Dù tôi có ra sức khẳng định kế hoạch ôn tập của anh cực kỳ hữu ích, nhưng anh vẫn nhất quyết không chịu tin.
Một cơ quan truyền thông địa phương tình cờ chú ý đến thành tích nhảy vọt của tôi, thế là họ liền rầm rộ tuyên truyền về "chú ngựa ô" của trường Trung học số 1 Hoa Thành – không ai khác chính là tôi.
Chỉ trong một thời gian ngắn, đã có vài nơi liên hệ muốn phỏng vấn. Lúc đó tôi vừa phải học cách tiếp quản công việc của công ty, lại vừa bận rộn yêu đương, nên cái cuộc gọi mời phỏng vấn này làm tôi bối rối không thôi.
Rất nhanh sau đó, không biết truyền thông lấy tin từ đâu mà biết tôi có anh bạn trai đã được tuyển thẳng, thế là trọng tâm liền biến thành "cặp đôi học bá".
Người bị quấy rầy từ một người liền tăng lên thành hai.
Không biết số điện thoại của Lục Tranh bị lộ kiểu gì, có hôm đang đi ăn với anh, có người liền gọi điện đến hỏi: "Xin chào bạn học Lục, tôi nghe nói bạn và bạn Tạ Lam Thù là một cặp. Bạn ấy là nhờ sự giúp đỡ của bạn mới có cú lội ngược dòng từ vị trí bét bảng lên top 50 toàn tỉnh, bạn có thể chia sẻ chút kinh nghiệm phụ đạo được không?"
"... Tôi không nhận phỏng vấn, cảm ơn."
Anh nhìn tôi với ánh mắt ‘oán hận’, cảm giác cứ như tôi vừa trút cho anh một cái "nồi" cực kỳ khó giải thích.
Thầy Lục nhỏ của tôi đáng yêu quá đi thôi!
13
Tháng Tám, tôi bất ngờ gặp t.a.i n.ạ.n giao thông.
Hôm đó tài xế đang lái xe bình thường thì bỗng có một chiếc ô tô đời cũ lao thẳng về phía chúng tôi.
Cú đ.â.m quá bất ngờ khiến tài xế của tôi phải bẻ lái gấp ngay trong tích tắc. Chỉ diễn ra trong nháy mắt, tôi tận mắt nhìn thấy chiếc xe kia sượt qua đầu xe mình rồi đ.â.m sầm vào dải phân cách bên đường.
Tôi gắng gượng cho đến khi lên xe cứu thương mới dám rơi vào trạng thái mất ý thức.
Lúc tỉnh lại, ngồi cạnh giường bệnh là trợ lý và bạn trai của tôi.
Lục Tranh thấy tôi tỉnh dậy liền lập tức chạy đi gọi bác sĩ.
Bên ngoài loáng thoáng tiếng một người đang la hét: "Tôi là bố con bé, dựa vào đâu mà không cho tôi vào thăm? Tôi có quyền được biết tình trạng thương tích của con gái mình!"
Đó là giọng của Trương Trạch Lương.
Đầu tôi choáng váng muốn nôn, nhưng vẫn cố nhịn để mở lời: "Chú Hà, báo cảnh sát đi, vụ t.a.i n.ạ.n này không phải là ngoài ý muốn đâu."
Chú Hà là trợ lý do ông ngoại để lại cho tôi, cũng là một trong số ít người đáng tin cậy.
Nghe vậy, chú Hà liền nhận ra tính nghiêm trọng nên lập tức ra ngoài gọi điện thoại.
Lúc bác sĩ vào kiểm tra, vệ sĩ đứng gác ở cửa đã chặn đứng Trương Trạch Lương lại.
Không lâu sau, cảnh sát đã nhanh ch.óng ập đến và đưa ông ta đi, tôi cũng phối hợp với cảnh sát lấy lời khai ngay tại phòng bệnh.
Thế là tôi biết được rằng, trong vụ t.a.i n.ạ.n này, người duy nhất t.ử vong là tài xế gây tai nạn. Tài xế của tôi nhờ phản ứng đủ nhanh nên mới cứu được mạng tôi và chính anh ta.
Vài ngày sau, chú Hà đã mang một tin tức đến, đó là Trương Trạch Lương thuê người g.i.ế.c người, chứng cứ vô cùng xác thực. Tên tài xế gây t.a.i n.ạ.n vốn mắc bệnh hiểm nghèo nên chẳng còn sống được bao lâu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi vốn đã đề phòng ông ta từ lâu, nhưng không ngờ người này lại mất nhân tính đến mức tàn độc như vậy.
Người bố trên mặt sinh học này cứ ngỡ hành vi của mình là hoàn hảo không tì vết.
Vết thương trên người tôi không quá nghiêm trọng, nhưng di chứng chấn động não khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lục Tranh đã túc trực ở bệnh viện để chăm sóc tôi suốt mấy ngày liền.
Phải mất một thời gian dài tĩnh dưỡng tôi mới thực sự bình phục.
Tựa đầu vào vai anh, tôi khẽ vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn của Lục Tranh rồi vẫn chưa hết sợ hãi mà thốt lên: "Tiểu Lục à, em suýt chút nữa là không được gặp anh nữa rồi."
Lục Tranh chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Mấy ngày nay anh cứ để mặc tôi vuốt ve, dường như tận sâu trong lòng anh vẫn còn vẹn nguyên nỗi sợ hãi về vụ việc vừa qua.
Đúng là ngoan quá đi mất.
Lúc tôi làm thủ tục xuất viện, tôi tình cờ đụng mặt vợ của Trương Trạch Lương.
Bà ta liền kéo theo đứa con trai quỳ sụp xuống cầu xin tôi, mong tôi tha cho bố ruột mình một con đường sống.
"Tạ Lam Thù, đó là bố của cô đấy, cô nỡ lòng tống ông ấy vào tù sao?"
"Em trai cô còn nhỏ như vậy, cô bảo mẹ con tôi sau này biết sống bằng gì đây?"
Tôi khẽ nhếch mép cười nhạt: "Lúc ông ta muốn g.i.ế.c tôi, có bao giờ ông ta từng nghĩ tôi là con gái của ông ta không?"
Luật nhân quả ở trên đời này, âu cũng có những quy tắc riêng của nó.
Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn quyết định đến gặp Trương Trạch Lương một lần cuối.
Cách một lớp kính, ông ta không ngừng kể lể về những kỷ niệm hồi tôi còn nhỏ, dường như ông ta không biết mệt mỏi mà cứ muốn khơi gợi chút lòng trắc ẩn cuối cùng trong tôi bằng những lời xin lỗi và ăn năn giả tạo.
Cuối cùng, tôi lạnh lùng mở miệng: "Trước đây, năm nào mẹ tôi cũng đi khám sức khỏe định kỳ. Trong suốt hai năm trước khi bà ấy bị chẩn đoán u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối, toàn bộ kết quả đều do ông đi lấy. Khi đó, ông luôn nói sức khỏe của bà rất tốt, đúng không?"
"Sau này tôi đã đi tìm lại hồ sơ khám sức khỏe của mẹ. Tuy báo cáo của hai năm đó đã biến mất, nhưng nếu dùng chút thủ đoạn thì vẫn có thể tra ra được sự thật thôi."
Vẻ mặt của Trương Trạch Lương liền trở nên cứng đờ.
Chắc ông ta cũng đã nhận ra rằng chuyện này đã không còn đường nào để vãn hồi nữa.
Thời gian trôi qua quá lâu, quả thực khó để chứng minh mẹ tôi khi ấy hoàn toàn không biết gì về bệnh tình của mình. Thế nhưng, nếu không phải do Trương Trạch Lương cố tình giấu giếm căn bệnh ngay từ đầu, thì bệnh tình của bà ấy đã không tiến triển tồi tệ đến mức đó.
Trương Trạch Lương chính là hung thủ thực sự đã hại c.h.ế.t mẹ tôi, và cơ hội để tống ông ta vào tù chính là điều tôi đã kiên nhẫn chờ đợi từ rất lâu rồi.
====================