Giả Học Tra Để Cưa Đổ Học Bá

Chương 3



 

 

"..."

 

Có vẻ như cậu ấy đã vô tình tìm được phương pháp học tập phù hợp với bản thân rồi.

 

Để bọn họ có cảm giác thành tựu, sau khi nghe xong tôi cũng liền tỏ ra "hiểu" đôi chút.

 

Chỉ là mỗi lần kết quả thi được công bố, ánh mắt của Lục Tranh và Lâm Tĩnh Nguyệt nhìn tôi đều mang theo chút cảm giác thất bại, làm tôi cũng thấy có lỗi với bọn họ ghê.

 

Tuy nhiên, điều an ủi là thành tích của Lâm Tĩnh Nguyệt quả thực đã tiến bộ hơn hẳn sau khi có thói quen giảng bài cho tôi.

 

Cậu bạn cùng bàn của Lục Tranh là Khổng Phạn thấy tôi luôn quay xuống tìm Lục Tranh hỏi bài, thì liền không nhịn được mà trêu chọc một câu:

 

"Tôi nói này bạn học Tạ, cậu cứ luôn tìm Lục ca của tôi hỏi bài, đừng nói với tôi là nhắm trúng cậu ấy rồi đấy nhé?"

 

Khổng Phạn vốn là người có tính cách hoạt bát, dường như cả lớp đều có chút giao tình với cậu ta, kể cả là những bạn nữ hướng nội nhất.

 

Trước câu hỏi đó, tôi chỉ thản nhiên mỉm cười đáp lại: "Rõ ràng đến thế cơ à?"

 

Cậu ta không ngờ tôi lại thừa nhận một cách hào phóng như vậy, và ngay cả Lục Tranh cũng không ngờ tới.

 

Thế nên Khổng Phạn lập tức đứng hình vì sửng sốt.

 

Còn ánh mắt của Lục Tranh thì đậu lại trên khuôn mặt tôi, một lát sau, vẫn là cái cách từ chối những người khác, cậu ấy quen miệng nói: "Đừng lãng phí thời gian ở chỗ tôi."

 

Tôi cong mắt mỉm cười với cậu ấy: "Sao có thể gọi là lãng phí thời gian được chứ? Bạn học Lục Tranh này, con người và thành tích, tôi kiểu gì cũng phải giành được một thứ chứ nhỉ?"

 

Lục Tranh lặng thinh: "..."

 

Khổng Phạn ngồi phía sau liền giơ ngón tay cái lên tỏ ý thán phục tôi.

 

Phải một lúc lâu sau, Lục Tranh mới lạnh nhạt mở miệng: "Với trình độ hiện tại của cậu, thành tích cậu cũng chưa chắc đã giành được đâu."

 

Nhưng tôi thầm nghĩ, lúc cậu ấy lạnh mặt nói chuyện trông đúng là đẹp trai thật đấy.

 

Để không làm cho những "giáo viên nhỏ" của mình thất vọng, trong kỳ thi cuối kỳ, tôi đã chủ động "tiến bộ" một chút xíu cho hợp lý.

 

Sau đó, tôi liền lấy sự tiến bộ này làm lý do để khẳng định đầy đủ thành quả phụ đạo của Lục Tranh và Lâm Tĩnh Nguyệt, rồi bí mật mời Lục Tranh làm gia sư cho mình trong dịp hè.

 

Tôi đã nghe ngóng được rằng, vào những kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, Lục Tranh thường dạy kèm cho một số học sinh khóa dưới.

 

Học phí cậu ấy thu không cao, phần lớn đều là do các bậc phụ huynh quen biết nhờ vả cậu ấy kèm cặp con em nhà họ mà thôi.

 

Có đôi khi nhà cậu ấy còn nhét cả mấy đứa học sinh tiểu học vào cùng một lúc để cậu ấy trông chừng luôn một thể.

 

"Thầy Lục nhỏ này, tôi trả giá cao hơn bọn họ, vả lại tôi còn là bạn cùng lớp của cậu cơ mà. Việc biến một đứa học sinh cá biệt có thành tích lẹt đẹt như tôi thành học sinh giỏi, chẳng phải sẽ mang lại cho cậu cảm giác thành tựu lớn hơn sao?"

 

"Thầy Lục nhỏ à, cầu xin cậu đấy, tôi biết cậu là người vừa đẹp trai lại vừa tốt bụng, chắc chắn sẽ không bỏ rơi một người bạn cùng lớp học kém đâu đúng không?"

 

4

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nằm ngoài dự đoán, Lục Tranh liền nhận lời đề nghị dạy kèm một kèm một của tôi.

 

"Tạ Lam Thù, cậu đừng có nghĩ ngợi lung tung, tôi đồng ý là vì cậu trả nhiều tiền, với lại dạy kèm cho cậu còn nhàn nhã hơn là phải trông chừng cái đám học sinh tiểu học ồn ào đó."

 

"Còn nữa, đừng có mà nảy sinh ý đồ đen tối gì, tôi không yêu đương sớm đâu."

 

Đúng là một thiếu niên rất đỗi đứng đắn và nghiêm túc.

 

Tôi mỉm cười híp mắt nhìn cậu ấy: "Có phải cậu vốn không biết cách từ chối người khác đúng không?"

 

Lục Tranh nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

 

"Lục Tranh, từ chối một người thì nên nói cho người ta biết là cậu không thích cô ấy, chứ không phải nói là cậu không yêu đương sớm."

 

Tôi chống cằm nhìn cậu ấy: "Nếu không, tôi sẽ liền nói là: Vậy đợi đến sau kỳ thi đại học vào tháng Sáu năm sau tôi sẽ tỏ tình với cậu, đến lúc đó cậu có đồng ý không?"

 

Lục Tranh: "..."

 

Cậu ấy có vẻ hơi đuối lý rồi, mà như vậy lại càng thú vị hơn.

 

Một lát sau, Lục Tranh lạnh lùng đáp: "Tôi không thích cậu."

 

"Không sao cả, tôi tin vào câu nước chảy đá mòn, có công mài sắt có ngày nên kim mà."

 

Lục Tranh lại tiếp tục im lặng: "..."

 

Trêu chọc Lục Tranh đúng là một việc cực kỳ thú vị.

 

Cậu ấy đẹp trai, lúc ngại ngùng còn giả vờ trấn tĩnh, nhưng thực chất là hai tai đã đỏ bừng hết cả lên rồi.

 

Tâm tính của thiếu niên này dù vững vàng đến đâu thì vẫn không giỏi ngụy trang cho lắm.

 

Có lẽ cậu ấy cũng đã bắt đầu có chút thích tôi rồi. Sau khi buột miệng thốt ra câu nói về chuyện con cái, cậu ấy đã im lặng rất lâu, dường như là đang cố gắng tiêu hóa sự bực tức trong lòng.

 

"Tạ Lam Thù, cậu cứ luôn thích trêu chọc người khác như vậy à?"

 

Hồi lâu sau, cậu ấy đột nhiên mở lời hỏi tôi.

 

"Sao có thể chứ?"

 

Tôi hớn hở trả lời cậu ấy: "Tôi chỉ trêu chọc mỗi mình cậu thôi mà."

 

"... Nói dối, bình thường cậu cũng hay trêu chọc Lâm Tĩnh Nguyệt như vậy còn gì."

 

Nghe cậu ấy nói vậy, tôi thấy mình cần phải nghiêm túc đính chính lại một chút: "Tôi chỉ trêu chọc mỗi người con trai là cậu thôi, nói như vậy thì được rồi chứ gì?"

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy với ánh mắt lấp lánh ý cười: "Chứ cậu có thấy tôi trêu chọc Khổng Phạn bao giờ không?"

 

Thế là Lục Tranh lại tiếp tục im bặt.

 

 

====================