Gặp Gỡ Thoáng Qua

Chương 9



Tôi suy sụp lặng im, Du Phong đứng dậy bỏ đi.

Đi được vài bước, cậu ta bỗng dừng lại, hạ giọng nói:

“Lúc chưa tỉnh t.h.u.ố.c mê, cô ấy từng gọi tên ông đấy, Lục Dương.

Nhưng lúc đó, ông đang ở đâu?”

 

20.

Kể từ ngày hôm đó, tôi không chỉ không gặp được Lâm Dao mà ngay cả Du Phong cũng trốn biệt, hoàn toàn cắt đứt liên lạc với tôi.

Giờ đây, đến cả một chút tin tức về Lâm Dao tôi cũng không thể nghe thấy được nữa.

Tôi túc trực ở công ty, đứng đợi dưới lầu nhà cậu ta, thậm chí nhờ khách hàng hẹn cậu ta ra ngoài, nhưng tất cả đều bị Du Phong nhìn thấu và từ chối.

Cuối cùng, tôi trở về căn nhà không có Lâm Dao, ngơ ngác nhìn quanh.

Chúng tôi đã ở bên nhau quá lâu rồi.

Sự hiện diện của Lâm Dao dần trở nên giống như nước, ánh sáng hay không khí; bình thường chẳng mấy khi để tâm cũng không biết ơn, chỉ đến khi mất đi tôi mới thấu hiểu đó là thứ trân quý nhường nào.

Đồ đạc trong căn hộ này vẫn chẳng thay đổi, nhưng mọi thứ dường như đã khác xưa, trở nên tĩnh mịch và xa lạ.

Mảnh gốm in dấu vân tay của hai đứa vẫn nằm trên kệ, trông giống như một món đồ trang trí chẳng mấy bắt mắt.

Nhớ khi đó tôi từng an ủi Lâm Dao, bảo rằng hôm khác sẽ cùng cô ấy đi làm cái mới.

Kết quả là mấy năm trôi qua, tôi chưa bao giờ cùng cô ấy quay lại tiệm gốm lần nào nữa.

Cái gì đã vỡ, thì cứ để nó vỡ nát ở đó.

Cũng giống như những tổn thương tôi gây ra cho Lâm Dao, một khi đã tạo thành thì chưa bao giờ được tu bổ.

Vì thế vết sẹo cứ mãi nằm lại trong lòng cô ấy, lớp này chồng lên lớp khác.

Trong tủ lạnh vẫn còn những món ăn Lâm Dao làm cho tôi lần cuối; đã gần một tháng rồi, tôi vẫn không nỡ vứt đi.

Thực ra Lâm Dao vốn chẳng giỏi nấu nướng, chỉ vì tôi thường xuyên lấy cớ đau ốm nên cô ấy mới bắt đầu dày công nghiên cứu thực đơn, chú ý phối hợp dinh dưỡng để bồi bổ cho tôi.

Hồi mới tập tành xuống bếp, cô ấy thường bị dầu b.ắ.n vào tay, vào mặt, để lại những vết bỏng chỗ đậm chỗ nhạt.

Lần nghiêm trọng nhất, mặt cô ấy bị dầu b.ắ.n nổi lên một nốt phồng lớn; tôi vừa xót vừa giận, lúc nâng mặt cô ấy lên bôi t.h.u.ố.c cứ luôn miệng trách cô ấy không cẩn thận.

Lâm Dao mím môi, nước mắt chực trào nơi hốc mắt, trông giống hệt một đứa trẻ tiểu học vừa bị quở mắng.

Đã có khoảnh khắc tôi muốn nói với cô ấy rằng tất cả chỉ là lời nói dối, em đừng học nấu ăn nữa.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn ích kỷ lựa chọn giấu kín sự thật đó đi.

Về sau, tay nghề của Lâm Dao ngày càng giỏi, còn tôi thì…… ngày càng coi đó là chuyện hiển nhiên.

Tôi mang đống thức ăn đó bày lên bàn.

Măng hầm thịt, canh đầu cá nấu nấm, bò nạm hầm cà rốt, sườn xào chua ngọt, củ mài xào mộc nhĩ, rau cải xào tỏi; vẫn như mọi khi, các thành phần dinh dưỡng được phối hợp đầy đủ và cân bằng, ai nhìn vào cũng thấy rõ tâm huyết và nỗi lòng gửi gắm trong đó.

Tất cả những thứ này đều được làm từ lúc Lâm Dao vẫn còn yêu tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghĩ đến đây, hốc mắt tôi nóng rực.

Tôi khui hết số rượu trong tủ, bắt đầu ăn những món đó một cách ngấu nghiến.

Nhưng chúng đã biến chất rồi, chẳng còn hương vị quen thuộc ngày nào nữa.

Nước mắt rơi vào chén rượu, rồi lại theo rượu chảy ngược vào trong bụng.

Tôi nghĩ đến lúc Lâm Dao còn chưa thạo nấu nướng, mỗi khi làm hỏng món gì, cô ấy đều trốn trong bếp tự mình ăn hết, vừa ăn vừa suy nghĩ xem mình làm sai ở đâu.

Cô ấy ăn một miếng, nghĩ một chút, đôi lông mày cụp xuống trông như chú thỏ con tai rũ, vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.

Tôi vừa khóc vừa cười, gắp từng miếng thức ăn Lâm Dao làm đưa vào miệng, nuốt xuống tận đáy lòng.

Không biết đã bao nhiêu thời gian trôi qua, cũng chẳng biết đã uống bao nhiêu rượu.

Trong cơn mơ màng, tôi nghĩ: Những món ăn này ngon quá; nếu tối hôm đó mình về ăn chúng thì tốt biết mấy.

Nếu tối hôm đó, mình trở về.

Thì tốt biết bao nhiêu.

……

 

21.

Lúc tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt tôi là trần nhà trắng xóa và chiếc giường cũng trắng tinh.

Là bệnh viện.

Đầu tôi đau như muốn nổ tung, dạ dày nóng rát như lửa thiêu lửa đốt.

Tôi nhớ lại tối qua, tôi đã gửi tin nhắn thoại cho Du Phong; dường như thấy tình trạng của tôi không ổn nên cậu ta đã đến đưa tôi vào bệnh viện.

Ngộ độc thực phẩm kèm theo ngộ độc cồn, phải rửa ruột.

Lúc đó tôi quá đau đớn, chẳng thể phân biệt nổi là nỗi đau về thể xác hay tâm hồn, chỉ cảm thấy nơi nào cũng đau, đau đến mức sắp c.h.ế.t đi được.

Tôi nhớ mình đã cực kỳ không hợp tác với bác sĩ, cứ nắm c.h.ặ.t lấy áo Du Phong, cầu xin cậu ta cho tôi được gặp Lâm Dao một lần.

Dù có c.h.ế.t, tôi cũng muốn được nhìn thấy cô ấy rồi mới nhắm mắt.

Chỉ đến khi thấy Du Phong đồng ý gọi điện cho Lâm Dao, tôi mới yên tâm mà lịm đi.

Tôi khó khăn chống tay ngồi dậy, nhìn quanh phòng bệnh với đầy rẫy hy vọng.

Không có Lâm Dao ở đây.

Chỉ có Du Phong đang tựa vào cửa, nhìn tôi với ánh mắt nặng nề.

Tôi nhìn cậu ta, mấp máy môi nhưng cổ họng bị tổn thương không thể thốt ra lời.

Du Phong đỡ tôi tựa vào gối rồi giải đáp: “Lâm Dao không đến; tôi đã gọi điện cho cô ấy, cô ấy nói mọi chuyện đều không còn liên quan gì đến mình nữa.”

Nước mắt tôi lại trào ra ngay lập tức.

Dù tôi có sắp c.h.ế.t đi chăng nữa, Lâm Dao cũng chẳng bận tâm, đúng không?