Gặp Gỡ Thoáng Qua

Chương 13



Đôi mắt Trương Tiêu sáng rực lên: “Anh đoán xem cô ấy nói gì?”

Tôi phối hợp hỏi: “Cô ấy nói gì?”

“Cô ấy bảo, nếu đã quyết định ở bên nhau thì làm gì có chuyện người này sướng người kia khổ, đương nhiên là phải đồng cam cộng khổ rồi. Nếu tôi có phá sản nợ nần thật thì cùng lắm hai đứa ban ngày đi làm, buổi tối rủ nhau đi giao đồ ăn kiếm tiền trả nợ, mỗi ngày chạy trên đường có khi còn va vào nhau vài lần ấy chứ, ha ha ha ha ha ha……”

Đỉnh cao của việc khoe vợ chính là khoe đến mức khiến người nghe phải tâm phục khẩu phục và cay xè mắt.

 

4.

Tôi lại nhớ đến Lâm Dao.

Hồi công ty của tôi và Du Phong mới khởi nghiệp, chúng tôi đã vấp ngã đau đớn ngay từ bước đầu tiên khi bị lừa mất khoản vốn đầu đời.

Khi đó vì trẻ tuổi hiếu thắng nên chúng tôi nhất quyết không chịu ngửa tay xin tiền gia đình. Chúng tôi bán cả xe, tiết kiệm từng đồng, mọi việc không cần thuê người đều tự tay làm hết, mỗi ngày làm việc tới 18 tiếng. Thời gian đó, tôi và Du Phong ai cũng mang hai quầng thâm mắt to đùng, trông tàn tạ không giống người.

Lâm Dao biết chuyện đã đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng.

Bố mẹ cô ấy đều đã có gia đình riêng, vì không muốn cô ấy ảnh hưởng đến tổ ấm mới nên họ đã chuyển thẳng tiền nuôi dưỡng và của hồi môn vào thẻ cho cô ấy, coi như một cách cắt đứt quan hệ m.á.u mủ.

Một số tiền quan trọng như vậy, là toàn bộ tài sản của Lâm Dao, mà cô ấy lại trao nó cho tôi một cách nhẹ nhàng như không.

Du Phong lần đầu tiên thấy trên đời có người phụ nữ như thế, cậu ta suýt phát khóc vì cảm động, cứ luôn miệng khen tôi có phúc lớn.

Lúc đó tôi đã rất đắc ý: “Đương nhiên rồi, vợ tôi mà lị.”

……

Tôi nghĩ, ánh mắt tôi nhìn Trương Tiêu lúc này chắc chắn cũng giống hệt ánh mắt Du Phong nhìn tôi ngày ấy.

 

5.

Dự án hoàn thành, tôi chuẩn bị quay về.

Cậu Chu giúp tôi thu dọn hành lý thì vô tình làm rơi ra một mảnh sứ không vuông vức.

Cậu ấy nhặt lên: “Ơ? Đây là tác phẩm nghệ thuật gì à? Trông đặc biệt thật, trên này là hình cánh bướm hay trái tim thế anh?”

Tôi nhanh ch.óng giấu nó đi như thể đang giấu tang vật, chỉ trả lời ngắn gọn: “Là dấu vân tay thôi.”

Trước khi đi, Trương Tiêu xin lỗi vì không thể tiễn tôi ra sân bay được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chưa kể với anh nhỉ, vợ tôi là một tác giả lớn đấy. Hôm nay cô ấy có buổi ký tặng sách, tôi phải đến cổ vũ nên không tiễn anh được.”

Lòng tôi bỗng thắt lại, tôi hỏi liệu có thể xem qua sách của cô ấy không.

Trương Tiêu hào hứng lấy ra một cuốn sách in, giọng đầy tự hào: “Tặng anh này, anh đọc thử đi, viết hay lắm, đến tôi đọc mà còn phải phát khóc đây này.”

Tôi đón lấy cuốn sách, ở phần tên tác giả ghi rõ: Lộc Trong Rừng.

Đó chính là b.út danh của Lâm Dao.

Trong lúc tôi đang thẫn thờ, Trương Tiêu nhìn đồng hồ rồi nói: “Thôi không tán gẫu với anh nữa, vợ tôi đến đón rồi. Giám đốc Lục, hợp tác vui vẻ, mong sớm gặp lại anh nhé.”

 

6.

Tôi lẳng lặng đi theo phía sau.

Trương Tiêu tâm trạng rất tốt, vừa đi vừa ngân nga hát dọc đường ra bãi đỗ xe.

Một chiếc xe nháy đèn ra hiệu, mắt Trương Tiêu sáng lên, cậu ta bước nhanh về phía đó.

Cửa ghế lái mở ra.

Lâm Dao bước xuống.

Cô ấy trông đầy đặn hơn trước một chút, sắc mặt rất hồng hào, khỏe mạnh.

Ánh đèn trong hầm gửi xe vừa trắng vừa lạnh, nhưng chiếu lên gương mặt cô ấy vẫn thấy sự rạng rỡ, tự tin và nụ cười rạng rỡ.

Trương Tiêu ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy, hôn mạnh lên má cô ấy một cái.

Hai người cười nói gì đó không rõ, rồi Trương Tiêu mở cửa ghế phụ cho Lâm Dao ngồi vào, còn mình thì vòng sang ghế lái.

Chiếc xe khởi động, chở họ đi ngày càng xa, cho đến khi tan vào vùng ánh sáng trắng xóa nơi cửa hầm.

Ánh mặt trời rực rỡ, con đường phía trước thênh thang, cái nắng gắt khiến tầm mắt tôi bỗng chốc mờ đi.

Đứng trong góc tối khuất lấp, tôi lặng lẽ đưa tay làm thủ thế chào tạm biệt.

—— Cảm ơn em, Lâm Dao.

—— Cảm ơn em đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh.

—— Và cũng cảm ơn em, vì cuối cùng đã bước ra khỏi cuộc đời anh.