9
Bao nhiêu chuyện trước sau, trong khoảnh khắc đồng loạt ùa về.
Rèm châu khẽ rung trong đêm đại hôn.
Những chiếc cung đăng cầu phúc đột ngột sáng lên giữa phế tích Thừa An.
Lục Hữu Vi liên tiếp bị cản trở nơi tiền triều.
Cùng với nỗi đau thoáng hiện trong mắt hắn khi ta thất thanh gọi tên Ninh An lúc nãy…
Lẽ ra ta nên nghĩ tới từ sớm mới phải.
Trên đời này, nếu đã có cơ duyên trọng sinh, thì đâu chỉ riêng ta và Lục Hữu Vi!
Ta ôm c.h.ặ.t Ninh An trong lòng, gần như cố chấp nhìn chằm chằm vào hắn.
Chờ một câu trả lời rõ ràng.
Cũng chờ để đem tất cả hận ý khắc cốt ghi tâm của kiếp trước… nói ra cho hết.
Bốn phía im lặng như tờ.
Chỉ có chuông gió nơi mái hiên ngoài điện khẽ lay động theo tàn phong.
Không biết đang gõ vang duyên khởi duyên diệt của ai.
Trong khoảng lặng dài đằng đẵng ấy, yết hầu hắn khẽ chuyển động.
Giữa ánh mắt lo lắng muốn nói lại thôi của Diệp Hoàn, hắn cuối cùng cũng mở miệng.
Giọng điệu bình thản, lại khiến tuyệt vọng lan tràn trong lòng người:
“Nếu tất cả… chỉ là một giấc mộng thì sao?”
Chỉ là một giấc mộng?
Thân thể ta loạng choạng, gần như bật cười đến chảy nước mắt.
Sống lại một đời, dù đã vô số lần cầu nguyện rằng kiếp này sẽ không còn dây dưa với hắn.
Nhưng sâu trong lòng, ta cũng từng vô số lần tưởng tượng cảnh hắn biết được kiếp trước.
Là đỏ hoe mắt chất vấn sự lạnh lùng của hắn.
Là mang đầy hận ý cùng hắn đồng quy vu tận.
Thế nhưng giờ phút gặp lại.
Những quá khứ từng khiến ta đau như bị d.a.o cắt.
Đối với hắn… lại chỉ là một giấc mộng Hoàng Lương.
Nực cười hơn nữa là, đến cả cơn ác mộng ấy… cũng chẳng thuộc về hắn.
Trong mộng có gì đây?
Có thiếu nữ xuân thì của năm Vĩnh Huy đầu tiên, vui vẻ chờ ngày xuất giá.
Có năm Vĩnh Huy thứ hai, nhặt được nữ anh trong phế tích Thừa An mà mừng rỡ khôn xiết.
Có năm Vĩnh Huy thứ năm, Nghiệp Đô thất thủ, biển lửa thiêu thân, đứa trẻ bốn tuổi đến c.h.ế.t vẫn không đợi được phụ hoàng quay về…
Hắn không hiểu vì sao Diệp Hoàn, người lớn lên bên hắn từ nhỏ, lại mơ thấy những chuyện hoang đường ấy.
Nhưng cuối cùng vẫn chiều theo nàng, đề phòng Lục Hữu Vi, tìm được Ninh An.
Nợ m.á.u hai đời, số mệnh một kiếp.
Bảo ta làm sao không hận hắn cho được.
Thế nhưng trớ trêu thay, sống lại một đời, vận mệnh lại hoang đường đến vậy.
Khiến lòng ta ngập tràn hận ý… mà chẳng biết phải đòi lại thế nào.
“Trẫm biết việc nhập cung vốn không phải điều nàng mong muốn, nàng làm vậy chỉ để cứu mạng A Hoàn…”
Ánh nến trong điện chập chờn sáng tối.
Thần sắc đế vương chìm trong bóng tối, khiến người ta không thể nhìn rõ.
Im lặng một lúc lâu, đôi môi mỏng của hắn cuối cùng cũng khẽ động.
“Đợi trẫm trừ khử Lục Hữu Vi…”
“trẫm sẽ đưa nàng và Ninh An xuất cung.”
Xuất cung…
Từng chữ từng câu rơi vào tai, phá tan sự tĩnh lặng khắp đại điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta theo bản năng ôm c.h.ặ.t hơn Ninh An đang ngủ say trong lòng.
Không còn là nữ nhi Lục gia.
Không còn là hoàng hậu Đại Nghiệp.
Không còn bị người khác khống chế, không cần giả c.h.ế.t, cũng chẳng phải trốn trốn tránh tránh.
Là quên đi ác mộng của kiếp trước, c.h.ặ.t đứt mọi quá khứ.
Là hoàn toàn mai danh ẩn tích, có thể bảo vệ Ninh An sống một đời tự do bình lặng.
Lục Tuế Hòa… ngươi có bằng lòng không?
10
Muốn lật đổ Lục Hữu Vi chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
Kẻ nuôi dã tâm mưu phản đoạt quyền ở kiếp này từ lâu đã âm thầm bày bố tầng tầng lớp lớp, cài cắm tâm phúc và tai mắt khắp nơi.
Đến cả Thường ma ma tưởng như trung thành tuyệt đối… cũng chỉ là một quân cờ ông ta chôn sẵn.
Những nội thị khác lại càng không dám nghĩ sâu.
Dù hậu cung đã được thanh trừng một lượt, nhưng cũng chỉ có thể từng bước cẩn trọng, chậm rãi tính toán.
Gió trong cung chưa từng ngừng thổi.
Thổi hạnh hoa tung bay như tuyết, cuốn theo năm tháng lặng lẽ trôi.
Đứa trẻ từng chỉ biết oe oe đòi bế ngày nào, nay đã lớn thành tiểu cô nương chạy nhảy khắp nơi.
Giữa ngày thu trời cao mây rộng, con bé đang quấn lấy Diệp Hoàn bên cạnh, nhất quyết không chịu buông tay.
Kiếp trước, ngày ta nhập cung cũng là ngày nàng mất mạng.
Kiếp này, lại âm sai dương sai trở thành ân nhân cứu mạng của nàng.
Bởi vậy, từ khi bước chân vào cung.
Cho dù ta không được Bùi Tuân sủng ái, nàng vẫn ngày ngày tới thỉnh an, giữ thể diện cho trung cung.
Ta cũng từng nghĩ qua đủ mọi tình cảnh.
Nào là hậu cung tranh đấu không dứt, âm mưu nối tiếp âm mưu.
Nhưng Diệp Hoàn lại là kiểu người hoạt bát sinh động đến thế.
Một tay cửu tiết tiên múa lên vừa sắc bén vừa oai phong, lại có thể kể chuyện cổ kim sinh động như thật.
Chính bởi tính cách linh động thú vị ấy, Ninh An thật lòng rất thích nàng.
“Phụ hoàng dạo này đang bận gì vậy ạ?”
Ninh An nhỏ xíu mềm mềm tựa bên cạnh xích đu, gương mặt đầy vẻ tò mò.
Ở kiếp này, dù Bùi Tuân đã cứu mạng con bé.
Nhưng giống hệt kiếp trước, hắn rất hiếm khi ghé hậu cung, càng ít khi ở cạnh trẻ nhỏ.
“Đừng nhắc tới phụ hoàng hồ đồ của ngươi nữa!”
Diệp Hoàn đang ngồi trên xích đu tức đến nghiến răng, quay đầu nhìn ta:
“Hắn vậy mà lại đày Thẩm Tiêu tới Tây Thục!”
Thẩm Tiêu?
Động tác đan vòng hoa trong tay ta khựng lại.
Thiếu niên áo trắng của Ngô Hưng Thẩm thị.
Bạn chơi từ thuở nhỏ của đế vương.
Một công t.ử ăn chơi phóng khoáng, bất kham.
Cũng là vị tướng quân bách chiến bách thắng, trung quân ái quốc.
Ta vẫn nhớ năm Chiêu Hóa thứ ba mươi tư, khi ta chín tuổi vô tình lạc mất ở hội đèn Chu Tước.
Chính hắn và một người bạn khác đã đưa ta về phủ.
Một nhân tài xuất chúng như thế, vậy mà ở kiếp trước, năm Vĩnh Huy thứ ba, khi ngoại địch tấn công Đôn Châu, hắn lại lấy m.á.u thịt mình bảo vệ non sông, cuối cùng anh dũng hi sinh vì nước.
Kiếp này không biết vì nguyên do gì, chỉ vì thất trách chính sự mà khiến đế vương nổi giận, bị biếm đến Tây Thục.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Mấy năm gần đây, Diệp Hoàn cũng thường nhắc tới tình hình triều cục.
Ai bị biếm chức, ai được thăng quan.
Nàng trước nay luôn chỉ đứng ngoài xem náo nhiệt.
Chỉ riêng chuyện Thẩm Tiêu bị giáng chức… lại khiến nàng khác thường đến vậy.