Ngay cả Ninh An bên cạnh cũng không nhịn được tò mò:
“Cô cô quan tâm Thẩm tướng quân đến thế cơ à?”
Diệp Hoàn nhập cung cũng đã ba năm.
Không biết vì lý do gì, Bùi Tuân vẫn chưa từng ban cho nàng bất kỳ danh phận nào.
Vì lễ chế cung quy, mọi người chỉ có thể gọi nàng một tiếng “cô cô”.
Nữ t.ử trên xích đu ngẩng đầu nhìn bức tường cung cao ngất, đáy mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
“Đương nhiên rồi! Đó là chàng trai tốt nhất trên đời…”
Lời còn chưa dứt, nàng mới nhận ra mình lỡ miệng, vội vàng nghiêm mặt lại:
“Tiểu quỷ, không được hỏi lung tung! Đợi cô cô làm cá hung khói Ngô Hưng cho ngươi ăn…”
Một câu “cá hung khói” khiến đám cung nhân bên cạnh đồng loạt bật cười.
Diệp Hoàn tuy sinh ra ở Nghiệp Đô phương Bắc.
Nhưng từng theo mẫu thân làm nhũ mẫu sống ở Mậu Lăng Lâm gia tới năm chín tuổi.
Sau khi Lâm thị phạm tội mưu phản, nàng cùng mẫu thân nàng lưu lạc nhiều năm ở Ngô Hưng kiếm sống.
Bởi khẩu âm địa phương quá nặng nên phát âm luôn lẫn lộn, thường đọc “hun khói” thành “hung khói”, “cát hung” thành “cát hun”…
Ta bỗng thấy hứng thú:
“Vậy ngươi và Thẩm Tiêu cũng xem như đồng hương rồi.”
“Đâu chỉ là đồng hương…”
Nàng thẳng tính, tức tối bất bình:
“Nếu không xảy ra ngoài ý muốn, chàng ấy vốn sẽ tới Đôn Châu lĩnh binh. Đợi lập được chiến công… thì nên cưới ta mới đúng.”
“Ngươi và Thẩm Tiêu có hôn ước sao?”
Đồ vật trong tay ta chợt rơi xuống đất, nhất thời kinh ngạc đến thất thần.
Sao có thể như vậy được?!
11
Ai ai cũng biết: Năm chín tuổi, Diệp Hoàn theo mẫu thân lưu lạc đến Ngô Hưng.
Trong lúc nguy nan, nàng từng cứu Bùi Tuân khi hắn trọng thương hấp hối, sau đó được đưa về đất phong Kim Lăng.
Hai người ở bên nhau nhiều năm, thanh mai trúc mã.
Nếu đã vậy… sao nàng lại có hôn ước với Thẩm Tiêu?
Nếu thật sự có, đế vương sao có thể không biết!
Vậy việc Bùi Tuân giữ nàng bên cạnh mình… rốt cuộc là vì tình yêu?
Hay bởi vì Diệp Hoàn có thể mơ thấy kiếp trước?
Lòng ta bỗng trĩu nặng khó hiểu.
Lần này bị đày đến Tây Thục, Thẩm Tiêu xem như giữ được một mạng.
Nhưng còn Diệp Hoàn thì sao…
Vô số suy nghĩ hỗn loạn đan xen, tầng tầng bí ẩn đè nặng trong tim.
Ta đầy nghi hoặc, nhưng nàng lại không muốn nói thêm nửa lời.
Chỉ là trước lúc rời đi, nàng chần chừ muốn nói rồi lại thôi:
“Ta và A Tuân… không giống như những gì người ngoài nghĩ…”
“A Tuân… cũng không giống như những gì nương nương nghĩ…”
Mây trôi nhàn nhạt, hương quế trong sân dần tan.
Thần sắc nàng đầy giằng co, như muốn nói điều gì đó.
Nhưng lại bị đứa nhỏ bên cạnh lấy hết can đảm trêu một câu:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“A Hoàn cô cô, rốt cuộc là A Tuân… hay là A huynh vậy?”
Trẻ con vô tư không kiêng kỵ, khiến mọi người cúi đầu bật cười.
Chỉ có nữ t.ử trước mặt luống cuống đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Muốn mở miệng giải thích mấy lần, cuối cùng lại tức giận quay người, bước nhanh bỏ đi.
Tiếng cười nói rộn ràng, bầu không khí ấm áp hòa thuận.
Thế nhưng lông mày ta lại càng nhíu c.h.ặ.t, đáy lòng từng chút từng chút lạnh đi.
A Tuân… A huynh…
Sống lại một đời, cho dù đã thấy đôi phần thiên cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng vẫn còn quá nhiều chuyện ngoài dự liệu, như một tấm lưới vô hình quấn c.h.ặ.t lấy ta.
Ta suy nghĩ suốt nhiều ngày, vẫn không tìm được lời giải.
Muốn đứng dậy đi tìm Bùi Tuân hỏi cho rõ.
Nhưng khi nhìn thấy ánh đèn sáng rực suốt đêm nơi điện Thái Cực phía xa, bước chân ta lại dừng lại.
Đợi thêm chút nữa vậy.
Dù sao… cũng sắp đến sinh thần ba tuổi của Ninh An rồi.
Chỉ nửa tháng ngắn ngủi nữa thôi, sớm muộn gì cũng sẽ gặp lại hắn.
12
Ta vẫn nhớ rõ, kiếp trước vào sinh thần ba tuổi của Ninh An.
Vị đế vương luôn lạnh nhạt ấy… cũng từng đích thân hứa sẽ tới.
Tiểu cô nương với đôi mắt cong cong vui vẻ đứng chờ trước bậc thềm điện.
Từ lúc trời vừa hửng sáng cho đến khi màn đêm buông xuống… vẫn không đợi được phụ hoàng xuất hiện.
Còn kiếp này thì sao…
“Mẫu hậu, người mau xem đèn thỏ phụ hoàng làm cho con này!”
Trong lúc thất thần, tiểu cô nương lanh lợi đã chạy tới trước mặt ta, vui vẻ giơ cao chiếc cung đăng trong tay.
Chiếc đèn thỏ được làm vô cùng tinh xảo, nhưng cũng rất phức tạp.
Phải nhẹ nhàng uốn nan tre thành những đường cong mềm mại, dựng nên khung dáng nhỏ xinh.
Còn phải cẩn thận cắt tai thỏ, từng lớp dán khít lên khung tre.
Cuối cùng mới dùng dây đỏ mảnh xuyên từng góc cạnh, buộc thêm tua đèn…
Không ngờ, Bùi Tuân bận rộn triều chính đến vậy mà cũng chịu bỏ tâm tư làm thứ này.
Thấy ta chăm chú nhìn, tiểu cô nương ngoan ngoãn đang tựa bên cạnh bỗng lên tiếng:
“Mẫu hậu cũng biết làm sao?”
Tâm tư trẻ con đơn thuần thẳng thắn.
Lúc nào cũng âm thầm so sánh xem phụ hoàng với mẫu hậu ai lợi hại hơn.
Ta vừa nghĩ vậy, vừa bắt tay vào làm.
Màn đêm dần buông, đèn đuốc bắt đầu sáng lên, một chiếc cung đăng tinh xảo cũng theo đó được thắp sáng.
Tiểu cô nương vui mừng bật dậy, nói muốn mang cho phụ hoàng xem.
Trong cung yên bình, tiếng cười nói rộn rã, khắp nơi đều là cảnh tượng vui vẻ đoàn viên.
Thế nhưng Diệp Hoàn, người buổi chiều còn đi thúc giục đế vương, lại từ phía xa hoảng hốt chạy tới:
“A Tuân bị ám sát rồi…”
Tim ta lập tức trầm xuống.
Không còn tâm trí để ý xung quanh, ta nhanh ch.óng chạy tới điện Thái Cực.
Khắp nơi hỗn loạn, mùi m.á.u tanh nồng nặc ập thẳng vào mặt.
Cung nhân chạy qua chạy lại không ngừng, các thái y vây kín bên giường, dốc toàn lực cứu chữa.
Ta đứng sững tại chỗ, đầu ngón tay lạnh ngắt, nhìn chằm chằm người trên giường.
Hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt.
Chính là Bùi Tuân.
Vậy còn kiếp trước thì sao?
Ngày hôm đó của kiếp trước… rốt cuộc là đế vương thất hứa, hay là gặp ám sát mà không ai biết?
Cảnh tượng trước mắt chồng lên ký ức cũ.
Tất cả những chuyện ta cố ý chôn sâu trong lòng giờ phút này như thủy triều dâng trào.
Chiến hỏa kiếp trước, đế vương thân chinh, Ninh An c.h.ế.t t.h.ả.m…
Cùng với chuyện ở kiếp này: Tào Dũng bị xử tội, Thái Chương bị c.h.é.m, Lục Hữu Vi hành thích…
Những nghi điểm mà vì đầy lòng hận ý nên ta chưa từng suy xét kỹ.
Liệu thật sự… có giống như những gì ta vẫn luôn tin tưởng hay không?
Đầu óc hỗn loạn, ta gần như đứng không vững.
Song Hỉ — thái giám thân cận bên cạnh đế vương — chậm rãi bước lên:
“Nương nương không cần quá lo lắng, thương thế đã ổn định rồi. Bệ hạ dùng t.h.u.ố.c mê nên mới mê man ngủ đi…”
Trong lời kể chậm rãi của Song Hỉ, ta mới biết được toàn bộ sự việc.