Tôi cũng từng thoáng thấy Lâm Dao một hai lần.
Dáng người và khuôn mặt cô ấy đúng là kiểu tôi thích, nhưng cô ấy lạnh lùng thật, lần nào gặp cũng thấy vẻ mặt "miễn tiếp chuyện" nên tôi cũng chẳng mặn mà gì.
Cho đến khi một sự cố xảy ra khiến chúng tôi tiếp xúc với nhau, tôi mới nhận ra những lời đồn kia nực cười đến mức nào.
Đó là trên chuyến xe buýt về trường, Lâm Dao đứng dậy định nhường chỗ cho một bà cụ, nhưng cô ấy vừa đứng lên thì một bà thím đã nhanh chân ngồi phắt xuống.
Lâm Dao sững người vì lúng túng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Thưa bác, chỗ này cháu nhường cho bà cụ ạ.”
Chẳng biết bà thím kia không nghe thấy thật hay giả vờ không nghe, tóm lại là bà ta mặc kệ cô ấy.
Lâm Dao cứ nắm c.h.ặ.t quai túi xách, đứng đó không biết phải làm sao, trông chẳng còn chút dáng vẻ "băng sơn mỹ nhân" cao ngạo nào cả.
Cái điệu bộ nhỏ bé, bối rối ấy bỗng chốc chạm thẳng vào trái tim tôi.
Tôi đứng ra, lớn tiếng nhắc nhở bà thím kia một lần nữa, bà ta lườm tôi một cái sắc lẹm nhưng rồi cũng phải đứng dậy trả chỗ.
Lâm Dao đỡ bà cụ ngồi xuống, rồi quay sang lí nhí nói với tôi một câu “Cảm ơn”, sau đó vội vàng né tránh ánh mắt, không nhìn về phía tôi thêm lần nào nữa.
Tôi đứng sau lưng cô ấy, nhìn vành tai đỏ ửng vì ngượng ngùng, cảm giác như mình vừa vô tình nhìn thấu vào nội tâm của cô ấy.
Hóa ra, cô ấy lại là một cô nàng như thế này sao?
Đúng là đáng yêu hết mức.
9.
Chẳng biết là vì tâm lý gì, tôi đã không nói cho ai biết mà lẳng lặng bắt đầu kế hoạch theo đuổi cô ấy.
Để tán đổ Lâm Dao, tôi đã phải tốn rất nhiều tâm tư.
Tôi thay đổi hẳn tính cách trước đây, đến cả Du Phong tôi cũng ít liên lạc hẳn đi, suốt ngày chỉ quanh quẩn bên cạnh Lâm Dao, tạo ra đủ mọi tình huống tình cờ gặp gỡ. Bất cứ thứ gì cô ấy thích, tôi đều tìm hiểu kỹ để hai người có chủ đề chung mà trò chuyện.
Ban đầu Lâm Dao có chút kinh ngạc và luôn tìm cách né tránh tôi.
Nhưng dưới sự kiên trì không bỏ cuộc của tôi, dần dần Lâm Dao đã gỡ bỏ lớp phòng vệ và bắt đầu kể cho tôi nghe về quá khứ của mình.
Tôi nhận ra Lâm Dao hoàn toàn khác với cô gái trong lời đồn.
Khả năng giao tiếp của cô ấy kém nên dễ bị cô lập, thời cấp ba còn từng bị bắt nạt, nên sự lạnh lùng chính là cách duy nhất để cô ấy tự bảo vệ mình.
Tôi vốn luôn coi tình yêu như một trò chơi, nhưng vào khoảnh khắc Lâm Dao đỏ mặt chấp nhận lời tỏ tình, tôi đã thật lòng muốn yêu duy nhất một mình cô ấy mãi mãi.
Nhưng rồi từ khi nào, tôi lại bắt đầu cảm thấy cô ấy thật nhạt nhẽo?
10.
Tôi cuối cùng cũng không nhịn thêm được nữa.
Mặc kệ kế hoạch tạo bất ngờ hay hụt hẫng gì đó, lúc này tôi chỉ muốn nhanh ch.óng gặp được Lâm Dao, nhanh ch.óng được nghe thấy giọng nói của cô ấy.
Tôi gọi điện cho Lâm Dao, lúc cầm điện thoại trong tay, tôi thậm chí còn thấy run rẩy, một cảm giác căng thẳng đã lâu không gặp.
Nhưng từ ống nghe chỉ truyền lại âm thanh máy móc: “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lâm Dao có thể đang nói chuyện với ai được chứ?
Cô ấy vốn rất rảnh, tôi gọi lúc nào cũng được bắt máy ngay lập tức, chưa bao giờ gặp phải tình huống này.
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Tôi không còn màng đến gì nữa, cứ liên tục gọi đi gọi lại cho cô ấy.
Nhưng lần nào cũng là giọng nói vô cảm: “Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin vui lòng gọi lại sau……”.
Cô ấy thế mà lại chặn số tôi sao?
Trước khi gọi điện, tôi vẫn đinh ninh rằng mình là người nắm quyền chủ động, nếu thực sự không nhịn được thì cùng lắm là chủ động xuống nước xin lỗi trước là xong.
Tôi quá hiểu Lâm Dao, tôi có thể dễ dàng kiểm soát cảm xúc của cô ấy.
Nhưng lần này, dường như…… mọi chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát rồi.
11.
Chẳng lẽ Lâm Dao thực sự bỏ đi rồi sao?
Tôi cuống cuồng mở tủ quần áo ra xem, thấy quần áo, túi xách của cô ấy vẫn được treo ngay ngắn ở đó.
Phù ——
May quá.
Đồ đạc của cô ấy vẫn còn đây, cô ấy chưa hề thu dọn hành lý để bỏ đi, chắc là chỉ đi đâu đó một lát rồi sẽ về thôi.
Tuy nhiên, xem ra lần này cô ấy giận thật rồi.
Để tôi nghĩ xem nên xin lỗi thế nào cho chân thành nhất đây.
Hôm qua nghe Dương Y nói có mẫu túi xách nào đang cực kỳ hot nhỉ? Hay là đặt cho Lâm Dao một cái nhé.
Hoặc là mua một cặp đồng hồ đôi.
Lâm Dao thích nhất là dùng đồ đôi với tôi.
Nói thật, về phương diện này tôi chưa bao giờ để Lâm Dao phải chịu thiệt thòi, tặng quà cũng rất hào phóng.
Mỗi khi thấy mấy cô nàng quanh mình hào hứng bàn tán về món đồ mới nào đó, dù là túi xách hay trang sức, tôi đều sẽ nhớ mua cho Lâm Dao một phần.
Dù nhiều thứ cô ấy chưa bao giờ dùng tới, nhưng ít ra nó cũng thể hiện được tấm lòng của tôi.
Kéo ngăn kéo để trang sức ra, tôi tình cờ thấy một chiếc phong bì màu vàng nhạt rất đẹp.
Đó là một phong bì tinh tế, mỏng, được thắt nơ bằng ruy băng giống như một món quà.
Đây là món tôi tặng từ bao giờ nhỉ? Sao Lâm Dao lại chưa mở ra?
Sao tôi lại không nhớ gì về nó hết?
Tôi tò mò mở ra xem, bên trong chỉ có một tờ giấy in, mở ra thì thấy tiêu đề “Bệnh viện Phụ sản và Nhi đồng xx”, “Họ tên: Lâm Dao, Tuổi: 25……”.