Giả Học Tra Để Cưa Đổ Học Bá

Chương 11



 

Tôi mất vài giây mới phản ứng kịp lời cậu ấy nói, hóa ra tôi đã có bạn trai rồi.

 

Lục Tranh bấm nút tra cứu, nhưng trang web cứ tải mãi mà chẳng hiện điểm.

 

Có lẽ vì cả tỉnh đang cùng truy cập nên hệ thống bị nghẽn, nhưng lạ là tải lại mấy lần vẫn y như vậy.

 

Trong cùng một quán nước, dường như những người khác cũng đang tra điểm, xung quanh đã bắt đầu có người reo hò chia sẻ kết quả với bạn bè.

 

Còn Lục Tranh, sau khi tải lại mấy lần vẫn không thấy điểm của tôi đâu, cậu ấy liền liếc nhìn tôi rồi an ủi: "Không sao đâu, có thể điểm được cập nhật theo đợt nên chưa đến lượt cậu thôi."

 

Ngay sau đó, điện thoại tôi liền đổ chuông báo có cuộc gọi đến.

 

Lục Tranh liền trả máy cho tôi.

 

Tôi bấm nghe, và dù quán khá ồn, nhưng âm thanh từ loa vẫn lọt vào tai cả hai chúng tôi rõ mồn một:

 

"Xin chào, xin hỏi có phải em là Tạ Lam Thù không?"

 

"Vâng, là em ạ."

 

"Thầy là giáo viên của phòng tuyển sinh Đại học A, chúc mừng em đã đạt điểm thi đại học nằm trong top 50 toàn tỉnh nhé. Xin hỏi em có cân nhắc..."

 

Nghe xong cuộc gọi này, tôi liền quay sang nhìn Lục Tranh đang sững sờ rồi cười nói với cậu ấy: "Vốn định đợi có điểm rồi mới tìm cậu để thực hiện lời hứa, ai ngờ cậu vốn chẳng cần tôi lọt vào top 10 cũng chịu theo tôi rồi."

 

Cậu ấy còn chưa kịp đáp lời thì điện thoại của tôi lại một lần nữa reo lên liên hồi.

 

12

 

Sau khi kết thúc liên tiếp mấy cuộc điện thoại mời chào, tôi quay sang chống cằm nhìn Lục Tranh: "Bạn trai à, anh có hy vọng em học cùng một trường đại học với anh không?"

 

Lục Tranh, người bạn trai vừa mới "nhậm chức" của tôi, trong khoảng thời gian diễn ra vài cuộc điện thoại vừa rồi cuối cùng cũng đã nhận ra một sự thật cay đắng: Tôi đã diễn kịch qua mặt anh suốt hơn một năm trời.

 

"Tạ Lam Thù, em giả vờ học dốt để lừa anh đấy à?"

 

"Chuyện như thế sao có thể gọi là lừa dối được chứ? Em là nhờ sự hướng dẫn ôn tập hơn một năm qua của anh, nên cuối cùng mới có thể vượt qua chính mình để đạt được thành tích tốt như vậy đó."

 

Tôi vừa nói vừa xoa xoa đôi bàn tay của anh.

 

Ai mà ngờ cái chiêu đóng giả làm học sinh cá biệt lại thực sự "câu" được anh cơ chứ.

 

Lục Tranh có vẻ tức giận rồi, nhưng cũng không hẳn là tức giận thật sự, trông giống như là đang dỗi hờn thì đúng hơn.

 

"Đừng giận nữa mà.”

 

Ngày đầu tiên thoát ế tôi lại phải ra sức dỗ dành bạn trai: "Chẳng lẽ em cứ thi theo đúng năng lực thực sự trước đây của em thì anh mới thấy vui lòng sao?"

 

Lục Tranh nghĩ ngợi một hồi, nhưng xem chừng vẫn không thấy vui.

 

Hóa ra đàn ông lại khó dỗ dành đến thế sao? Tôi liền sáp lại gần anh rồi nhanh ch.óng thơm nhẹ một cái lên má anh.

 

Lục Tranh thảng thốt lên tiếng: "... Em!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi lại thơm "chụt" thêm một cái nữa.

 

"Còn giận không?" Tôi vừa xoa xoa mặt anh vừa trêu: "Nếu còn giận em sẽ thơm anh đến khi nào anh hết giận thì thôi, hôn môi cũng được luôn..."

 

Nhưng tôi còn chưa kịp dứt lời thì Lục Tranh đã vội vàng đưa tay che miệng tôi lại, anh trợn tròn hai mắt nhìn tôi: "Đang ở chốn đông người, em ăn nói chú ý một chút đi!"

 

Thế là ngay tại chốn đông người đó, tôi liền nổi hứng trêu chọc l.i.ế.m một cái vào lòng bàn tay anh.

 

Lục Tranh lập tức "chín đỏ" cả mặt.

 

Gương mặt đẹp trai của anh biến đổi sắc thái đặc sắc vô cùng.

 

Tôi chống cằm nhìn anh: "Lục Tranh, làm bạn trai của em thì phải cho em thơm thơm ôm ôm, anh lo mà làm quen dần đi là vừa."

 

Phải một lúc lâu sau mới nghe Lục Tranh lí nhí nói một câu: "Lần sau em làm thế... có thể để anh đi rửa tay trước được không? Như vậy mất vệ sinh lắm."

 

Ha ha ha ha! Anh ấy đúng là đáng yêu quá đi mất.

 

Kết quả cuối cùng, tôi không phải là thủ khoa của trường Trung học số 1 Hoa Thành mà đứng ở vị trí thứ hai. Trong top 50 toàn tỉnh, trường chúng tôi chiếm được hai suất.

 

Thành tích của tôi khiến không ít người phải kinh ngạc. Giáo viên chủ nhiệm còn đặc biệt gọi điện thoại trao đổi với tôi một hồi lâu.

 

Sau khi xác nhận điểm số không có vấn đề gì, thầy ấy liền cảm thấy vô cùng hớn hở bắt đầu phối hợp với nhà trường để tuyên truyền rầm rộ.

 

Ngay khi tôi quay trở lại trường, xung quanh liền có không ít người chen chúc ríu ra ríu rít chúc mừng.

 

Khổng Phạn thấy vậy cũng tỏ ra vô cùng kích động:

 

"Chị ơi, điểm thi đại học này của chị là thật hay giả vậy? Cho dù có quay cóp cũng không thể quay cóp ảo ma đến mức này được. Trước giờ chị chơi trò 'giả trư ăn thịt hổ' đấy à?"

 

Khổng Phạn cũng đã thi đại học rất xuất sắc và đủ điểm đỗ vào trường mà cậu ta mong muốn.

 

Còn về Lâm Tĩnh Nguyệt, thành tích của cậu ấy trong năm lớp 12 này cũng tiến bộ rất nhanh và làm bài vượt xa mức bình thường.

 

Nếu không có gì bất ngờ, cậu ấy cũng sẽ thi đỗ vào trường đại học hằng mơ ước.

 

Chỉ là lúc này, ánh mắt cậu ấy nhìn tôi bỗng trở nên sáng lấp lánh như thể chứa cả ngàn vì sao trong đó: "Lam Thù, cậu giỏi quá đi mất!"

 

Cậu ấy khen chân thành đến mức khiến tôi cũng thấy ngại ngùng theo luôn.

 

"Cũng tàm tạm thôi."

 

Ở bàn sau, Khổng Phạn vẫn đang nhiệt tình tám chuyện với bạn cùng bàn: "Lục ca, cậu dạy kiểu gì mà lại 'luyện' ra được một người thi tận hơn bảy trăm điểm thế này?"

 

Lục Tranh chỉ biết im lặng: "..."

 

Thầy Lục nhỏ dạo gần đây liên tục gặp "sang chấn" trên con đường giáo d.ụ.c.

 

 

====================