như không nói chuyện với ai khác.

Cho nên về sau, cô ấy cũng dần không tham gia vào những buổi tụ tập của tôi nữa.

Việc Lâm Dao không nhớ Du Phong cũng là điều nằm trong dự tính.

Tôi hoàn toàn yên tâm.

Còn Du Phong thì vẫn tiếp tục rong chơi trong vườn hoa của cậu ta.

Mỹ nữ trên đời thiếu gì, chẳng lẽ cậu ta lại nhất quyết đòi đào góc tường nhà tôi sao?

5.

Bữa trưa đã đặt giờ đổi thành bữa tối mà Lâm Dao vẫn chưa về.

Ngay khi tôi suýt không nhịn được mà định gọi cho Lâm Dao thì Du Phong cuối cùng cũng gọi lại.

“Du Phong, tối qua ông có đưa Lâm Dao về nhà không? Cô ấy đi đâu rồi?”

Đầu dây bên kia, Du Phong im lặng hồi lâu mới lên tiếng.

“Tối qua Lâm Dao nói muốn ở một mình, tôi đưa cô ấy lên taxi rồi tự đi về, không biết hiện giờ cô ấy ở đâu.”

Vẫn không có tin tức gì của Lâm Dao.