Tôi khẽ híp mắt cười nhìn cậu ấy: "Vậy nếu tôi lọt vào top 10 thì lời hứa đó có còn hiệu lực không?"
Lục Tranh im lặng hồi lâu rồi mới nói: "Điều này đối với cậu hơi khó, nên tôi không làm khó cậu thêm nữa."
Sau buổi lễ tuyên thệ đếm ngược một trăm ngày, bầu không khí trong lớp càng thêm căng thẳng vì kỳ thi đại học đang ngày một đến gần.
Việc Lục Tranh ở lại lớp để phụ đạo cho tôi, giáo viên chủ nhiệm đương nhiên cũng nhìn thấy, nhưng vì Lục Tranh đã được tuyển thẳng còn thành tích của tôi lại tiến bộ vượt bậc, nên thầy ấy cũng đành nhắm mắt làm ngơ.
Tất nhiên, cũng có thể là do khi thầy ấy định liên lạc với phụ huynh của tôi thì đầu dây bên kia lại liền vang lên giọng nói của thầy hiệu trưởng.
"..."
Bác hiệu trưởng chính là người được ông ngoại ủy thác làm người giám hộ cho tôi trong những ngày tháng cấp ba còn lại này.
Khoảng thời gian hơn hai tháng cuối cùng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
Trước khi bước vào phòng thi đại học, một đám người liền xúm lại nắm lấy tay Lục Tranh: "Học thần, xin cậu đấy, cho tôi xin chút may mắn trước khi vào phòng thi đi!"
Ban đầu chỉ có mấy nam sinh có quan hệ tương đối tốt với Lục Tranh đến nắm tay, nhưng trước sức cám dỗ của kỳ thi đại học, ngay cả nữ sinh hướng nội nhất lớp cũng bước tới xếp hàng để được nắm tay "xin vía".
Trước kỳ thi đại học thì nam nữ đều như nhau cả thôi.
Lục Tranh cứ im lặng đứng đó, để toàn bộ nam nữ trong lớp mặc sức sờ tay, trông giống hệt một "người thật thà" không nơi nương tựa.
Tôi đứng một bên cười không nhặt được mồm, nhưng cuối cùng vẫn bước đến trước mặt cậu ấy: "Đến lượt tôi rồi!"
Lục Tranh khựng lại một chút, nhưng cậu ấy vẫn không hề phản kháng mà ngoan ngoãn đưa tay phải ra.
Giây tiếp theo, tôi liền trực tiếp ôm chầm lấy cậu ấy.
Tôi thì thầm vào tai cậu ấy: "Vận may thi cử này, cho tôi xin một miếng lớn nhé!"
Sau khi tôi buông ra, gương mặt Lục Tranh vẫn không có biểu cảm gì, nhưng dái tai lại trở nên đỏ bừng như muốn rỉ m.á.u.
Khi tôi chuẩn bị bước vào phòng thi thì cậu ấy đột nhiên mở lời: "Tạ Lam Thù, cố lên!"
Tháng Sáu này, tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ, gió mùa hè vẫn mang theo hơi thở oi bức đặc trưng.
Tuy nhiên, mỗi một câu trả lời viết ra lúc này đều sẽ trở thành một dấu chân vững chắc hướng tới tương lai của chính mình.
11
Khi kì thi đại học vừa khép lại, tôi lập tức rơi vào một guồng quay bận rộn đến ch.óng mặt.
Người mà ông ngoại đã cẩn thận sắp xếp từ trước bắt đầu dẫn dắt tôi làm quen với các công việc tại công ty.
Theo đúng ý nguyện của ông, tôi buộc phải dấn thân vào những nội dung khô khan này ngay từ độ tuổi này.
Dù trong tay nắm giữ khối tài sản khổng lồ, nhưng trong mắt nhiều người, tôi vẫn chỉ là một cô gái mồ côi dễ bề thao túng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những gia tộc quyền thế từng tỏ ra ân cần hỏi han, hay các cổ đông gạo cội của công ty, hết thảy đều như vậy cả.
Họ theo bản năng mà coi thường tôi, chỉ chực chờ tôi làm mọi thứ rối tung lên, để rồi sau đó sẽ như con ruồi mất đầu chạy đi cầu cứu bọn họ.
Vì quá bận rộn nên tôi đành phải từ chối lời mời đi chơi của bạn bè, kể cả Lục Tranh.
Mỗi ngày, tôi chỉ có thể tranh thủ chút thời gian ít ỏi để nhắn tin trêu ghẹo cậu ấy trên WeChat. Và may mắn là, Lục Tranh cũng chẳng hề ngăn cấm điều đó.
Sau khi thi xong, thực ra cậu ấy đã từng hỏi tôi làm bài thế nào, có cần cậu ấy giúp ước lượng điểm số không.
Tôi nghe xong liền từ chối, nhưng cũng không quên giả vờ đáng thương mà hỏi cậu ấy: "Lỡ như tôi thi trượt thì sao?"
Lục Tranh lúc nào cũng dịu dàng an ủi tôi vài câu.
Cậu ấy vốn rất thông minh, nhưng chưa bao giờ có thái độ coi thường những người điểm kém.
Mỗi khi có ai hỏi bài, cậu ấy đều tận tình giải đáp bằng những kiến thức cơ bản nhất thay vì phô diễn kỹ năng cao siêu vượt cấp.
Đúng là một "người tốt" thực thụ.
Mà đã là người thật thà như vậy, hỏi sao tôi lại không thích trêu chọc cho được chứ?
Vào ngày công bố điểm thi, tôi liền nhận lời mời ra ngoài của Lục Tranh tại một quán nước nhỏ.
Vừa thấy bóng dáng quen thuộc, tôi liền chạy chậm tới rồi ôm chầm lấy cậu ấy một cái thật c.h.ặ.t.
Thế là cậu ấy lại đỏ mặt.
"Sao cậu cứ hở một tí là lại ôm người ta thế, giữa chốn đông người cậu có thể chú ý một chút được không?"
Tôi ngồi xuống, cười tít mắt nhìn cậu ấy: "Vậy chỉ cần không phải là nơi đông người là có thể ôm được, đúng không?"
Lục Tranh im lặng, nhất thời chẳng thốt nên lời.
Trên bàn đã gọi sẵn đồ uống và đồ ăn nhẹ, thời gian cứ thế dần trôi đến thời điểm cổng tra cứu điểm số mở ra.
Lục Tranh cầm điện thoại của tôi để nhập số báo danh, tôi nhận thấy nhịp thở của cậu ấy càng lúc càng trở nên nặng nề hơn, và hàng lông mi cũng đang khẽ run rẩy.
Trông cậu ấy lúc này còn căng thẳng hơn cả lúc tra điểm cho chính mình nữa.
Trước khi bấm nút tra cứu, cậu ấy bỗng ngẩng đầu nhìn tôi rồi hỏi: "Những lời nói thích tôi trước đây, là cậu đang nói nghiêm túc hay chỉ là nói đùa thôi?"
Tôi nhướng mày đáp: "Trong mắt cậu tôi là người hay đùa đến thế sao? Vậy sao tôi lại không đùa như thế với người khác?"
Giây tiếp theo, bàn tay Lục Tranh liền phủ lên mu bàn tay tôi.
Giọng cậu ấy rất nhẹ, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc lạ thường: "Vậy thì tốt. Cho dù cậu thi kết quả thế nào đi chăng nữa thì chúng ta đều sẽ ở bên nhau."
====================