Gió tuyết táp vào mặt, lạnh thấu xương.
Điều duy nhất ta có thể làm… là dốc hết sức tìm cho bằng được Ninh An.
Trên nền đất cháy đen, gạch ngói vụn vương vãi khắp nơi, tường đổ dữ tợn như nanh vuốt quỷ dữ.
Nhưng mặc cho ta phát điên lục tung cả phế tích, vẫn không tìm thấy bóng dáng đứa bé.
“Nương nương… sẽ hối hận thôi…”
Gió lạnh đột ngột nổi lên.
Giữa tuyệt vọng ngập tràn, bên tai ta chỉ còn vang vọng câu uy h.i.ế.p bỏ lửng của Lục Hữu Vi.
Nỗi sợ hãi từng chút từng chút gặm nhấm tim phổi.
Tuyệt vọng như sóng lớn cuốn phăng lấy ta, khiến ta gần như không thể đứng vững.
Đúng lúc ấy.
Trong đống đá vụn bên cạnh bỗng truyền tới một tiếng động cực khẽ.
Tim ta đột nhiên thắt lại, vội vàng bước tới xem xét, hoàn toàn không hề phát hiện phía sau mình.
Ngay giây tiếp theo, một vật nặng cùn mạnh mẽ giáng xuống sau gáy.
Trước mắt ta tối sầm từng đợt, thân thể loạng choạng sắp ngã.
Khoảnh khắc ý thức dần tan rã.
Ta dùng chút sức lực cuối cùng, khó nhọc quay đầu lại.
Mọi hy vọng trong phút chốc hoàn toàn sụp đổ.
Bởi người giơ cao cây gậy gỗ, hung hăng đ.á.n.h xuống ta… không phải ai khác.
Mà chính là Thường ma ma, người đã hầu hạ tiên hoàng hậu suốt ba mươi năm, cũng từng hết lòng đối đãi tốt với ta.
8
Ta dường như đã có một giấc mộng thật dài, thật dài.
Trong mộng là một khoảng tối mịt mờ, chỉ có hạnh hoa khắp sân nở rực rỡ đến ch.ói mắt.
Là tiểu cô nương tập tễnh học đi, lon ton theo sau cung nhân nhặt từng cánh hoa rơi.
Ai ai cũng yêu quý con bé, chỉ duy nhất không lọt nổi vào mắt đế vương.
Là tiểu cô nương thông minh ham học, được phu t.ử liên tục khen ngợi.
Cố gắng đến kiệt sức… cũng không đổi được một nụ cười của phụ hoàng.
Là lúc phương Bắc nguy cấp, đế vương thân chinh xuất trận.
Con bé bốn tuổi lấy hết can đảm, nắm c.h.ặ.t vạt áo người kia, run giọng hỏi:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Phụ hoàng… người sẽ quay lại đón con chứ?”
Ánh sáng lặng im, tiếng chuông chiều vang vọng.
Vị đế vương vốn luôn lạnh nhạt ấy, lại hiếm hoi cúi người bế con bé lên, thần sắc dịu dàng chưa từng có.
“Sẽ.”
Hạnh hoa đầy sân khẽ bay, lặng lẽ phủ kín đầu vai.
Vì chút dịu dàng hiếm hoi ấy, tiểu cô nương vui vẻ giơ tay đón lấy.
Nhưng chẳng ngờ… hạnh hoa đầy trời bỗng hóa thành biển lửa ngút trời, nuốt chửng tất cả.
Trong bóng tối vô tận.
Là Nghiệp Đô thất thủ, khói đặc cuồn cuộn.
Là Ninh An với mũi tên lạnh băng xuyên người, quỳ trên đất cháy đen, từng tiếng khóc thấm m.á.u mà chất vấn:
“Mẫu hậu đã nhặt được con… vì sao lại không bảo vệ được con?”
“Phụ hoàng rõ ràng đã hứa sẽ quay lại đón con…”
“vì sao cuối cùng vẫn bỏ rơi con?”
Gió cuốn theo lửa đỏ và tiếng khóc.
Ta điên cuồng muốn lao tới ôm lấy con bé, nhưng thế nào cũng không thể cử động.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Khuôn mặt non nớt ấy… hoàn toàn bị biển lửa nuốt chửng.
“Ninh An!”
Lúc bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, đã là đêm khuya.
Mồ hôi lạnh thấm ướt cả người, vết thương trên thân cũng đã được ai đó cẩn thận băng bó.
Xung quanh yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng tuyết rơi ngoài cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từng hạt tuyết đập lên lớp giấy dán cửa, tạo nên những âm thanh lách tách vụn vặt.
“Ngươi tỉnh rồi?”
Nghe thấy động tĩnh, nữ t.ử đang chống cằm canh bên giường bỗng sững người, đôi mắt lập tức sáng lên.
Nàng gần như vội vàng xoay người, vui mừng gọi vọng ra ngoài:
“A Tuân, nàng ấy tỉnh rồi…”
A Tuân?
Tim ta khẽ run lên, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn tới.
Trong cung Tê Ngô yên tĩnh, cung nhân từ lâu đã lui sạch.
Đại điện rộng lớn trống trải lạnh lẽo, ánh nến lay động mờ tối.
Chỉ có một người lặng lẽ đứng đó, quay lưng về phía ta, không nhìn rõ thần sắc.
Thế nhưng chỉ một ánh mắt… ký ức kiếp trước đã như thủy triều ập tới.
Là lần đầu gặp gỡ trong tiệc Thượng Nguyên, kinh hồng thoáng qua.
Là những ngày vui vẻ chờ gả, rồi lỡ dở cả một đời.
Là tháng ngày khổ sở mong quân trở về, cuối cùng lại bị thiêu cháy giữa biển lửa.
Nhập cung hai năm.
Tam cung lục viện, ta khắp nơi tránh né không muốn gặp hắn.
Không ngờ rằng —
Lần tương phùng ở kiếp này… lại là trò đùa nghiệt ngã của số mệnh.
Người cứu ta một mạng, cũng chính là kẻ ở kiếp trước đã bỏ rơi ta và Ninh An.
Ninh An…
Một dự cảm chẳng lành thoáng qua, ta lập tức vùng vẫy muốn ngồi dậy.
Vị đế vương trẻ tuổi từ trong vùng tối của ánh nến bước ra, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi khó giấu:
“Yên tâm, con bé không sao.”
Ta ngẩn người ngước mắt, nhìn người trước mặt.
Thanh lãnh cô tuyệt, dáng vẻ rồng phượng, không giận mà uy…
Đáng lẽ phải giống kiếp trước, là dáng vẻ xa cách lạnh lùng của một bậc đế vương.
Thế nhưng ở kiếp này.
Trong lòng hắn lại đang ôm một hài nhi ngủ say yên ổn, khiến đôi mày lạnh nhạt ấy cũng dịu đi vài phần.
“Ninh An…”
Lý trí hoàn toàn sụp đổ.
Ta chẳng còn để tâm đến điều gì khác, gần như lảo đảo lao tới.
Người trước mặt khẽ dừng tay, nhưng không ngăn cản.
Mặc cho ta cẩn thận ôm lấy đứa bé, siết c.h.ặ.t vào lòng.
Tã bọc mềm mại, người nhỏ bé trong lòng đang ngủ say an ổn.
Hàng mi dài khẽ rung theo nhịp thở, thỉnh thoảng còn bật ra vài tiếng mơ hồ nho nhỏ.
Giữa nỗi sợ hãi tích tụ suốt bao ngày.
Ta gần như run rẩy đầu ngón tay, chậm rãi vén một góc tã lên.
Chỉ một cái nhìn.
Nước mắt lập tức tuôn rơi.
Mọi phòng bị và lý trí cố chống đỡ suốt bấy lâu… hoàn toàn sụp đổ.
Dưới xương quai xanh, vết bớt hình trăng non nhàn nhạt hiện rõ trước mắt.
Là Ninh An của ta.
Là Ninh An mà ta ngày nhớ đêm mong…
Gió tuyết vừa ngừng, bốn phía tĩnh lặng không tiếng động.
Không biết đã qua bao lâu.
Ta mới miễn cưỡng ổn định cảm xúc, chậm rãi ngẩng đầu.
Nhìn gương mặt đã khắc sâu tận xương tủy trước mắt, gương mặt từng khiến ta rung động vui mừng, cũng từng khiến ta hận đến tận cùng.
Giữa đôi mắt tối sâu khó đoán của hắn, ta không kìm được mang theo hận ý mà hỏi:
“Bùi Tuân… chàng cũng quay trở lại rồi, đúng không?”