Trước khi im lặng, cậu ấy còn không quên dặn dò tôi phải mau ch.óng làm bài tập.
Vì đã nhận tiền của tôi, nên cậu ấy mang trong mình một sứ mệnh rất lớn, coi việc nâng cao thành tích của tôi như một nhiệm vụ trọng đại và làm việc vô cùng tận tâm, trách nhiệm.
Mỗi ngày cậu ấy đều lên kế hoạch ôn tập, lại còn chủ động nhắn tin cho tôi nữa.
Như thế sao không được tính là một cách bồi đắp tình cảm nhỉ?
Trường học có bố trí các phòng trống cho học sinh sắp lên lớp 12 tự học, ngoài ra phòng tự học của thư viện cũng mở cửa. Để tránh làm phiền người khác, phần lớn thời gian tôi và Lục Tranh đều cố gắng đặt phòng riêng ở thư viện.
Mỗi ngày khi tôi làm bài tập, cậu ấy cũng ngồi làm bài ở ngay bên cạnh.
Điểm khác biệt duy nhất chính là, trong khi tôi đang vật lộn với bài tập cơ bản, thì cậu ấy lại giải những đề thi học sinh giỏi, thỉnh thoảng cậu ấy lại liếc nhìn tôi một cái rồi thở dài thườn thượt.
"Tạ Lam Thù." Đột nhiên cậu ấy gọi tên tôi.
"Hửm?"
"Tôi trả lại cậu một nửa tiền, sau này ra ngoài đừng nói là tôi đã từng phụ đạo cho cậu đấy."
Cậu ấy bảo rằng tôi sẽ khiến danh tiếng của cậu ấy trong giới giáo d.ụ.c bị hủy hoại mất thôi.
"..."
"Không được."
Tôi liền cự tuyệt cậu ấy một cách vô cùng chính nghĩa: "Thầy Lục nhỏ à, một ngày làm thầy, cả đời làm thầy mà."
Việc tôi và cậu ấy cứ đi lại như hình với bóng thế này, tất nhiên cũng bị không ít bạn học quay lại trường tự học nhìn thấy, thế là mối quan hệ giữa hai chúng tôi bỗng trở nên mập mờ không rõ ràng.
Đến cả Khổng Phạn cũng lén giơ ngón tay cái tỏ ý thán phục tôi.
Tôi đem tin đồn của chúng tôi chia sẻ với Lục Tranh: "Thầy Lục nhỏ này, có cần tôi phải đặc biệt đính chính một chút không?"
Lục Tranh liếc nhìn tôi một cái rồi đáp: "Nếu năm lớp mười hai cậu có thể tiến bộ lọt vào top một trăm toàn khối thì tôi sẵn sàng làm nam chính của tin đồn này."
Cậu ấy xem ra cũng hài hước phết đấy chứ.
Thành ra tôi cứ cười ngặt nghẽo mãi không thôi: "Phần thưởng này hấp dẫn quá đi mất! Vậy nếu tôi lọt vào tận top mười toàn khối, liệu tin đồn có thể biến thành sự thật không?"
Cậu ấy chằm chằm nhìn vào mặt tôi hồi lâu, rồi mới chậm rãi lên tiếng: "Cậu thi được đến mức đó rồi hẵng hay."
Làm học sinh cá biệt lâu ngày, con người ta cũng dễ trở nên chểnh mảng và lười biếng.
Vì diễn quá sâu, tôi thậm chí còn cảm thấy mình xứng đáng nhận được một tượng vàng Oscar cho vai diễn này.
Hôm nay Lục Tranh có việc bận nên không đến trường kèm tôi học được, cậu ấy đã xin phép nghỉ với tôi từ trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc cậu ấy không có mặt, tôi tự mình ngồi ôn bài trong lớp. Trong lớp cũng có vài bạn học khác nhưng chỉ có vài người lác đác và bọn họ ngồi cách khá xa chỗ của tôi.
Đằng kia có mấy cậu học sinh giỏi đang vò đầu bứt tai ở chỗ ngồi: "Câu này có phải là khó quá rồi không? Lão Vương đến cả đáp án tham khảo cũng chẳng thèm cho, Lục ca lại không có ở đây, tôi thử mấy cách rồi mà vẫn không giải ra được."
Lão Vương chính là giáo viên phụ trách lớp luyện thi học sinh giỏi của trường.
Những bạn học bình thường chẳng mấy khi nói chuyện với tôi bỗng quay sang nhìn: "Tạ Lam Thù, hôm nay Lục ca không đến trường à?"
Rõ ràng là họ đang hiểu lầm về mối quan hệ giữa tôi và Lục Tranh, nên mới theo bản năng cho rằng tôi sẽ biết cậu ấy đi đâu.
"Cậu ấy không đến."
Tôi tò mò rướn người sang nhìn: "Các cậu đang giải bài gì thế, khó lắm à?"
Họ chợt khựng lại một nhịp, có lẽ bọn họ đều nghĩ rằng tôi không thể nào làm được bài tập dạng này, nhưng vẫn đưa tờ giấy kiểm tra qua cho tôi: "Câu này khá khó. Biết sơ qua là thuộc phần kiến thức nào, nhưng lại không tài nào giải ra được."
Thấy tôi nhìn chăm chú, một cậu bạn nam liền lên tiếng trấn an: "Kỳ thi đại học chắc chắn sẽ không ra dạng bài này đâu, cậu không cần phải đau đầu làm gì cho mệt."
Tôi mỉm cười trả lại tờ giấy kiểm tra rồi đáp: "Nhìn từng chữ tách lẻ thì tôi đều biết, nhưng hễ ghép lại thành một câu hoàn chỉnh là tôi liền thấy cứ như đang đọc một bài văn ngoại ngữ nào đó vậy."
Có người nghe xong liền giơ ngón tay cái tán thưởng: "Đúng rồi, chính là cái cảm giác đó! Khả năng đúc kết của cậu đúng là đỉnh thật đấy!"
"..."
Tôi thầm nghĩ, các bạn học của mình dường như quá mức quan tâm đến sức khỏe tâm lý của một đứa học sinh kém rồi.
Họ chép đề bài lên bảng đen rồi hỏi những bạn khác xem có phiền nếu họ thảo luận lớn tiếng không.
Vì chẳng ai thấy phiền cả, nên họ bắt đầu viết viết vẽ vẽ trên bục giảng, thảo luận cả buổi trời nhưng rốt cuộc vẫn không thể giải tiếp được.
Tầm hơn sáu giờ tối, học sinh trong lớp lần lượt ra về hết.
Tôi liếc nhìn đề bài trên bảng đen, rồi lại nhìn tờ giấy nháp của mình, trong lòng cảm thấy vô cùng hài lòng.
Sáng hôm sau vừa đến lớp, tôi đã thấy mấy người đang xúm lại quanh một tờ giấy nháp và không ngớt lời xuýt xoa khen ngợi.
Lục Tranh cũng đứng trong số đó.
Tôi nhìn tờ giấy nháp mà họ đang cầm trên tay liền thấy hơi quen mắt, bước chân cũng theo đó mà khựng lại một nhịp.
"Tờ giấy nháp này rốt cuộc là của ai vậy? Lối tư duy giải bài này cũng quá mượt rồi, trong lớp mình còn có nhân tài như vậy sao?"
Tôi đứng đó một lúc, liền nghe thấy bọn họ kể rằng hôm qua có bạn học đến tự học nhưng lúc về lại quên không đóng cửa sổ.
Thế là khi đêm xuống, gió thổi mạnh đã khiến khá nhiều bài kiểm tra bị bay đi rồi rơi lả tả xuống sàn nhà.
====================