Tôi bắt đầu nổi cáu.
“Sao ông lại không biết cô ấy ở đâu? Sao ông làm việc thiếu trách nhiệm thế?”
Du Phong cười lạnh một tiếng, giọng nói chứa đựng sự tức giận ngấm ngầm.
“Ông là bạn trai cô ấy, ông có thể yên tâm để một thằng đàn ông như tôi đưa cô ấy về, mà giờ còn mặt dày nói tôi thiếu trách nhiệm à?”
Tôi cứng họng, chẳng lẽ lại bảo “Tôi biết Lâm Dao chẳng thèm để mắt đến ông, và tôi biết ông cũng sẽ tôn trọng cô ấy” sao?
Du Phong đột ngột truy vấn: “Lâm Dao muốn chia tay với ông à?”
Chia tay?
Hai chữ này khiến tim tôi thắt lại, vội vàng phản bác: “Làm gì có, chuyện không nghiêm trọng đến thế đâu.”
“Lục Dương, nếu Lâm Dao muốn chia tay, ông hãy làm việc thiện mà thả cô ấy đi đi, ông không xứng với cô ấy đâu.”
Nói xong, Du Phong dập máy thẳng thừng.
Tôi trừng mắt nhìn điện thoại mà tức phát điên.
Cậu ta lấy quyền gì mà can thiệp vào chuyện của tôi và Lâm Dao chứ?
Đến lượt cậu ta phải đứng ra đòi công bằng cho cô ấy từ bao giờ thế?
Lòng tôi càng thêm phiền muộn.
6.
Tôi đ.á.n.h vài ván game, vừa chơi vừa chú ý tiếng động ngoài cửa.
Mãi đến tối, hoa đã héo, tôi lại đặt thêm một bó khác.
Giờ ăn tối cũng đã trôi qua từ lâu.
Lâm Dao vẫn chưa trở về.
Đã quá 24 giờ, vượt xa kỷ lục bỏ nhà đi của cô ấy từ trước đến nay.
Căn nhà chưa bao giờ yên tĩnh đến thế.
Tôi chán nản nhìn quanh phòng, cảm thấy thiếu Lâm Dao, những đồ nội thất và trang trí quen thuộc này bỗng trở nên thật xa lạ.
Nhà vẫn là nhà, nhưng lại chẳng giống tổ ấm của tôi nữa.
Nghề nghiệp của Lâm Dao là biên kịch tự do, sở thích là đọc sách và xem phim, công việc hay giải trí đều ở trong nhà, hầu như chẳng mấy khi ra ngoài.
Đặc biệt là sau khi tốt nghiệp, Lâm Dao theo tôi đến thành phố này khởi nghiệp, cô ấy hoàn toàn cắt đứt liên lạc với số ít bạn học cũ, thế giới của cô ấy chỉ còn lại mình tôi.
Tôi đã quen với việc bất kể khi nào trở về, trong nhà luôn có một Lâm Dao đang chờ đợi.
Du Phong rất ngưỡng mộ điều đó.
Cậu ta nói mấy cô bạn gái của cậu ta, ba ngày không đi chơi là đòi đi bar nhảy nhót ngay, hở ra một tí là bị "cắm sừng".
Tôi bảo cậu bớt đi, đều là cáo già cả rồi, ông cũng chẳng thiếu lần cắm sừng bạn gái, các người cũng chỉ tám lạng nửa cân thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi thầm đắc ý: Tìm đâu ra được một người vợ tốt như Dao Dao nhà mình?
Ở nhà Lâm Dao luôn mặc những bộ váy ngủ giản dị loanh quanh trong phòng, rảnh rỗi là lại thích ôm cánh tay tôi nũng nịu, kéo tôi cùng xem phim.
Cô ấy mày mò làm đồ ngọt trong bếp, gõ chữ lạch cạch trong phòng làm việc, hay ngồi trên sofa đọc sách và thỉnh thoảng đọc to những đoạn yêu thích cho tôi nghe.
Giọng của Lâm Dao cũng giống như con người cô ấy, lúc nào cũng tĩnh lặng, dường như có một sức mạnh có thể xoa dịu mọi sự nóng nảy. Mỗi lần nghe cô ấy đọc sách cho nghe, tôi đều dễ dàng chìm vào giấc ngủ, mà còn ngủ rất ngon lành.
Nghe thấy tiếng ngáy của tôi, Lâm Dao thường phụng phịu đặt cuốn sách xuống, nhưng rồi lại chẳng nỡ đ.á.n.h thức, chỉ đợi đến khi tôi tỉnh dậy mới bắt đầu "tính sổ".
Cô ấy làm vẻ mặt nghiêm trọng để thẩm vấn tôi, rằng tôi đã ngủ gật từ đoạn nào, chẳng lẽ giọng cô ấy lại có tác dụng thôi miên đến thế sao?
Nhìn cô ấy cứ nghiêm túc so đo mấy chuyện nhỏ nhặt đó, tôi thấy đáng yêu cực kỳ, thường sẽ kéo phắt cô ấy vào lòng rồi hôn cho đến khi cô ấy không thở nổi mới thôi…… Cuối cùng, Lâm Dao chỉ còn biết đỏ mặt mà chịu thua.
Ôi, tôi nhớ cô ấy quá.
Căn nhà thiếu vắng Lâm Dao bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ, cái sự tĩnh mịch ấy làm lòng tôi bồn chồn không yên.
Tôi bật tivi lên, định tìm một bộ phim truyền hình hay điện ảnh gì đó để xem, nhưng lướt qua một hồi thấy bộ nào cũng chán ngắt, cuối cùng đành ấn đại vào một kênh tin tức.
Bất kể là chương trình gì cũng được.
Chỉ cần có tiếng người để xua tan đi cái không khí t.ử khí trầm trầm này là được rồi.
7.
Thực ra Lâm Dao vốn rất quấn tôi.
Hồi mới yêu, tôi cũng thích cái cách cô ấy cứ bám lấy mình không rời.
Sau này công việc ngày càng bận rộn, áp lực tăng cao, thời gian tôi dành cho cô ấy cũng ít dần đi.
Có lần cô ấy lại gọi điện hỏi tôi có về nhà ăn cơm không, tôi đã thiếu kiên nhẫn mà gắt lên rằng cô ấy quá phiền phức, tôi rất bận chứ không rảnh rỗi như cô ấy, không có thời gian suốt ngày bàn mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này.
Kể từ đó, nếu không có việc gì thực sự cần thiết, Lâm Dao không còn mấy khi gọi điện cho tôi nữa.
Ngay cả khi có gọi, cô ấy cũng nói thật nhanh rồi cúp máy vì sợ làm phiền tôi.
Lật lại nhật ký cuộc gọi, lần gần nhất tôi chủ động gọi cho Lâm Dao…… hóa ra là tìm mãi chẳng thấy đâu.
Tôi thở dài, tự nhủ: Có lẽ mình đã thực sự quá lạnh nhạt với cô ấy rồi.
8.
Nói đi cũng phải nói lại, chuyện tình giữa tôi và Lâm Dao bắt đầu cũng thật tình cờ.
Tôi vốn luôn thích những cô gái hoạt bát, khéo léo, còn kiểu người trầm lặng như Lâm Dao lẽ ra sẽ chẳng bao giờ liên quan đến cuộc đời tôi.
Hồi đó tôi đang là sinh viên năm hai, chỉ nghe phong thanh là có một cô nàng năm nhất mới vào trường rất xinh đẹp, nhưng tính tình cao ngạo, coi trời bằng vung. Những lời đồn thổi không hay về cô ấy rất nhiều, nên dù đẹp nhưng chẳng có mấy người theo đuổi.
Tất nhiên, đó là những lời kể từ đám nữ sinh hay đi chơi cùng tôi và Du Phong.