Giả Học Tra Để Cưa Đổ Học Bá

Chương 7



 

"Lục Tranh, cậu có biết không? Nếu tôi xảy ra chuyện gì bất trắc, thì người thừa kế số một của tôi chính là bố tôi. Cho dù ông ta từng phản bội mẹ tôi, bao nhiêu năm qua cũng chưa từng nuôi nấng tôi ngày nào, nhưng sự thật vẫn là vậy. Thử hỏi tôi sao dám đi theo ông ta chứ?"

 

Bộ mặt của con người khi đứng trước lợi ích thật sự vô cùng xấu xa.

 

Trương Trạch Lương trước đây đã quấy rầy tôi rất lâu, nhưng có lẽ chính ông ta cũng không nhận ra rằng tất cả những lời nói đó đều bị lòng tham làm cho mờ mắt.

 

Cởi bỏ lớp ngụy trang quá lâu, có lẽ ông ta đã quên mất cách lừa người khác rồi.

 

Ai mà biết được liệu ông ta có giống như cái lúc chờ đợi mẹ tôi c.h.ế.t đi, để rồi giờ đây lại chờ đợi tôi c.h.ế.t đi hay không?

 

7

 

Lục Tranh rốt cuộc vẫn mang tâm tính của một thiếu niên, lại có chút tính cách căm ghét cái ác như kẻ thù, nên cậu ấy liền khẳng định: "Cái loại người này không xứng đáng làm bố mẹ, chỉ vì chút tiền lẻ mà đến cả lương tâm cũng vứt bỏ cho ch.ó ăn."

 

"Đúng thế, chẳng qua là đang nhòm ngó mớ tài sản mà ông bà ngoại để lại cho tôi thôi. Hàng chục căn nhà, hai mươi mấy chiếc xe, cổ phần công ty, vài tỷ tệ tiền mặt lưu động cùng với đủ loại tài sản linh tinh khác..."

 

Nói xong, tôi vẫn cảm thấy hơi buồn.

 

"..."

 

"Lục Tranh, sao cậu lại không nói gì nữa?"

 

"... Cậu đang nằm mơ nói mớ đấy à?"

 

Phải nửa ngày sau, tôi mới nghe Lục Tranh hỏi lại một câu như vậy.

 

"Đâu có, cậu cứ lên mạng tìm là có thể tra ra được tên và tiểu sử của ông ngoại tôi ngay đấy."

 

Nghe xong, cậu ấy lại im lặng, không nói thêm lời nào nữa.

 

"Lục Tranh, nghe xong chuyện của tôi rồi, không lẽ cậu không thấy xót xa cho hoàn cảnh này, rồi chủ động cho tôi một cái ôm an ủi sao?"

 

Bầu không khí bỗng nhiên chìm vào im lặng trong chốc lát, rồi cậu ấy khẽ thở dài: "Bây giờ tôi ngược lại thấy có chút đau lòng cho chính bản thân mình đấy."

 

"..."

 

Nhưng chỉ lát sau, cậu ấy lại lên tiếng hỏi: "Vậy sao cậu lại chuyển đến trường Trung học số 1 Hoa Thành này?"

 

"Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm."

 

Tôi đưa tay chống cằm: "Nhưng chủ yếu là vì trước khi qua đời, ông ngoại tôi đã gửi gắm và nhờ vả bác hiệu trưởng chăm sóc cho tôi."

 

Lục Tranh: "..."

 

Thế giới quan của cậu ấy dường như vừa phải hứng chịu một cú sốc cực kỳ lớn.

 

"Cậu sao thế?"

 

"Không có gì, chỉ là không ngờ đại tiểu thư lại ở ngay bên cạnh mình thôi. Chắc có lúc tôi cũng nên gỡ cài đặt mấy cái phần mềm đọc truyện trên điện thoại đi cho rồi."

 

Lời nói của cậu ấy liền chọc tôi bật cười. Thế là những giọt nước mắt vẫn đang lăn dài trên má cũng theo đó mà rơi xuống, khiến tôi trông cứ như đang dở khóc dở cười vậy.

 

"Thì ra học bá mà cũng đọc truyện tiểu thuyết cơ à?"

 

"Tôi cũng có những hoạt động giải trí của mình mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Tranh nói, rồi cậu ấy lại đưa cho tôi thêm một tờ khăn giấy nữa.

 

"Vừa nãy cậu đều tự tay lau nước mắt cho tôi, sao bây giờ lại không giúp nữa rồi?"

 

Lục Tranh nhìn tôi, một lát sau cậu ấy mới trầm mặc nói: "Cậu nên cảnh giác với người khác một chút đi, chẳng lẽ cậu không sợ người ta dòm ngó tiền bạc của cậu sao?"

 

"Cậu có dòm ngó không?... Tôi thật sự có rất nhiều tiền đấy."

 

"Bài học từ mẹ của cậu vẫn chưa đủ để cậu rút kinh nghiệm sao?"

 

Lục Tranh điềm tĩnh nói tiếp: "Đừng dễ dàng thể hiện sự thiện chí với những gã đàn ông nghèo khó, cũng đừng tùy tiện cho người khác biết là cậu có tiền."

 

"Cậu nghèo lắm sao?"

 

"Nếu so với cậu, thì tôi rất nghèo."

 

"Thế nhưng phẩm hạnh của một con người vốn dĩ đâu thể dùng tiền bạc để đong đếm được."

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ấy: "Bởi vì người có tiền chưa chắc đã là người tốt, mà tôi cũng chưa chắc đã là người tốt, biết đâu tôi còn đang lừa cậu đấy."

 

"Những lời tôi vừa nói biết đâu cũng là do tôi bịa ra cả đấy, chẳng lẽ cậu tin hết sao?"

 

Giọng nói của Lục Tranh hòa cùng gió hạ thoảng bên tai, nghe nhẹ nhàng và đồng thời cũng rất kiên định: "Nhưng sự đau lòng của cậu là thật."

 

Tôi thầm nghĩ, con người cậu ấy đúng là rất hợp để yêu đương mà.

 

Ngồi cùng tôi trong công viên suốt cả một buổi chiều, nhân lúc bầu không khí đang khá tốt, tôi liền hỏi cậu ấy: "Hay là cậu cứ thử thích tôi xem sao?"

 

"Nếu yêu nhau, tôi sẽ đối xử rất tốt với cậu, thậm chí là còn sẵn lòng tiêu rất nhiều tiền vì cậu nữa."

 

Mẹ tôi từng nói, khi đã thích một người thì sẽ luôn muốn dành tặng cho người đó những điều tốt đẹp nhất.

 

Giống như cách bà ấy từng đối xử với Trương Trạch Lương, cũng giống như cách bà ấy đã dành trọn tình yêu cho tôi vậy.

 

Trước khi qua đời, bà ấy thực chất đã chuyển nhượng phần lớn tài sản trước hôn nhân của mình sang tên tôi, khiến Trương Trạch Lương có muốn đòi lại cũng vô phương cứu chữa.

 

Lục Tranh lại nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng phức tạp: "Cậu định... b.a.o n.u.ô.i tôi đấy à?"

 

"..."

 

Thực ra, cũng không phải là không thể.

 

8

 

Lục Tranh đã từ chối lời tỏ tình của tôi, và tất nhiên, cậu ấy cũng cự tuyệt luôn cả cái đề nghị "bao nuôi" đầy táo bạo kia.

 

Cậu con trai này đúng là khó theo đuổi quá đi mất.

 

Cậu ấy bảo: "Cậu vẫn nên đặt việc học lên hàng đầu, ngày ngày nỗ lực vươn lên đi đã, bớt nghĩ đến chuyện yêu đương sớm đi."

 

Nói thật thì, ở trường cũ, trong đầu đám nam sinh ở độ tuổi này có gia thế tương đương xung quanh tôi thực ra đều đã nghĩ đến phụ nữ cả rồi.

 

 

====================