Gặp Gỡ Thoáng Qua

Chương 7



Mấy ngày nay, tôi nhờ Du Phong giúp tìm Lâm Dao nhưng cậu ta toàn cáo bận.

Hôm nay đến công ty, nghe nói dạo này ngày nào Du Phong cũng chỉ đến xử lý vài việc quan trọng rồi về ngay, ai rủ đi chơi cũng từ chối, cứ như đã thay tính đổi nết vậy.

Tôi sắp gục ngã đến nơi rồi. Hôm nay, tôi nhất định phải lôi bằng được Du Phong đi tìm Lâm Dao cùng mình.

Mãi mới đợi được Du Phong, nhưng cậu ta còn chưa kịp vào phòng thì chuông điện thoại reo, cậu ta liếc nhìn màn hình rồi đi ra phía cầu thang nghe máy.

Tôi âm thầm đi theo sau, đợi cậu ta nói chuyện xong.

Du Phong đứng quay lưng về phía tôi, chẳng biết đang nói chuyện với cô bạn gái mới nào mà giọng điệu vô cùng dịu dàng, thậm chí có phần cẩn trọng.

Tôi ở bên này thì đang thất tình, anh em ở bên kia thì lại ngọt ngào, lòng tôi dâng lên một sự chua chát. Đang định quay đi thì tôi nghe thấy cái tên Lâm Dao.

Giọng Du Phong trầm ấm và đầy trịnh trọng: “Lâm Dao, em nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, anh sẽ quay lại ngay……”

Tôi như bị sét đ.á.n.h ngang tai!

Toàn bộ m.á.u trong người như sôi lên, xông thẳng lên đại não!

“Thằng khốn nạn nhà ông!”

Tôi xông tới tung một cú đ.ấ.m cực mạnh khiến Du Phong ngã nhào, làm rơi cả điện thoại của cậu ta.

Chẳng buồn chất vấn gì thêm, tôi chộp lấy chiếc điện thoại, bật loa ngoài, giọng run rẩy không kiểm soát.

“Dao Dao, có phải em không?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Tôi nấc lên hỏi lại một lần nữa: “Lão bà, có phải em không? Em nói một câu đi mà……”

Hồi lâu sau, đầu dây bên kia rốt cuộc cũng truyền đến giọng nói của Lâm Dao.

Cuối cùng tôi cũng nghe được giọng của cô ấy rồi.

Nước mắt tôi trào ra ngay lập tức.

Chỉ mới năm ngày ngắn ngủi, mà tôi cảm tưởng như đã cách mấy kiếp người.

Giọng cô ấy vẫn vậy, tĩnh lặng và nhẹ nhàng.

Cô ấy đang lo lắng hỏi: “Du Phong, anh không sao chứ?”

Du Phong đứng dậy, xoa xoa cái cằm bị đ.á.n.h sưng tấy, tặc lưỡi một cái vì đau đến nhíu mày.

Nhưng cậu ta vẫn cố gắng nói rõ ràng để trấn an Lâm Dao: “Anh không sao, em yên tâm đi, tắt máy đi nhé, cứ giao cho anh là được.”

Đầu dây bên kia không hề do dự mà cúp máy ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tim tôi như bị xé một vết rách lớn, như thể có thứ gì đó vừa bị đào đi, đau đớn không sao tả xiết.

Lâm Dao khi ở bên tôi, trong mắt cô ấy chỉ có mình tôi, chẳng bao giờ nhìn thấy ai khác.

Du Phong đã vô số lần ngưỡng mộ sự chung tình của cô ấy dành cho tôi, còn nói đùa rằng Lâm Dao đúng là người cổ đại, cả đời chỉ nhận định một người.

Tôi không bao giờ ngờ được rằng, có một ngày Dao Dao của tôi lại bỏ qua tôi để quan tâm đến người đàn ông khác, cứ như thể tôi không hề tồn tại.

Tôi nghĩ lúc này trông mình hẳn là đang điên cuồng lắm.

Tôi túm c.h.ặ.t cổ áo Du Phong, gào thét một cách hỗn loạn: “Mẹ kiếp, ông có còn là người không?! Đó là Lâm Dao đấy! Ông không biết cô ấy quan trọng với tôi thế nào sao?! Cô ấy còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của tôi, ông có biết không?! Dựa vào cái gì mà ông không nói cho tôi biết cô ấy đang ở đâu?!”

Du Phong hất tay tôi ra, lạnh lùng đáp: “Tôi biết cô ấy mang thai, tôi còn biết cô ấy đã sảy t.h.a.i rồi. Nếu ông thực sự quan tâm đến cô ấy, thì bớt làm phiền cô ấy đi.”

 

17.

Lời nói của Du Phong giống như một cú b.úa tạ, nện thẳng vào đầu khiến tôi bàng hoàng hồi lâu không thể định thần.

Cơn phẫn nộ và sức lực quanh người dường như bị rút cạn sạch, tôi tựa lưng vào tường rồi từ từ ngồi bệt xuống sàn.

Món quà đó……

Đứa bé mềm mại, một Lâm Dao dịu hiền, niềm hạnh phúc vốn dĩ nằm trong tầm tay, bức tranh ấm áp trong đầu tôi giờ đây tan vỡ, biến mất sạch sành sanh.

Tôi đờ đẫn nhìn Du Phong, giọng nói máy móc: “Ông lừa tôi.”

Có lẽ vì chưa bao giờ thấy tôi tàn tạ thế này, Du Phong lắc đầu rồi ngồi xuống bên cạnh.

“Ngày hôm đó khi tôi đưa Lâm Dao đi, dáng vẻ của cô ấy cũng chẳng khác gì ông lúc này đâu.”

Du Phong châm một điếu t.h.u.ố.c, rít một hơi rồi lại đau đớn xoa cằm, lườm tôi một cái sắc lẹm rồi mới kể lại tình hình mấy ngày qua.

“Kết quả là vừa ra đến bãi đỗ xe, Lâm Dao đã ngất xỉu, m.á.u chảy ra rất nhiều. Tình thế khẩn cấp nên tôi vội bế cô ấy lên xe chạy thẳng đến bệnh viện.

Lúc đến nơi, tôi bị bác sĩ mắng cho một trận tơi bời.

Khi đó Lâm Dao vẫn còn mặc tạp dề, nước mắt vẫn chưa khô, bác sĩ bảo tôi để sản phụ vất vả làm lụng lại còn để tâm trạng ức chế, chịu kích động mạnh, rốt cuộc làm chồng kiểu gì thế —— cái này là tôi bị mắng thay cho ông đấy.

Cô ấy làm xét nghiệm, kết quả là có dấu hiệu sinh non.”

Dấu hiệu…… sinh non?

Tôi chậm chạp lấy lại tinh thần.

Hóa ra, ngay lúc tôi cảm thấy sự xuất hiện đột ngột của Lâm Dao là mất mặt, là mất hứng, thì cô ấy đang mất đi đứa con của chúng tôi sao?

Tôi đột nhiên bật dậy: “Tôi phải đi tìm cô ấy.”

Du Phong một tay ấn tôi ngồi trở lại, tôi cố hết sức vùng vẫy thoát khỏi sự kìm kẹp, lại kích động gào lên: “Thả tôi ra, Lâm Dao thích trẻ con nhất, cô ấy chắc chắn đang đau lòng c.h.ế.t mất, lúc này cô ấy cần tôi, tôi sẽ đến an ủi cô ấy, chúng tôi sẽ còn có những đứa con khác……”