Thật may là cô ấy đã không đẩy tôi ra.
Sau nụ hôn nhẹ nhàng và nồng thắm ấy, Lâm Dao nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo trước n.g.ự.c tôi, ngẩng đầu nhìn và khẽ hỏi: “Lục Dương, em có thể tin tưởng anh mãi mãi được không?”
“Được chứ.”
Tôi đã trả lời mà không chút do dự, tràn đầy tự tin.
Lâm Dao nhìn vào mắt tôi, mỉm cười với đôi mắt long lanh: “Vâng, em tin anh, từ nay về sau em cũng sẽ mãi mãi bên anh.”
Trong lòng tôi lúc đó chỉ thấy vừa thương vừa yêu.
—— Sao trên đời lại có cô gái ngốc nghếch đến thế chứ?
Đàn ông thề thốt còn chẳng tin được, em hỏi như thế thì liệu anh ta có nói thật không?
Nhưng vào chính giây phút đó, tôi đã thật lòng nghĩ rằng: Dao Dao của anh, anh sẽ mãi mãi xứng đáng với sự tin tưởng của em, sẽ mãi mãi bảo vệ em, bên em đón mỗi dịp năm mới về.
Đáng tiếc thay, từ "mãi mãi" sao mà khó thực hiện đến thế.
Tôi tin rằng khi hứa hẹn, rất nhiều người đều thật lòng, chỉ là theo thời gian, họ dần đ.á.n.h mất đi sơ tâm của mình.
Cũng giống như tôi đã quên mất rằng, trước kia mình từng xót xa thế nào khi Lâm Dao chịu dù chỉ một chút tổn thương.
Còn giờ đây, tôi đinh ninh rằng cô ấy sẽ không bao giờ rời bỏ mình, nên hết lần này đến lần khác thử thách giới hạn của cô ấy, hết lần này đến lần khác đắc ý vì đã lừa gạt được cô ấy.
Mấy năm nay, nước mắt của Lâm Dao ngày một nhiều hơn.
Vậy mà tôi chẳng còn cuống cuồng lo lắng lau nước mắt cho cô ấy nữa, chỉ thấy một sự phiền chán tột cùng.
Thậm chí trong lúc mập mờ trêu chọc với Dương Y, tôi còn phàn nàn rằng bạn gái mình suốt ngày chỉ biết khóc lóc.
Tôi bảo, đâu có giống như em, Dương Y tiểu mỹ nữ của anh, cười lên trông vừa rạng rỡ vừa tràn đầy sức sống, đáng yêu biết bao nhiêu.
Chính sự khinh nhờn của tôi dành cho Lâm Dao đã dung túng cho cái tôi của Dương Y trỗi dậy.
Thế nên cô ta mới dám bày trò trêu chọc Lâm Dao, còn ngồi ngay cạnh tôi mà giễu cợt trước mặt cô ấy: “Đúng là loại động tí là khóc, bệnh tâm thần chắc luôn.”
Tôi tự hỏi: Ngày hôm đó khi rời đi, Lâm Dao đã mang tâm trạng như thế nào?
15.
Năm ngày trôi qua.
Tôi dùng các số điện thoại khác để gọi cho Lâm Dao, nhưng trước sau vẫn không có người bắt máy.
Đầu tiên, tôi lấy nhà mình làm trung tâm, hỏi thăm mọi khách sạn quanh vùng nhưng không hề có thông tin lưu trú của cô ấy.
Sau đó tôi chợt nhớ ra, hôm đó Lâm Dao đâu có đi ra từ nhà.
Vì vậy, tôi lại lấy quán KTV ngày hôm đó làm trung tâm, sục sạo khắp các khách sạn lớn nhỏ xung quanh không bỏ sót một nơi nào.
Vẫn không có thông tin đăng ký phòng, thậm chí cũng chẳng có lịch sử chi tiêu thẻ nào.
Lâm Dao vốn mảnh khảnh yếu ớt, lại đang mang thai, nếu không ở khách sạn, không tiêu tiền, thì rốt cuộc cô ấy đang ở đâu?
Cô ấy sống sót thế nào được chứ?
Tôi lo lắng nghĩ đến hàng loạt viễn cảnh không dám tưởng tượng.
Liệu cô ấy có gặp tai nạn, có bị lừa bán, hay có khi nào…… tự sát không?
Tôi hốt hoảng bôn ba khắp các con phố, tim đập chân run, cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác của Lâm Dao mỗi khi không liên lạc được với tôi.
Giờ đây tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ xem cô ấy đang giận đến mức nào, tôi chỉ muốn nghe được tin cô ấy vẫn bình an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ cầu mong cô ấy vẫn ổn.
Cầu xin em đấy, Lâm Dao.
Em nhất định phải bình an vô sự.
……
Buổi tối, tôi trở về nhà.
Trước khi đẩy cửa vào, tôi đã hão huyền ước rằng, giá như Lâm Dao vẫn đang ngồi yên ổn trên sofa thì tốt biết mấy, dù cho cô ấy thấy tôi rồi sẽ giận dữ quay mặt đi.
Nếu được như vậy, tôi nghĩ mình sẽ quỳ xuống mà cảm tạ trời đất.
Tiếc rằng ảo tưởng chung quy vẫn chỉ là ảo tưởng.
Trong nhà vẫn vắng bóng Lâm Dao.
Những điều vốn dĩ bình thường đến mức hiển nhiên trước kia, giờ đây lại trở thành khát khao cháy bỏng của tôi.
……
Tôi mất ngủ, không tài nào chợp mắt nổi.
Căn phòng trống trải và yên tĩnh vô cùng, yên tĩnh đến mức tai tôi bắt đầu lùng bùng tiếng ù.
Tôi thèm được nghe giọng nói của Lâm Dao đến phát điên.
Tôi mở WeChat lên, muốn tìm lại những tin nhắn thoại của cô ấy.
Nhưng Lâm Dao vì sợ làm phiền tôi, sợ tôi không tiện nghe máy, nên lúc nào cũng chỉ gửi những tin nhắn văn bản ngắn gọn.
Lướt qua một loạt tin nhắn:
“Anh có về nhà ăn cơm không?”
“Hôm nay mấy giờ anh về?”
“Tối nay anh muốn ăn cá không?”
“Đi công tác nhớ nghỉ ngơi nhé.”
“Thuốc giải rượu em để ở túi bên hông vali đấy.”
……
Tất cả những quan tâm tỉ mỉ và bền bỉ đó đều là văn bản, không có lấy một tin nhắn thoại nào.
Tôi không tìm thấy cô ấy.
Tôi cũng không được nghe giọng nói của cô ấy.
Tôi vùi mặt vào gối và khóc nấc lên.
16.
Vì không tìm thấy Lâm Dao, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà làm việc, cứ ngồi thẫn thờ trong văn phòng mà không biết mình nên làm gì tiếp theo.
Mọi khách sạn tôi đều đã tìm khắp rồi.
Liệu có nên in thông báo tìm người, hay là báo cảnh sát không?
Nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trên màn hình máy tính đen ngóm —— tóc tai rối bời, râu ria lởm chởm, mắt đỏ sọc những tia m.á.u, tôi vốn là kẻ cực kỳ để ý đến ngoại hình nhưng giờ cũng chẳng quan tâm nữa.
Hôm nay tôi nhất định phải bắt được Du Phong bằng được.
Tôi và Du Phong là bạn thân từ thời đại học, sau đó cùng nhau khởi nghiệp, công ty này là do hai đứa cùng gây dựng nên.