Giả Học Tra Để Cưa Đổ Học Bá

Chương 13



 

14

 

Cuộc sống đại học chính thức bắt đầu.

 

Tôi và Lục Tranh tuy học cùng một trường nhưng khác chuyên ngành.

 

Sự thông minh của anh tiếp tục được phát huy mạnh mẽ ở bậc đại học, khi anh liên tục ẵm giải trong hàng loạt cuộc thi lớn nhỏ. Lại cộng thêm khuôn mặt điển trai vốn có, thế nên anh đặc biệt được mọi người ưu ái và chú ý.

 

Tôi tất nhiên cũng có những người theo đuổi mới. Vì cả tôi và bạn trai đều quá bận rộn, nên khi tôi từ chối và bảo mình đã có người yêu rồi, nhiều người liền chẳng thèm tin.

 

Mãi cho đến khi Lục Tranh kiên trì chạy tới ăn cơm cùng tôi suốt một tháng liền, những lời xì xào đó mới thực sự chấm dứt.

 

Món quà đầu tiên anh tặng tôi là một chiếc lắc tay bằng vàng.

 

"Anh mua bằng tiền học bổng đấy." Lục Tranh khẽ nói: "Em xem có thích không?"

 

Chàng thiếu niên ấy dù chưa hoàn toàn độc lập khỏi gia đình, nhưng vẫn sẵn sàng mạnh tay chi một khoản tiền lớn cho mối tình đầu của mình.

 

Tôi nhìn anh tỉ mẩn đeo chiếc lắc lên cổ tay mình rồi khẽ bật cười: "Sao anh lại mua đồ đắt tiền thế này? Quỹ đen của anh dồi dào thế cơ à?"

 

"Sau này đi làm kiếm được tiền, anh sẽ mua cho em những thứ tốt hơn nữa."

 

Lục Tranh thốt ra một câu mà đa số đàn ông đều nói khi yêu, nhưng điểm khác biệt là, có người chỉ vẽ ra "bánh vẽ", còn anh là người nói thật làm thật.

 

Lúc này, tôi mỉm cười tinh quái nhìn anh: "Thật thế sao? Vậy em cảm động quá, giờ em muốn hôn anh thì phải làm sao đây?"

 

Lục Tranh bất lực: "... Thật ra em chỉ đơn thuần là muốn hôn anh thôi chứ gì?"

 

Quả nhiên anh vẫn là người hiểu tôi nhất. "Vậy có cho hôn không, Tiểu Lục?"

 

"Cho hôn mà, Tiểu Tạ."

 

Trong suốt 4 năm đại học, tôi cứ thế bôn ba giữa trường học và công ty, chạy đi chạy lại không ngừng nghỉ.

 

Cuối cùng, ngay trước khi tốt nghiệp, tôi đã hoàn toàn xứng danh với tên gọi "Tạ tổng".

 

Còn Lục Tranh, anh vẫn tất bật giữa giảng đường, các cuộc thi và hoạt động học thuật.

 

Sau khi giành được vô số giải thưởng danh giá, anh liền được tuyển thẳng làm nghiên cứu sinh để tiếp tục theo đuổi con đường học vấn đỉnh cao của mình.

 

Thế là tôi nghiễm nhiên trở thành Tạ tổng, còn anh vẫn mãi là "Tiểu Lục" của lòng tôi.

 

Trong hơi ấm nồng nàn của chăn nệm, tôi tiện tay đưa cho anh một chiếc chìa khóa xe rồi bảo: "Cục cưng à, sau này cuối tuần nhớ lái xe về nhà với em nhé."

 

Lục Tranh của vài năm sau đã thay đổi rất nhiều.

 

Anh cao lớn hơn hồi cấp ba, nhờ chăm chỉ luyện tập mà giờ đây cơ bụng và cơ n.g.ự.c đều săn chắc vô cùng.

 

Ngũ quan của anh cũng theo đó mà nảy nở, toát lên vẻ nam tính quyến rũ. Ra đường, anh đích thị là một cực phẩm khiến bao người phải ngoái nhìn.

 

Thế nhưng, có vẻ như "Tiểu Lục" của tôi cũng bị những đồng tiền này làm cho "tha hóa" ít nhiều.

 

Anh bỗng nhiên bật dậy khỏi giường, để lộ vài vết đỏ mờ ám hằn trên l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Tay anh mân mê chiếc chìa khóa xe tôi vừa đưa, vẻ mặt chợt thoáng qua chút trầm mặc.

 

Tôi thấy thế liền hỏi: "Sao thế, anh không thích chiếc này à? Vậy xuống gara chọn chiếc nào anh ưng thì lấy."

 

Lục Tranh nhìn tôi, lí nhí đáp: "Không phải... Chỉ là lần nào xong việc em cũng tặng quà, làm anh thấy mình ngày càng giống như đang được b.a.o n.u.ô.i vậy."

 

Tôi khựng lại một chút: "Anh để tâm chuyện đó sao?"

 

Lục Tranh liền lắc đầu: "Không để tâm."

 

Nói xong anh liền ôm chầm lấy tôi, và dõng dạc tuyên bố nguyên tắc: "Có b.a.o n.u.ô.i thì cũng chỉ được b.a.o n.u.ô.i mỗi mình anh thôi đấy, Tạ tổng!"

 

Hai tiếng 'Tạ tổng' kia qua miệng anh bỗng chốc trở nên gợi cảm đến lạ, thế là nó liền khiến tôi cảm thấy có một ngọn lửa lại bùng lên ngay ở bụng dưới.

 

15

 

Sau khi tốt nghiệp Thạc sĩ, Lục Tranh đầu quân cho một công ty công nghệ với mức lương thưởng vượt xa bạn bè đồng trang lứa.

 

Thực tế, từ thời đại học anh đã kiếm được bộn tiền nhờ học bổng và các bằng sáng chế, cứ có tiền là anh lại mua quà tặng tôi.

 

Dù về mặt kinh tế anh vẫn chưa bằng tôi, nhưng đây vẫn là một mối quan hệ vô cùng lành mạnh và cùng nhau tiến bộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngày tôi cầu hôn, Lục Tranh lộ rõ vẻ sững sờ.

 

Mãi một lúc sau, anh mới dùng giọng điệu hài hước hỏi tôi: "Vậy là anh sắp được gả vào hào môn rồi sao?"

 

Lục Tranh hiển nhiên là ngoan ngoãn nhận lời, sau đó anh liền giao sạch thẻ lương cho tôi quản lý.

 

Anh bảo lương của anh sau này sẽ còn tăng nữa, nên yêu cầu tôi nhất định phải tiêu tiền của anh, còn anh chỉ cần nhận lại tiền sinh hoạt phí định kỳ là đủ.

 

"Anh tiêu ít tiền lắm." Anh nói đầy chân thành như thế.

 

Đám cưới của chúng tôi diễn ra vô cùng hoành tráng, phần vì để xứng tầm với các đối tác kinh doanh trên thương trường.

 

Bố mẹ Lục Tranh một mực đòi lo chi phí, dù cho cậu con trai cưng của họ đang nung nấu ý định "ở rể".

 

Ban đầu họ cũng có chút phản đối, nhưng sau khi nhận được chiếc Rolls-Royce Phantom và bộ trang sức phỉ thủy tôi tặng, mọi định kiến liền tan biến sạch sành sanh.

 

Kết hôn rồi, Lục Tranh vẫn duy trì thói quen tập thể hình, cơ thể ngày càng săn chắc đến mức khiến người ta thèm thuồng.

 

Ngặt nỗi anh bận quá, thỉnh thoảng lại phải đi công tác xa. Những lúc gọi video, tôi chỉ được ngắm chứ chẳng được "ăn", nên đành than vãn: "Haiz, sao cưới rồi mà vẫn phải chịu cảnh ngày nhớ đêm mong thế này? Em ở đầu này, còn chồng thì ở tận trong điện thoại."

 

Lục Tranh bật cười đáp lại: "Hai ngày nữa anh về."

 

Tôi liền nháy mắt ra hiệu: "Vậy anh mặc đồng phục được không?"

 

Lục Tranh khựng lại một nhịp rồi cũng chiều lòng: "... Được."

 

Hóa ra, giới hạn của anh cũng có thể linh hoạt lùi bước vì tôi.

 

Mãi về sau, chúng tôi bắt đầu bàn tính chuyện sinh con.

 

Năm tôi 29 tuổi, bạn nhỏ Tạ Minh Huyên chính thức chào đời. Cô bé cứ thế lớn lên trong sự chăm sóc của một người bố hiền lành, đảm đang và sự nuông chiều của một người mẹ giàu có, lắm tiền.

 

Lúc cô bé lên 3 tuổi, đôi mắt tròn xoe cùng khuôn mặt phúng phính trông vô cùng đáng yêu. Cái miệng nhỏ nhắn của con bé lúc nào cũng liến thoắng, rất thích nói chuyện, tình mẫu t.ử trong tôi dành cho con cứ thế mà trào dâng, tưởng chừng như là sắp tràn ra ngoài.

 

Thế nhưng, năm con bé lên 5 tuổi, lúc nó thốt ra kết quả "1+1=11", tôi bỗng nhiên rơi vào im lặng, Lục Tranh thấy thế cũng bất giác im lặng theo.

 

"Con bé này không biết là giống ai nữa đây."

 

Chuyện "dương dương đắc âm" đầy tréo ngoe thế này quả thực khiến người ta không thể ngờ tới.

 

Nhưng rồi tôi cũng tự trấn an mình, thôi thì con cứ khỏe mạnh khôn lớn là được rồi.

 

Thế mà, khi bạn nhỏ Tạ Minh Huyên lớn dần lên, con bé cuối cùng cũng bộc lộ được tài năng học tập thực sự của mình.

 

Lúc này, cả tôi và bố con bé mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Lục Tranh liền đưa ra một lời nhận xét vô cùng sắc bén:

 

"Cục cưng chắc chắn là giống em rồi, cái tài diễn kịch này không lệch đi đâu được."

 

"..."

 

Ngoại Truyện: Nhật Ký Nhỏ Của Lục Tranh

 

Kỳ nghỉ hè năm lớp 11, sau khi biết Tạ Lam Thù thực chất là một thiên kim tiểu thư nhà giàu, Lục Tranh liền về nhà và hỏi bố mẹ một câu hỏi đầy nghiêm túc:

 

"Bố, mẹ, hai người có để tâm đến việc con cái của con sau này mang họ mẹ không?"

 

Mẹ Lục Tranh liền đáp: "Tùy con thôi."

 

Nhưng bố Lục Tranh thì lại có chút ý kiến: "Con mới tí tuổi đầu mà đã nghĩ đến chuyện con cái rồi sao? Yêu sớm à?"

 

Vì thành tích học tập của con trai quá xuất sắc nên ông bà cũng chẳng nỡ trách mắng thêm lời nào.

 

Họ chỉ đành dạy dỗ cậu một câu rằng phàm làm việc gì cũng phải biết chừng mực, đừng làm lỡ dở bản thân mà cũng đừng làm lỡ dở con gái nhà người ta.

 

Tuy nhiên, bố Lục vẫn kiên quyết giữ thái độ phản đối: "Ai quy định con của con phải mang họ mẹ chứ? Chẳng lẽ nhà đối tượng yêu đương của con có 'ngai vàng' cần người thừa kế hay sao mà phải làm thế?"

 

Bẵng đi nhiều năm sau, bố mẹ nhà họ Lục lần đầu tiên gặp mặt cô con dâu tương lai.

 

Hóa ra nhà cô ấy thực sự có một cái "ngai vàng" khổng lồ cần người thừa kế thật.

 

"..."

 

Thế thì đúng là hết cách phản đối rồi!

 

[TOÀN VĂN HOÀN]