Mấy ngày nay, nước mắt của tôi trở nên thật rẻ rúng.
Giờ tôi mới biết, hóa ra mỗi lần rơi lệ đều đau khổ đến nhường này.
Nhưng khi ở bên tôi, Lâm Dao đã rơi biết bao nhiêu nước mắt, đã khóc biết bao nhiêu lần rồi.
Có phải cô ấy đã luôn phải chịu đựng sự khổ sở đó không?
Thấy tôi ngồi thẫn thờ rơi lệ như một kẻ ngốc, Du Phong cúi đầu im lặng vài giây rồi đi ra ngoài.
Lúc quay lại, cậu ta bảo tôi: “Lâm Dao đồng ý gặp ông một lần.”
Điều kiện của Lâm Dao là sau này tôi không được đến làm phiền Du Phong nữa.
Cô ấy nói Du Phong không nợ nần gì cô ấy, không nên vì cô ấy mà phải chịu đựng sự vô lý của tôi.
Cái cuộc gặp mà tôi dùng mạng sống cũng không đổi lại được, cuối cùng lại được Du Phong cầu xin mà có.
Tôi không còn cảm thấy phẫn nộ hay không cam tâm nữa, trong lòng chỉ còn lại sự biết ơn.
Tôi tích cực điều trị để mau hồi phục, chỉ muốn nhanh ch.óng xuất viện để đi gặp Lâm Dao lần cuối như cô ấy đã hứa.
22.
Làm xong kiểm tra và hoàn tất thủ tục xuất viện, tôi về nhà thay quần áo và cạo râu.
Mấy ngày nay tôi tàn tạ không ra hình người, tôi phải sửa sang lại cho mình trông thật chỉnh tề và tươm tất.
Chọn xong hoa và quà, tôi cùng Du Phong bước vào nhà cậu ta khi trời đã về tối.
Lâm Dao đang đứng một mình trên ban công ngắm trăng.
Đã hơn một tháng rồi.
Kể từ cái nhìn thảng thốt tối hôm đó, đã hơn một tháng tôi chưa được thấy Lâm Dao.
Nghe tiếng chúng tôi đi vào, cô ấy quay đầu mỉm cười gật đầu với Du Phong trước, sau đó ánh mắt mới hờ hững dừng lại trên người tôi.
Ánh trăng sáng trong treo cao tỏa xuống gương mặt trắng ngần của Lâm Dao, khiến cô ấy trông có chút gì đó không thực.
Tôi đưa tay ra định chạm vào cô ấy một chút để biết chắc đây không phải là một giấc mơ.
Lâm Dao khẽ quay đầu tránh né tay tôi, giọng điệu hờ hững: “Tránh xa tôi ra một chút.”
Mọi lý do thoái thác tôi chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng chốc tan biến vào hư không.
Du Phong đi tới, mang theo một ly sữa nóng và một đôi dép bông: “Trời lạnh rồi, thay giày đi rồi hãy nói chuyện.”
Lúc đặt sữa xuống, có khoảnh khắc Du Phong định cúi người xuống, nhưng Lâm Dao đã kịp thời nhận lấy đôi dép, nói lời cảm ơn rồi tự mình thay vào.
Tôi lặng lẽ đặt bó hoa và món quà trên tay sang một bên.
23.
Hiện tại là đầu thu, tôi và Du Phong đều mặc áo ngắn tay, nhưng Lâm Dao lại mặc quần áo dài kín mít; dù vậy, sắc mặt cô ấy vẫn quá đỗi tái nhợt, trông như vẫn còn đang thấy lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đợi khi Lâm Dao đã cầm ly sữa nóng hôi hổi trên tay, Du Phong mới rời đi: “Hai người cứ nói chuyện đi.”
Nhìn Lâm Dao giờ đã không còn thuộc về mình, tôi vừa đau lòng vừa bàng hoàng trước sự thay đổi của cô ấy.
Ánh mắt dịu dàng đầy tình ý ngày nào đã hoàn toàn nguội lạnh; dưới ánh trăng bạc, nó giống như một đôi lưu ly dễ vỡ, tràn đầy sự phòng bị.
Tôi ngập ngừng mở lời: “Anh xin lỗi, anh……”
“Tôi không muốn nghe.” Lâm Dao ngắt lời.
Ánh mắt cô ấy đạm mạc: “Tôi không muốn nghe lời xin lỗi của anh, nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.”
Lâm Dao quay đầu nhìn lên vầng trăng, im lặng trong chốc lát.
Còn tôi đứng đó như một tội đồ đang chờ phán xét, lúng túng và căng thẳng muốn biết liệu mình còn có lấy một tia hy vọng nào không.
Hồi lâu sau, như thể rốt cuộc đã hạ quyết tâm, Lâm Dao quay lại nhìn tôi đăm đăm, giọng nói bình thản như đang kể lại một câu chuyện của ai khác.
“Lục Dương, anh đã lừa dối tôi.”
Cô ấy giơ tay ngăn cản ý định giải thích của tôi và tiếp tục nói.
“Anh đã cho tôi thấy mấy năm qua mình đáng thương đến nhường nào —— tôi lại từng nghĩ rằng anh thực sự rất yêu tôi.”
Đôi môi nhợt nhạt của cô ấy nở một nụ cười tự giễu.
“Những năm qua, anh thường xuyên khiến tôi rất khổ sở; nhưng tôi luôn tự nhắc nhở mình về những điều tốt đẹp anh từng làm.
Anh ở bên tôi đón Tết, anh nói sẽ luôn xứng đáng với sự tin tưởng của tôi, anh đ.á.n.h nhau với kẻ đã bịa đặt về tôi, anh ủ ấm bụng cho tôi cả đêm mỗi khi tôi đau bụng kinh, ngày nào thức dậy anh cũng hôn lên trán tôi……”
Lâm Dao đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm, thần sắc có chút thẫn thờ.
“Tôi đã tự an ủi mình rằng anh chỉ là quá bận, anh chỉ là chưa đủ tinh tế, anh chỉ là không biết cách thể hiện……
Cho đến ngày hôm đó khi tôi nằm trong bệnh viện và nhận được bức ảnh của hai người.
Giây phút ấy, tôi đã nghĩ giá mà mình cứ thế c.h.ế.t đi thì tốt biết mấy.
Và rồi, tôi đã dễ dàng tìm ra đáp án cho câu hỏi: Rốt cuộc anh có yêu tôi không?
—— Câu trả lời là không.
Bởi vì khi tôi còn yêu anh, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ nhẫn tâm để anh phải đau đớn như vậy —— đó mới là yêu.”
Lâm Dao khẳng định chắc nịch: “Còn anh, không phải như thế.”
Tôi há miệng định nói gì đó nhưng chẳng thể thốt ra lời bào chữa nào.
Cô ấy nói hoàn toàn đúng.
Đôi lông mày thanh tú của Lâm Dao khẽ nhíu lại, như thể vừa tỉnh giấc sau một cơn ác mộng, cô ấy gian nan thốt ra: “Hóa ra, tôi chưa từng được trân trọng.”
Tôi cuống quýt giải thích: “Không phải thế đâu Dao Dao, anh muốn cưới em mà, anh chỉ là…… chỉ là nhất thời u mê thôi!”
Nhưng Lâm Dao dường như đã rơi vào một cơn mộng mị, cô ấy chẳng nghe lọt tai bất cứ điều gì mà tiếp tục lầm bầm tự nói với chính mình.