“Tức c.h.ế.t đi được, thương chị ấy đã phí hoài tám năm thanh xuân.”
“Ôm chị một cái, mong chị đừng vì loại rác rưởi đó mà đau lòng, sớm bước ra khỏi bóng tối nhé.”
……
Dương Y gọi điện cho tôi cháy máy, cô ta gào thét loạn xạ hỏi tôi phải làm sao.
Cửa nhà cô ta bị tạt sơn đỏ với dòng chữ “Tiểu tam c.h.ế.t đi”, đi làm thì bị đồng nghiệp nhìn bằng ánh mắt ghê tởm, người qua đường nhận ra cũng mắng c.h.ử.i vài câu, khiến bố mẹ cô ta chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai.
Tình cảnh của tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Giữa những lời lăng mạ, tôi quyết định dùng toàn bộ cổ phần công ty để bồi thường cho Lâm Dao.
Lâm Dao lập tức bán rẻ số cổ phần đó cho Du Phong rồi đem toàn bộ số tiền đi quyên góp từ thiện, cô ấy không muốn có bất cứ dây dưa gì với tôi nữa.
Dương Y khóc lóc đòi kiện Lâm Dao vì tội hủy hoại danh dự, muốn tống Lâm Dao vào tù.
Tôi bình tĩnh nói cho cô ta biết: “Không phải Lâm Dao đâu, là tôi làm đấy.”
27.
Tôi đang trả thù Dương Y, và cũng là đang trả thù chính mình.
Khoảng thời gian này tôi sống rất tệ, và tôi cũng chẳng cho phép bản thân mình được sống tốt.
Tôi muốn nhắn gửi đến Lâm Dao rằng:
—— Em xem, những kẻ đùa giỡn tình cảm như chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp đâu.
—— Em là người bị hại, tất cả những chuyện này không phải lỗi của em.
—— Em xứng đáng được yêu thương, xứng đáng được đối xử bằng tất cả chân tình.
—— Xin em đừng đ.á.n.h mất niềm tin vào tình yêu.
—— Xin em đừng đ.á.n.h mất…… khả năng được hạnh phúc.
Dẫu cho sau này, tôi chẳng còn được tham dự vào cuộc đời của em nữa.
Dao Dao, anh thật lòng mong em được hạnh phúc.
PHIÊN NGOẠI: GÓC NHÌN CỦA LỤC DƯƠNG (5 NĂM SAU)
1.
Mấy năm trước, vì sự hoang đường của chính mình mà tôi đã đ.á.n.h mất Lâm Dao, mất luôn cả công ty, sống một cuộc đời vô cùng rệu rã. Bố mẹ đã nhiều lần can thiệp, mắng c.h.ử.i để mong tôi tỉnh ngộ.
Nhưng tôi giống như kẻ bị lún sâu trong vũng bùn, chẳng tài nào thoát ra nổi.
Tháng trước là sinh nhật bố tôi, ông uống say rồi trào nước mắt chỉ vào mái tóc bạc trắng mà bảo: “Bố đã là kẻ gần đất xa trời rồi, con đừng để bố phải lo lắng thêm nữa.”
Cuối cùng tôi cũng gật đầu và quay lại với công việc chuyên môn của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Công ty cũ không còn cổ phần của tôi nữa, nhưng may mắn là Du Phong vẫn sẵn sàng nhận tôi vào làm, và rất nhanh sau đó đã giao cho tôi một khách hàng lớn.
2.
Công ty đối tác nằm ở thành phố S.
Cậu thanh niên tên Chu phụ trách tiếp đón tôi rất nhiệt tình, suốt buổi cứ luôn miệng giới thiệu về sếp của cậu ta là Trương tổng.
Cậu Chu khen sếp mình hết lời, nói rằng Trương tổng xấp xỉ tuổi tôi, tính tình hào sảng, không hề giữ kẽ và rất dễ gần.
Cuối cùng, cậu ấy hỏi tôi có còn độc thân không.
Tôi hơi khựng lại một chút rồi cười đáp mình vẫn độc thân.
Cậu Chu thở dài: “Thế thì hỏng rồi.”
Cậu ấy bảo sếp mình cái gì cũng tốt, mỗi tội cực kỳ thích "ngược đãi" hội độc thân, đúng chuẩn một kẻ cuồng khoe vợ.
“Bất kể anh nói về chủ đề gì, anh ấy cũng có thể lái sang chuyện vợ mình rồi bắt đầu khoe khoang một tràng dài.”
Sau khi gặp mặt, tôi nhận ra lời cậu Chu nói chẳng sai chút nào.
Trương Tiêu cười hớn hở bắt tay tôi, mở miệng ra là: “Giám đốc Lục chắc chưa ăn gì nhỉ? Để tiểu Chu dẫn anh đi nếm thử đặc sản ở đây. Tôi hả? Tôi thì không đi được rồi, vợ tôi tự tay nấu cơm cho tôi mang đi đây này, thơm phức luôn, đầu bếp ở đâu cũng chẳng bằng đâu, để tôi cho anh xem ——”
Cậu ta nhiệt tình khoe chiếc hộp cơm tinh tế của mình.
“Anh xem này, cần tây xào thịt để tốt cho mạch m.á.u; nấm hương xào xà lách để bổ sung dinh dưỡng; dạo này đang có dịch cúm nên canh xương hầm bào ngư này là để tăng sức đề kháng; còn có cả món thịt kho Đông Pha mà tôi thích nhất nữa……”
Nói đoạn, cậu ta lại lộ vẻ phiền não giả vờ: “Tôi đã bảo không cần làm mà cô ấy cứ nhất định phải làm, bảo là sợ tôi ăn không ngon. Tôi chỉ sợ cô ấy mệt thôi, giao hẹn một tuần chỉ làm ba bữa mà cô ấy cứ mặc cả đòi làm bốn bữa mới chịu……”
Miệng thì than phiền nhưng khóe môi cậu ta chẳng lúc nào hạ xuống được.
Bầu không khí hạnh phúc ấy tỏa ra nồng nặc, đủ để làm ch.ói mắt bất cứ kẻ độc thân nào.
Cậu Chu nghe mà thèm: “Trương tổng, ngày nào sếp cũng kể, bao giờ mới cho anh em chúng tôi nếm thử tay nghề của phu nhân đây?”
Trương Tiêu lập tức đổi sắc mặt: “Không được đâu! Cơm vợ tôi nấu chỉ dành cho một mình tôi ăn thôi, các cậu mau đi tìm chỗ mà ăn cơm đi.”
3.
Công việc ở thành phố S diễn ra rất thuận lợi.
Trương Tiêu thực sự có năng lực rất mạnh, làm việc nghiêm túc, có sức hút và ngoại hình cũng rất cao ráo, điển trai, khiến không ít bóng hồng thầm thương trộm nhớ.
Có cô nhân viên cấp dưới còn chua chát nói: “Trương tổng cũng đừng chiều vợ quá, em thấy vợ anh lấy được anh mới là phúc phận ấy chứ.”
Trương Tiêu nghiêm mặt đáp: “Không đùa đâu nhé. Tôi cưới được vợ mình mới là điều may mắn nhất đời, khó khăn lắm tôi mới theo đuổi được cô ấy, cô ấy chính là trụ cột tinh thần của nhà tôi đấy.”
Nghe nói lúc vợ Trương Tiêu gả cho cậu ta là lúc công ty đang bên bờ vực sụp đổ.
“Lúc đó chỉ cần một sơ sẩy nhỏ thôi là cô ấy sẽ phải gánh nợ cùng tôi. Tôi đã nói rõ tình cảnh khốn cùng với cô ấy, bảo rằng không muốn làm khổ cô ấy, mong cô ấy cầm lấy số tiền đó mà tự chăm lo cho bản thân.”