Giả Học Tra Để Cưa Đổ Học Bá

Chương 8



 

Có kẻ thì rắp tâm muốn mồi chài những đối tượng có xuất thân tốt để liên hôn, có kẻ thì đơn thuần là trong đầu chẳng chứa chấp thứ gì tốt đẹp.

 

Lúc này tôi đã không còn quá đau buồn nữa, nhưng vẫn nhịn không được mà thắc mắc: "Tại sao cậu lại không thích tôi nhỉ? Bọn họ đều rất thích tôi mà..."

 

Lục Tranh khựng lại một nhịp rồi hỏi: "Bọn họ?"

 

"Đúng vậy, là những người theo đuổi tôi đó."

 

Tôi kiên nhẫn giải thích thêm cho cậu ấy hiểu.

 

Chỉ có điều, mục đích của những kẻ đó đều chẳng mấy tốt đẹp hay trong sáng gì cho cam.

 

Đừng nói là người đồng trang lứa, ngay cả mấy gã đàn ông lớn hơn tôi vài tuổi đang học đại học cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, bọn họ cứ liên tục lởn vởn xuất hiện trước mặt tôi rồi trưng ra cái bộ dạng "anh trai tri kỷ".

 

Bọn họ cứ suốt ngày chải chuốt, ăn diện lóng lánh như chim công xòe đuôi trước mặt một đứa trẻ chưa vị thành niên, quả thực là quá mất đạo đức mà.

 

"Lục Tranh, tôi có tiền, mà những trưởng bối có khả năng quản lý sản nghiệp đều đã mất cả rồi. Hiện tại tôi chính là một miếng bánh ngọt thơm lừng, cậu có biết có bao nhiêu kẻ mượn danh nghĩa bạn bè của ông ngoại tôi để ngỏ ý muốn chăm sóc tôi không?"

 

Lục Tranh không nói gì, cậu ấy chỉ lặng yên chăm chú nhìn tôi.

 

Rất lâu sau, cậu ấy mới khẽ lên tiếng: "Tôi biết vì sao cậu mãi chẳng học vào được rồi, bởi vì trong đầu cậu toàn nghĩ ba cái chuyện lộn xộn này, hèn gì mà tiến bộ chậm như rùa bò vậy."

 

"?"

 

Tôi thầm nghĩ, quả là một thiếu niên chẳng hiểu chút phong tình nào cả.

 

Sự an ủi của Lục Tranh dành cho tôi cũng chỉ dừng lại ở đó, và ngay sau đó cậu ấy lại tăng cường cường độ phụ đạo lên gấp bội.

 

Cậu ấy bảo tôi đã có tâm trí rảnh rỗi đi nghĩ ngợi mấy chuyện tào lao kia thì thà dồn hết tâm tư đó vào việc học còn hơn.

 

Sự chuyên nghiệp của "thầy Lục nhỏ" thực sự vô cùng xứng đáng với số tiền thù lao mà tôi đã trả.

 

Lục Tranh không hề vì tôi là người theo đuổi cậu ấy mà miễn học phí, nhưng cậu ấy vẫn một mực hy vọng tôi đừng đi rêu rao với bên ngoài rằng mình là học sinh do cậu ấy kèm cặp, vì như thế sẽ phá nát cái danh tiếng của cậu ấy mất.

 

"..."

 

Kỳ nghỉ hè đối với học sinh lớp 12 trôi qua thật ngắn ngủi.

 

Sau khi tựu trường, trong lớp quả thực đã vắng bóng vài người, mà Lục Tranh cũng không có mặt.

 

Đó đều là những học sinh được chọn đi thi Olympic.

 

Lục Tranh vốn là ứng cử viên sáng giá nhất của trường Trung học số 1 Hoa Thành cho suất tuyển thẳng, nên ngay từ khi khai giảng, cậu ấy và những học sinh khác tham gia kỳ thi lần này đã được sắp xếp vào một lớp học riêng.

 

Vì thế, số người mà tôi có thể quấy rầy trong giờ ra chơi cũng ít đi hẳn. Chỉ còn lại cô bạn cùng bàn nhiệt tình của tôi, đến bây giờ cậu ấy vẫn còn rất thích giảng bài cho tôi.

 

Không biết Khổng Phạn nhìn thấu cái biểu cảm "thất tình" trên mặt tôi kiểu gì mà liền mở miệng an ủi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tạ Lam Thù, cậu nghĩ thoáng chút đi. Giữa đại học và yêu đương thì chắc chắn đại học vẫn quan trọng hơn chứ? Đợi cậu ấy được tuyển thẳng rồi thì chẳng phải sẽ quay lại học cùng cậu sao?"

 

"..."

 

Tôi nhìn cậu ta, kế tiếp lại nhìn Lâm Tĩnh Nguyệt rồi khẽ hỏi: "Cậu cũng nghĩ tớ và Lục Tranh đang hẹn hò à?"

 

Lâm Tĩnh Nguyệt chớp chớp đôi mắt tròn xoe: "Không phải sao?"

 

Quả nhiên, đây là một tin đồn thành công mỹ mãn.

 

Khoảng thời gian nghỉ hè đó, có vẻ như rất nhiều người đã nhìn thấy Lục Tranh ngày nào cũng dẫn tôi đi học.

 

Những người bạn học ngây thơ của tôi cho rằng chỉ có tình yêu mới có thể khiến Lục Tranh không rời xa một đứa học sinh cá biệt như tôi.

 

Trông có vẻ như từng người một đều chưa bị đồng tiền làm cho tha hóa.

 

Những người bạn cùng lớp của tôi thật đáng yêu biết bao.

 

Chỗ ngồi cạnh Khổng Phạn luôn bỏ trống, trên đó toàn là các loại sách giáo khoa và sách bài tập của Lục Tranh.

 

Những bài kiểm tra của cậu ấy đều đã làm xong, bất kỳ bài nào lấy ra cũng đều có thể dùng làm đáp án tham khảo.

 

Lục Tranh không hề học lệch, nên cho dù con đường tuyển thẳng này không thành thì việc quay lại thi đại học cũng sẽ không bị ảnh hưởng quá lớn.

 

Tháng Chín, Lục Tranh sau khi thi xong vòng loại đã quay lại một chuyến để kiểm tra tiến độ ôn tập của tôi.

 

Sau khi xem xét xong, cậu ấy liền nhíu mày, có vẻ như việc này đối với cậu ấy còn cam go hơn cả kỳ thi Olympic vừa rồi.

 

"Tôi đã lập cho cậu một kế hoạch, nếu trước kỳ thi đại học điểm số của cậu có thể đạt đến mức này…" Cậu ấy viết một con số lên tờ giấy nháp: "Thì cậu sẽ có cơ hội thi vào mấy trường này."

 

Tôi liếc nhìn danh sách mấy trường mà cậu ấy vừa nói, rồi khẽ nhướng mày.

 

Mấy trường này không có ngoại lệ, đều nằm trong cùng một thành phố với trường đại học mà cậu ấy rất có khả năng sẽ theo học trong tương lai.

 

"Tại sao chỉ toàn là các trường đại học ở Bắc Kinh vậy?" Tôi cười tít mắt nhìn cậu ấy.

 

Lục Tranh không trả lời câu hỏi của tôi, mà chỉ thốt ra một câu ngắn gọn: "Học hành chăm chỉ vào."

 

9

 

Khoảng thời gian lớp 12 này quả thực có hơi vất vả, gần như mỗi lần có điểm thi là lại có người bật khóc nức nở.

 

Dưới áp lực nặng nề, bầu trời trên đỉnh đầu dường như lúc nào cũng giăng đầy mây mù.

 

Tuy nhiên, thành tích của tôi vẫn đang tăng lên một cách ổn định. Khi cô bạn cùng bàn Lâm Tĩnh Nguyệt lọt vào top 50 toàn khối thì thành tích của tôi cũng đã vươn lên top 200.

 

 

 

====================