Giấc Mộng Cuồng Si Chưa Tàn Thành Chấp Niệm

Chương 10



Đêm khuya, bóng đêm dày đặc.

 

Trụ sở tập đoàn Dự Tinh, bộ phận quan hệ công chúng đèn sáng trưng, trắng đêm khó tắt.

 

Phòng tổng giám đốc, TV truyền đến đoạn phỏng vấn ngắn kia, giọng nói thanh nhã của người chủ trì quanh quẩn trong phòng.

 

“Thế nhưng anh Bùi, rất nhiều cư dân mạng nói Thời Diên và ông chủ của Dự Tinh đang có quan hệ tình cảm…”

 

Nam nhân trầm thấp mỉm cười thanh âm ngay sau đó vang lên, khiêu khích ý vị mười phần.

 

“Vậy sao? Là do chính ông chủ Quý nói trước camera sao?”

 

Đoạn phỏng vấn chiếu lên, trợ lý cung kính mà đứng ở một bên, trái tim cứ theo bài phỏng vấn mà lên xuống.

 

Quý Vân Sanh lẳng lặng nhìn màn hình, bỗng nhiên khẽ cười một tiếng.

 

Ánh sáng biến hóa không ngừng chiếu vào gương mặt Quý Vân Sanh, khí tức ôn hòa luôn bao phủ con người hắn, giờ phút này lại có vẻ hơi đen tối không rõ.

 

Cuối cùng cũng phỏng vấn xong, Quý Vân Sanh cầm lấy điều khiển từ xa.

 

“Bang ”

 

TV vụt tắt.

 

Thấy thế, trợ lý đè nén sự khẩn trương trong lòng, lo sợ mà báo cáo: “Ông chủ Quý…. Đài truyền hình bên kia người ta nói, buổi phỏng vấn này là do Bùi thị sắp xếp, nội dung trao đổi cũng là bên kia cung cấp……”

 

Nói cách khác, câu nói cuồng vọng khiêu khích kia cũng không phải giả.

 

Trong văn phòng yên lặng một lát, bỗng nhiên vàng lên một giọng nói ý vị mơ hồ của Qúy Vân Sanh.

 

“A…. Bùi Kỵ, đúng là đã tặng một món quà bất ngờ cho tôi rồi.”

 

Sườn mặt của hắn lúc này vẫn ôn hòa, không nhìn ra bất cứ biểu tình nào.

 

Ngay sau đó, “Răng rắc” một tiếng.

 

Điều khiển từ xa bị đột nhiên bị ném đến mặt tường, chia năm xẻ bảy.

 

Trợ lý đứng ở một bên, sợ tới mức không dám thở.

 

Qua một lát, mới kinh hồn mở miệng: “Ông chủ Quý, Li Tư bên kia cũng thấy được phỏng vấn, có thể là luống cuống. Vừa mới vẫn luôn ở gọi điện thoại cho tôi, tôi luôn nghe theo lời anh không có tiếp cô ta.”

 

“Video là cô ta tìm người chụp, mấy tài khoản đăng video cũng là của cô ta mua. Có quan hệ gì với chúng ta?”

 

Quý Vân Sanh ngữ khí bình tĩnh như thường: “Đưa cô ta ra nước ngoài lánh nạn, xem xem Bùi Kỵ điều tra ra cái gì, làm cho cô ta biết được, cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”

 

“Vâng, tôi hiểu rồi ông chủ Quý.”

 

Trợ lý thật cẩn thận mà nói: “Nếu ngài không có gì phân phó nữa, tôi xin phép đi trước.”

 

Quý Vân Sanh bỗng nhiên nói: “Từ từ.”

 

“Nếu Bùi Kỵ đã tặng cho tôi một phần quà lớn thế này, tôi tất nhiên cũng muốn hồi đáp.”

 

Khóe miệng hắn chậm rãi nâng lên, giống như đang lầm bầm một mình, biểu tình ôn hòa dần dần vặn vẹo lên.

 

“Hắn náo loạn đến độ này, chủ tịch Bùi hẳn là còn chưa biết.”

 

Rõ ràng, người như Bùi Kỵ, nên giống như lúc trước ở Nam Tầm, cả đời không dám ngẩng đầu.

 

Nếu không phải gặp được Bùi Trọng Khanh, trời xui đất khiến được đến Bùi thị, Bùi Kỵ làm sao có tư cách đứng ngang hàng với hắn.

 

Bao gồm Thời Diên.

 

Hắn sẽ không cho phép bất kì ai cướp cô đi.

 

Cô là người mà hắn bồi dưỡng ra, nếu cô nhất quyết phải rời khỏi hắn, đến bên Bùi Kỵ, hắn cũng chỉ còn nước hủy diệt cả cô.

 

Cùng lúc đó, chung cư cũng sáng đèn.

 

Thời Diên hoàn toàn ngủ không được, ngửa đầu nhìn chằm chằm trần nhà, vẫn không ngủ được.

 

Lát sau, cô lại cầm điện thoại di động, mở Weibo.

 

Quả nhiên, trên mạng đã hoàn toàn nổ tung nồi.

 

Cho dù bây giờ là nửa đêm, cũng hoàn toàn không ngăn được cộng đồng mạng ăn dưa nhiệt tình.

 

Hóa ra những hot search đó và toàn bộ video đã hoàn toàn bị đoạn phỏng vấn của Bùi Kỵ đàn áp.

 

Bài phỏng vấn ngắn ngủn nhưng lại có độ hot rất cao.

 

Bản thân Bùi thị ở Bắc Thành căn cơ thâm hậu, nhiều năm qua vẫn luôn thần thần bí bí, trước kia mặc dù có phóng viên chụp được dáng Bùi Kỵ hoặc là góc nghiêng, cũng sẽ bị xóa đến không còn một mảnh, bởi vì thế, cộng đồng mạng lòng hiếu kỳ cũng bị dẫn dắt ngồi hóng cả đêm.

 

Trước đó họ đã chụp được vài tấm trong bãi đỗ xe, đã dụ được không ít người ăn dưa, hiện tại chính chủ đột nhiên thừa nhận, hơn nữa còn là thân phận tổng giám đốc Bùi thị, vì thế internet gần như tê liệt.

 

“Từ từ đã, vị hôn thê?? Tôi không nghe lầm sao?? Đây là tuyên bố rồi hả!”

 

“Soái ca bãi đỗ xe là tổng giám đốc Bùi thị?! Tôi nói mà ai đâu lại có cái khí thế soái đến mức người ta mềm lòng vậy chứ”

 

“Cho nên đoạn video cùng với Hứa Cẩn Ngôn là giả rồi nhỉ? Vị hôn phu đã tự mình làm sáng tỏ, hơn nữa hình như hai người họ đã đính hôn rất lâu rồi nha!! Its nhất cũng là trước khi có bãi đỗ xe kia?”

 

“Cũng không hẳn là giả, nói không chừng cô ấy buồn chán đột nhiên muốn hồng hạnh vượt tường với tiểu minh tinh thì sao?”

 

“Ha hả, trên lầu nói chuyện quá dơ bẩn, antifan giờ đã hắt nước bẩn bất chấp não bộ rồi sao?! Có tiền thì nhanh mượn mắt về đi, Hứa Cẩn Ngôn kia có chỗ nào bẳng tổng giám đốc Bùi thị hả?”

 

“Tôi đồng ý với lầu trên, dù là nhan sắc, dáng người, đặc biệt là tiền bạc, Hứa Cẩn Ngôn không phải đều bị áp đảo sao? Có người phụ nữ nào có vị hôn phu như vậy mà còn đi ngoại tình. Đậu nành đổ mồ hôi jpg.”

 

“Nói gì thì nói nhưng tổng giám đốc đẹp trai quá đi!! Thật sự không muốn tiến vào giới giải trí sao?!”

 

“Đồng ý đồng ý, đoạn cuối cùng thật là sủng nịch quá, thiếu điều muốn đem bốn chữ bênh vực vợ yêu viết lên mặt. “Cô ấy không vui, cho nên tôi cũng không vui.” A a a a vừa bá đạo lại vừa si tình c.h.ế.t tôi rồi!”

 

“Hơn nữa ông chủ lớn này thâm tàng bất lộ, lần này vì cứu giá cho vợ mà không ngại lộ mặt, khí phách áp đảo, chính là để lấp kín miệng của đám anti!.”

 

“Gieo gió gặt bão, tôi đoán là mọi người tối nay sẽ không dám ngủ đâu, bá đạo tổng tài nữ minh tinh thật sự rất tuyệt, tôi đu!!”

 

“Ngọt c.h.ế.t tôi rồi sos,ông chủ lớn trực tiếp tuyên bố, quả nhiên là hiệu suất của tổng tài bá đạo, đây là trắng trợn thiên vị người mình có được hay không.”

 

Mấy lời mắng c.h.ử.i lúc đầu trên mạng biến mất hơn phân nửa.

 

Không ít người bắt đầu nghi ngờ cái video giả kia, thanh âm đáng nghi càng ngày càng nhiều.

 

Đây là biện pháp của Bùi Kỵ, mặc dù làm cho mình liên lụy vào, cũng muốn đem cô từ vũng bùn kéo lên.

 

Vì giúp cô chứng minh trong sạch, trước kia không muốn lộ diện, bây giờ lại vì cô mà trả lời truyền thông, đứng trước toàn thế giới, nói cô là hôn thê của anh

 

Không ai còn dám khi dễ cô.

 

Cô thậm chí nhất thời cũng phân không rõ, đây là kế sách tạm thời để giúp cô

 

Hay là…. Nghiêm túc.

 

Thời Diên ngẩn ngơ hồi lâu, trong lòng dường như đang lần nóng lên, nóng đến đôi mắt đỏ hoe, rồi lại không thể tìm được đáp án chính xác

 

Thất thần một lát, cô lại không nhịn được tua lại video đó để xem

 

Giọng nói trầm thấp của Bùi Kỵ lần nữa quanh quẩn ở trong phòng.

 

Đột nhiên…Làm sao mà cô lại thành vị hôn thê của anh….

 

Có nên gọi cho anh ta không?

 

Thời Diên cầm rồi buông điện thoại, tới tới lui lui rất nhiều lần.

 

Cuối cùng, cô rút điện thoại di động về, lấy chăn bịt kín đầu.

 

Mặc kệ, ngủ trước đi, hết thảy chờ tỉnh ngủ lại nghĩ kỹ hơn.

 

Đêm nay, có người ngủ an ổn, có người lại kinh hồn táng đảm, trắng đêm chưa ngủ.

 

Bốn tiếng sau buổi phỏng vấn.

 

Ngày mới tờ mờ sáng, một mái tóc đen dài đến eo, cô gái dáng người mảnh mai đứng đón xe.

 

Rất nhanh, một chiếc xe taxi dừng lại trước mặt cô.

 

Ôn Tâm Nhã bao bọc kĩ gương mặt mình, sau khi mặt che đậy đến kín mít, mới kéo hành lý vội vàng lên xe, thẳng đến sân bay.

 

Chuyến bay sớm nhất ra nước ngoài là 5 rưỡi sáng, cô đến sân bay khi đã gần 5 giờ.

 

Sáng sớm, khoang chờ hạng nhất không có nhiều người, Ôn Tâm Nhã mang theo kính râm khẩu trang, trong tay cầm một quyển tạp chí, thực ra là cách 2 phút lại nhìn đồng hồ.

 

Rất nhanh, không đến 10 phút nữa là cô phải kiểm tra vé.

 

Đến khi cầm được số tiền này ra nước ngoài, cho dù là thần tiên cũng đều tìm không thấy cô ta.

 

Giây phút tự do đã ở trước mặt, ai cũng ngăn không được cô ta.

 

Ôn Tâm Nhã đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm màn hình di động, một cái chớp mắt cũng không dám.

 

Ba phút…..

 

Hai phút…….

 

Cuối cùng một phút…….

 

Tiếng thông báo sân bay vang lên, Ôn Tâm Nhã sắc mặt vui vẻ, lập tức liền phải cầm tay xách rương hành lý đứng dậy.

 

Ngay sau đó, một tiếng nói ôn hòa lê.n đỉnh đầu vang lên.

 

“Chào cô, cô Ôn Tâm Nhã.”

 

Một đôi giày láng bóng đập vào mắt.

 

Ôn Tâm Nhã động tác cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu, liền thấy một gương mặt thanh tú trước mắt.

 

Ánh mắt Chu Cảnh Lâm chậm rãi đ.á.n.h giá cô, tầm mắt từ nàng cập eo tóc đen, lại đến cùng Thời Diên cực kỳ tương tự, tinh tế yểu điệu thân hình thượng.

 

Anh chậm rãi phun ra một hơi, cuối cùng thả lỏng lại.

 

Anh đẩy đẩy gọng kính, lộ ra nụ cười hữu hảo: “Cuối cùng cũng tìm được cô.”

 

Trong phòng trà.

 

Một tiếng chờ đợi, Ôn Tâm Nhã đã mất bình tĩnh.

 

Cô ta hung hăng trừng mắt trước mặt Chu Cảnh Lâm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi nói, tôi nghe không hiểu anh đang nói cái gì. Video gì, tôi căn bản là không biết!”

 

Thấy cô ta vẫn là một bộ dạng dầu muối không ăn, Chu Cảnh Lâm than nhẹ một tiếng.

 

Anh ta quả nhiên không thích hợp đàm phán.

 

Ngay sau đó, Chu Cảnh Lâm mỉm cười đứng dậy: “Chờ một lát một chút cô Ôn, ông chủ Bùi của chúng tôi đến rồi.”

 

Ôn Tâm Nhã biểu tình ngưng lại, trong đầu chưa kịp nghĩ ra đối sách, cửa phòng cũng đã bị đẩy ra.

 

Một người đàn ông cao lớn bước vào, khuôn mặt lạnh lùng, khí tràng sắc bén bức người, so với khi phỏng vấn, gặp mặt trực tiếp càng có một loại cảm giác áp bách hơn.

 

Anh ngồi đối diện cô ta, bên môi treo một vòng cung lạnh lùng, ánh mắt lạnh lẽo mà sắc bén.

 

Ôn Tâm Nhã bị nhìn như vậy, ý nghĩ trong lòng khó có thể đè nén.

 

Cô hoảng hốt đứng dậy, liền nghe thấy âm thanh không nhanh không chậm của anh vang lên.

 

“Cô Ôn, cô không tò mò tại sao tôi tìm được cô sao?”

 

“Để tôi đoán, cô ta hứa với cô là, sau khi cầm tiền thì sẽ xuất ngoại trong yên bình, đúng không?”

 

Ôn Tâm Nhã trong lòng cả kinh, không thể tin tưởng mà nhìn về phía anh, hai chữ hoảng hốt in trên mặt.

 

Bùi Kỵ chậm rãi kéo khóe môi, mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô.

 

“Nếu tôi có thể tìm được cô, liền chứng minh tôi có thể tìm được đồ vật, xa so với cô tưởng tượng nhiều.”

 

Cô ta hoảng loạn mở to mắt, thanh âm đã có chút phát run: “Anh….. anh rốt cuộc muốn nói cái gì?”

 

Bùi Kỵ nhàn nhạt hỏi: “Quay một đoạn video, cô ta cho cô thù lao bao nhiêu?”

 

Ôn Tâm Nhã nhấp môi, không dám nhìn thẳng anh, cúi đầu không nói.

 

“Mặc kệ bao nhiêu, tôi cho cô gấp mười lần.”

 

Đ ồng t.ử Ôn Tâm Nhã chợt co rụt lại.

 

Li Tư cho cô ta 200 vạn để quay đoạn video đó.

 

Gấp mười lần, cũng chính là hai ngàn vạn.

 

Cô ta vẻ mặt khó tin mà nhìn về phía Bùi Kỵ, buột miệng thốt ra: “Anh nói thật chứ?”

 

“Nếu muốn tính sổ, tôi cũng rất rõ muốn tìm ai tính. Cô chỉ cần suy xét rõ ràng, lựa chọn nào có lợi nhất với cô.”

 

Anh nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn,phát ra âm thanh thâm thúy, tản ra một cảm giác áp bách vô hình.

 

Một chút lại một chút, mỗi một tiếng đều như là dừng lại trong lòng Ôn Tâm Nhã.

 

Sắc mặt cô ta ngày càng trắng bệch, phòng tuyến tâm lý của cô ta đã dần sụp đổ.

 

Thấy ý chí cô ta thêm d.a.o động, Bùi Kỵ lại cười: “Bởi vì một chút tiền, lại hại nửa đời sau, nghĩ như thế nào đều không quá có lời.”

 

Ngữ điệu anh thong thả ung dung, giống như là chắc chắn cô ta sẽ đáp ứng điều kiện này.

 

Dứt lời, Ôn Tâm Nhã nắm c.h.ặ.t bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

 

Anh ta nói rất đúng.

 

Nếu anh có thể tìm được cô ta nhanh như vậy, chứng minh những lời lúc trước Li Tư hứa hẹn, thật ra một nửa đều làm không được.

hằng nguyễn

 

Nếu bởi vì chuyện này, cô ta cùng Bùi thị gây thù chuốc oán, về sau còn muốn trở lại giới giải trí, Li Tư làm sao chống được cho cô ta.

 

Hơn nữa, người đàn ông trước mắt, thật sự rất đáng sợ.

 

Anh ta đưa ra điều kiện, thật sự làm người ta rất khó từ chối.

 

Không biết qua bao lâu, cô hít sâu một hơi, chậm rãi ngẩng đầu.

 

“Anh muốn tôi quay thế nào?”

 

Giữa trưa 12 giờ.

 

Li Tư nắm di động, nôn nóng mà ở chung cư đi qua đi lại.

 

Quý Vân Sanh bên kia không tiếp điện thoại, Ôn Tâm Nhã cũng liên hệ không được.

 

Không biết sao, một loại hoảng hốt cảm giác dần dần ở trong lòng lan tràn mở ra, làm Li Tư đứng ngồi không yên.

 

Từ tối hôm qua Bùi Kỵ đã công khai giúp Thời Diên làm sáng tỏ, cô ta đến bây giờ cũng không dám chợp mắt một lần.

 

Cô ta chỉ có thể không ngừng nhất biến biến an ủi chính mình.

 

Ôn Tâm Nhã buổi sáng đã lên phi cơ rời đi, chẳng sợ Bùi Kỵ tra được, cũng không đến mức có thể thần thông quảng đại đến ra nước ngoài tìm người.

 

Không có việc gì, nhất định là cô ta quá khẩn trương.

 

Nếu không được, cô ta cũng có thể đi tìm Quý Vân Sanh.

 

Rốt cuộc nếu không có anh ta, cô ta cũng không có khả năng có bản lĩnh tìm được Thời Diên và Ôn Tâm Nhã, sau đó náo thành một trận như vậy.

 

Lúc này, di động trong tay bỗng nhiên rung lên.

 

Là tin nhắn của Ôn Tâm Nhã.

 

Ôn Tâm Nhã: Di động vừa mới hết pin nên tắt máy.

 

Li Tư: Cô đã đến nước ngoài chưa?

 

Ôn Tâm Nhã: Không, tôi còn ở bắc thành. Chúng ta gặp mặt đi.

 

Li Tư:???

 

Li Tư: Tôi không phải đã mua cho cô buổi sáng vé máy bay sao? Cô sao còn chưa đi?

 

Ôn Tâm Nhã:Có chuyện ngoài ý muốn,cô đến đây trước đi, chúng ta gặp mặt rồi nói sau. Tôi cho cô địa chỉi.

 

Nhìn chằm chằm tin nhắn cuối cùng kia, Li Tư nhăn c.h.ặ.t mày, cảm thấy nơi nào đó không đúng.

 

Nhưng nhược điểm của cô ta nằm trong tay Ôn Tâm Nhã, dù gì đi nữa cũng phải trấn an cô ta, chờ đến khi Ôn Tâm Nhã ra nước ngoài lại tính tiếp.

 

Rối rắm một lát, Li Tư c.ắ.n c.h.ặ.t răng, lấy chìa khóa xe, lái xe tới địa chỉ Ôn Tâm Nhã gửi.

 

Lúc được nhân viên dẫn vào, Li Tư chợt thấy người ngồi đó, hai chân tức khắc mềm nhũn.

 

“Bùi…. ông chủ Bùi…..” Ding ding

 

Thấy thế, Bùi Kỵ cười khẽ ra tiếng: “Biết sợ rồi?”

 

Thần sắc của anh rất lạnh nhạt, so với bộ dáng lúc nổi điên càng làm người ta thấy sợ hãi.

 

Li Tư ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng anh.

 

Cô ta lắp bắp mà mở miệng: “Ngài… Ngài đang nói cái gì, tôi nghe không hiểu.”

 

Bùi Kỵ xốc xốc mí mắt, ánh mắt lạnh băng, không mang theo chút nào thương hại mà nhìn người phụ nữ trước mặt.

 

Môi anh khẽ mở, thanh tuyến mỏng lạnh: “Li Tư, tôi nhớ tôi đã nói rồi, sự kiên nhẫn của tôi không nhiều đâu.”

 

Li Tư cả người run lên, môi cơ hồ sắp bị c.ắ.n chảy m.á.u tới.

 

Rõ ràng là Ôn Tâm Nhã hẹn cô ta, bây giờ ở chỗ này lại là Bùi Kỵ.

 

Lúc đầu cô ta còn tưởng rằng, có Quý Vân Sanh hỗ trợ, ít nhất Bùi Kỵ sẽ không tìm được cô ta nhanh như vậy. Nhưng hiện tại xem ra, Quý Vân Sanh chỉ côi cô ta như quân cờ mà thôi.

 

Hiện tại kết thúc rồi.

 

Li Tư hai chân mềm nhũn, nằm liệt ngồi dưới đất, khóc nhu nhược đáng thương mà nhìn anh, ý muốn giả vờ yếu đuối để được anh thương hại, cho dù là chút ít cũng được.

 

 

Nhưng cô ta đã quên, người đàn ông trước mắt không để tâm, chỉ có duy nhất bộ mặt uy h.i.ế.p kia mà thôi.

 

“Bùi… ông chủ Bùi, là tôi nhất thời bị ma quỷ ám ảnh…… Là tôi sai rồi….”

 

Bùi Kỵ đứng lên, thong thả ung dung mà sửa sang lại hảo áo sơmi cổ tay áo.

 

Sườn mặt anh lạnh lùng sắc bén, lười liếc cô ta thêm một giây nào.

 

“Kế tiếp nên làm thế nào,chắc cô rõ rồi nhỉ?”

 

Li Tư liên tục run giọng gật đầu: “Tôi… Tôi sẽ khiến cho Ôn Tâm Nhã phải xin lỗi…… Tôi cũng sẽ tìm Thời Diên xin lỗi.”

 

Bùi Kỵ không ở lại nữa, cất bước rời đi.

 

Chu Cảnh Lâm chờ ở bên ngoài thấy anh ra tới, vội vàng nhận di động, thần sắc ngưng trọng.

 

“Ông chủ Bùi, chủ tịch Bùi vừa rồi gọi điện thoại tới, bảo ngài về nhà cũ một chuyến.”

 

Anh nhấp môi, ngừng một giây, giữ bộ mặt vô cảm đi ra ngoài.

 

“Biết rồi.”

 

Qua một ngày, trên mạng lại lần nữa nổi lên một trận sóng to gió lớn.

Trên Weibo xuất hiện một tài khoản nặc danh, tài khoản này phát những video chưa qua chỉnh sửa.

 

Thứ nhất là lúc trong khách sạn, Hứa Cẩn Ngôn cùng Thời Diên chưa nói mấy câu, liền nhấc chân rời đi.

 

Sau đó là video gọi là “Lên giường”, cùng một góc độ, nhưng so với cái trước lại dư thêm một đoạn.

 

Trong video, người phụ nữ cực giống Thời Diên, nhìn về phía camera, bỗng nhiên không kiên nhẫn mà mở miệng.

 

“Thế nào? Chụp được không?”

 

Giơ camera người đáp: “Không vấn đề, tôi thấy rất khó nghe nhận ra. Không ở gần căn bản không nhìn được.”

 

Người phụ nữ xuống khỏi người đàn ông, vén tóc dài, lộ ra một trương xinh đẹp, nhưng khuôn mặt lại khác hoàn toàn Thời Diên.

 

“Vậy được, kết thúc công việc đi. Nhanh đem đoạn video cắt ra nộp lại đi.”

 

“Biết rồi.”

 

Qua một đoạn video ngắn, chân tướng đã sáng tỏ.

 

Ngắn ngủn mấy ngày, cộng đồng mạng ăn dưa liền bị xoay 360 độ, từng đợt từng đợt lại khiến người ta thấy bất ngờ.

 

“Mẹ nó, quả nhiên là âm mưu. Lúc trước tôi nói không phải Thời Diên mà, không một người nào tin tôi!”

 

“Bây giờ antifan đã quay xe chưa? Mặt có đau hay không?”

 

“Ô ô ô ô ô chân tướng khả năng sẽ đến trễ nhưng tuyệt đối sẽ không vắng mặt, các người thiếu Thời Diên một câu xin lỗi!! Dựa vào cái gì mà bôi nhọ người ta!”

 

“Nhanh vậy lại đem được người chủ mưu ra ánh sáng, ông chủ lớn trâu bò!!! Hành động hiệu suất quá cao, so với Dự Tinh thì hơn hẳn nhỉ? Mỗi lần có scandal cũng chỉ biết thanh minh, lần sau cứ xử lí nhanh lẹ như thế này có được hay không?”

 

Trong lúc nhất thời, mấy lời mắng c.h.ử.i Thời Diên trên Weibo đều bị hạ xuống, thay vào đó là mấy lời xin lỗi nhiều không đếm xuể.

 

Tưởng Thanh một bên lướt, một bên kích động đến độ nói năng lộn xộn lên: “Thật tốt quá chị Thời Diên… Ông trời có mắt… Ở ác gặp dữ. Rốt cuộc cũng có người trả cho chúng ta trong sạch….”

 

Thời Diên cong cong môi, ý cười ôn nhu: “Ừm.”

 

Cô cầm lấy di động, đi đến ban công, mở di động.

 

Ngón tay dừng ở số điện thoại kia, Thời Diên do dự một lát, nhìn chằm chằm dãy số.

 

Một lát, cô chậm rãi hít sâu một hơi, nhấn gọi.

 

Tim Thời Diên như là bị cái gì dắt đi, khẩn trương đến sắp làm cô nghẹt thở.

 

Thời gian một phút một giây mà qua đi,

 

Một chuỗi âm thanh qua đi, điện thoại tự động cắt đứt.

 

Không có người tiếp.

 

Sau khi bị cắt điện thoại, mày Thời Diên khẽ nhíu, dũng khí vất vả lắm mới có giờ lại tan mất.

 

Lúc này, giọng Tưởng Thanh từ trong phòng khách vang lên.

 

“Chị Thời Diên, xe đã đến dưới lầu, chúng ta đến họp báo phóng viên đi.”

 

Cô lấy lại tinh thần, đưa điện thoại di động bỏ vào áo khoác, thần sắc như thường.

 

“Ừ, đi thôi.”

 

Phóng viên tại cuộc họp báo, như chiến trường. Pháo từng hàng lên nòng, nhắm ngay trên đài Thời Diên.

 

Người phụ nữ b.úi tóc, lộ ra cần cổ tinh tế xinh đẹp, độ cong ưu nhã. Lông mày và đôi mắt được trang điểm đơn giản nhưng vẫn rất tinh tế sinh động, ngoại trừ vẻ mặt của cô trông có vẻ mệt mỏi hơn bình thường một chút, đôi mắt hạnh nhân ngấn nước vẫn dịu dàng và trong veo như ngày nào.

 

Đối với việc làm rõ công khai này, các câu hỏi và câu trả lời đã được sắp xếp trước, Thời Diên chỉ cần trả lời các câu hỏi của phóng viên như kịch bản, đưa ra lời giải thích đơn giản làm rõ sự việc, phần còn lại của các thủ tục tố tụng sẽ được hoàn thành. được xử lý bởi bộ phận pháp lý của Dự Tinh.

 

Chẳng mấy chốc, buổi họp báo kết thúc, khán giả im lặng, chờ đợi Thời Diên đưa ra bài phát biểu cuối cùng.

 

“Cảm ơn người hâm mộ, bạn bè và công ty của tôi, giải trí Dự Tinh, những người đã tin tưởng tôi sau khi sự việc này xảy ra, bao gồm cả các nhà báo đã có mặt. Tôi vẫn bận rộn với công việc của mình vào cuối tuần, cảm ơn các bạn đã làm việc chăm chỉ.”

 

Mộc giọng nói trong trẻo truyền đến microphone, chậm rãi truyền khắp hội trường.

 

“Còn có một người.”

 

Thời Diên dừng một chút, khóe môi chậm rãi cong lên, cười đến ôn nhu.

 

Cô nhìn camera, chậm rãi nói: “Cảm ơn anh ấy đã xuất hiện bên cạnh tôi khi tôi rơi vào tình huống chật vật nhất, cho tôi dũng khí đối mặt với mọi thứ.”

 

Chỉ với câu này, cô không tiếp tục nói nữa

 

Cũng có phóng viên muốn đặt câu hỏi, nhưng Lạc Thanh Y đã trả lời rất nhanh, chặn lời tiếp theo của phóng viên, tuyên bố chính thức kết thúc cuộc họp báo.

 

Trên đường đến tòa nhà Dự Tinh, Thời Diên nhìn chằm chằm vào khung cảnh bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng nhìn xuống điện thoại.

 

Thấy dáng vẻ lơ đãng của cô, Lạc Thanh Y hỏi: “Làm sao vậy, anh ấy có liên lạc với cô không?”

 

Thời Diên khẽ lắc đầu, “Anh ấy không nghe điện thoại, chắc là đang bận.”

 

Lạc Thanh Y nói: “Trừ những thứ khác, lần này Bùi Kỵ thực sự đã làm rất tốt, hiệu quả giải quyết vấn đề nhanh hơn tôi tưởng tượng. Tôi nghĩ rằng phải mất bốn hoặc năm ngày để sắp xếp cuộc phỏng vấn, tìm ra kẻ chủ mưu của video “

 

Thời Diên ậm ừ, giọng nghèn nghẹn: “Chắc tối qua anh ấy mệt lắm.”

 

“Sao cô không nhắn tin cho anh ấy trước?”

 

Biết trong lòng cô vẫn còn khúc mắc, Lạc Thanh Y không muốn cô quá vướng bận.

 

Lạc Thanh Y ho nhẹ, không thể làm gì khác ngoài việc giúp cô tìm một cái cớ: “Chỉ là để bày tỏ lòng biết ơn thôi mà.”

 

Thời Diên c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại.

 

Chỉ cần gửi một tin nhắn, cũng như một lời cảm ơn.

 

Anh đã giúp cô rất nhiều, cô nên cảm ơn anh một cách đàng hoàng.

 

Chỉ là cảm ơn thôi, không sao đâu.

 

Cứ như vậy, Thời Diên ngoài ý muốn mở hộp trò chuyện, gõ rồi xóa, xóa rồi lại gõ.

 

Sau khi sửa đi sửa lại nhiều lần, cô xóa toàn bộ văn bản đã gõ, chỉ để lại hai từ.

 

“Cảm ơn.”

 

Tuy nhiên, sau khi tin nhắn này được gửi đi, điện thoại vẫn im lặng cho đến tối.

 

Không nhận được trả lời.

 

Thời Diên đã nghĩ về tất cả những điều có thể xảy ra sau khi gửi tin nhắn, nhưng cô không nghĩ đến điều này.

 

Là do anh bận quá nên không xem được.

 

Hay vì anh hối hận?

 

Dính líu với một người đầy xui xẻo như cô không phải là chuyện tốt, sẽ chỉ mang đến cho anh vô vàn phiền phức mà thôi.

 

Vì vậy, anh ấy hối hận, cô cảm thấy cũng đúng thôi.

 

Thời Diên không biết.

 

Nửa đêm, cô trở mình trằn trọc, không tự chủ được cầm điện thoại bấm vào hộp tin nhắn.

 

Cô thậm chí còn lo lắng có chuyện gì xảy ra với Bùi Kỵ hay không, hoặc anh ấy gặp rắc rối nào đó.

 

Khi đi quay vào ngày hôm sau, đúng như dự đoán, hai vết thâm mờ xuất hiện dưới mắt Thời Diên.

 

Vào buổi chiều, buổi chụp hình kết thúc.

 

Trong xe bảo mẫu, Lạc Thanh Y nghiêng đầu, nhìn Thời Diên mệt mỏi, tò mò hỏi: “Làm sao vậy? Tối hôm qua ngủ không ngon sao?”

 

Thời Diên nhắm mắt lại, thanh âm còn có chút khàn khàn bởi vì vừa mới ngủ dậy.

 

“Không có việc gì.”

 

Lạc Thanh Y híp mắt, lộ ra vẻ thấu hiểu: “Cô đừng gạt tôi, là bởi vì Bùi Kỵ sao?”

 

Thời Diên không lên tiếng, yên lặng co rúc ở chỗ của mình.

 

“Anh ấy nói với cô cái gì? Chẳng lẽ là hối hận?”

 

Lời này vừa nói ra, Lạc Thanh Y trong lòng trực tiếp phủ nhận.

 

Người như Bùi Kỵ, hối hận, làm sao có thể.

 

Những lời của Lạc Thanh Y đã trực tiếp đ.â.m thẳng vào vấn đề mà Thời Diên đã phải vật lộn cả đêm.

 

Cô cụp mắt xuống, ánh mắt thoáng chút buồn.

 

“Tôi cũng không biết.”

 

Thời Diên nói xong liền nhắm mắt lại, giống như muốn ngủ.

 

Lạc Thanh Y nhìn thấu cô giả vờ ngủ để trốn thoát, vì vậy không hỏi thêm câu nào.

 

Có lẽ là bởi vì tối hôm qua Thời Diên ngủ không ngon, chỉ trong chốc lát, cô lại ngủ thiếp đi trong xe.

 

Khi Thời Diên tỉnh dậy lần nữa, chiếc xe đã đậu ở tầng dưới của tòa nhà trụ sở tập đoàn Bùi thị.

 

Cô sửng sốt vài giây, sau đó quay đầu hỏi Lạc Thanh Y, “Sao lại dừng ở đây?”

 

Lạc Thanh Y kéo cửa xe, nói: “Đương nhiên là tìm vị hôn phu của cô. Hôm trước mới công khai,dù là giả, thì cũng ra vẻ quan tâm nhau một tí. Mau xuống xe.”

 

“?”

 

Thời Diên còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lạc Thanh Y kéo xuống xe, trực tiếp đẩy đi vào.

 

Trong tòa nhà cao ch.ót vót, sàn nhà lát đá cẩm thạch sạch sẽ sáng sủa, nhân viên đi tới đi lui đều vội vã.

 

Nghe thấy âm thanh, cô nhân viên lễ tân ngẩng đầu lên thì thấy một người phụ nữ mảnh khảnh, khí chất cao quý đang đứng trước mặt mình.

 

Mặc dù có khẩu trang che mặt nhưng đôi mắt hoa mai lộ ra bên ngoài vô cùng động lòng người, sóng mắt đẹp đến mức khiến người ta không khỏi nín thở.

 

Hơi quen thuộc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cô tiếp tân phục hồi tâm thế của mình mỉm cười theo yêu cầu công việc: “Xin chào, cô tìm ai?”

 

“À… tôi tìm ông chủ Bùi.”

 

Người phụ nữ ở quầy lễ tân lại hỏi: “Cô có hẹn trước không? Có thể cho tôi biết tên và thông tin liên lạc được không?”

 

Đôi mắt của người phụ nữ cụp xuống, cô giọng nói nhẹ nhàng: “Tôi tên là Thời Diên.”

 

Sau khi nói xong, cô lễ tân mở to mắt không thể tin được.

 

Trực tiếp… trực tiếp…

 

Thời Diên đã quen với kiểu nhìn chằm chằm này, nên không để tâm.

 

Cô lại cười: “Nhưng tôi không có hẹn trước, phiền cô hỏi giùm được không?”

 

Cô lễ tân đỏ mặt, vội bấm số nội bộ, “Được… được, không sao, cứ ngồi đó đợi một lúc đi.”

 

“Cảm ơn.”

 

Thời Diên đi đến ghế sô pha bên cạnh ngồi xuống, yên lặng chờ đợi.

 

Một lúc sau, nhân viên tiếp tân cúp điện thoại, đi về phía cô.

 

Cô ấy áy náy nói: “Thực xin lỗi Thời tiểu thư, hôm nay ông chủ Bùi không có ở công ty, hình như anh ấy mới ra ngoài không lâu.”

 

Thời Diên sửng sốt một hồi, rất nhanh, cô dịu dàng nói.: “Không sao, vậy tôi đi trước. Cảm ơn.”

 

“Đừng khách sáo.”

 

Sau khi nhìn bóng dáng của Thời Diên bước ra khỏi tòa nhà, người phụ nữ lễ tân ngay khi quay lại đã bị các đồng nghiệp vây quanh, mỗi người nói chuyện với nhau, mỗi người ngày càng phấn khích.

 

“Vừa rồi là Thời Diên phải không?”

 

“Là cô ấy, người thật rất đẹp.” “

 

“Vậy là cô ấy đến tìm ông chủ Bùi phải không? Hình như hai người họ là vợ chồng sắp cưới thật.”

 

“Ai nói ông chủ Bùi không gần phụ nữ, rõ ràng là vì rất yêu vị hôn thê của mình.”

 

Đồng nghiệp bên cạnh vui vẻ trò chuyện, nữ nhân viên lễ tân cau mày khó hiểu.

 

Vừa rồi cô ấy gọi điện nội bộ cho thư ký Chu, thư ký Chu nhờ cô ấy chuyển lời rằng ông chủ Bùi không có ở đó.

 

Nhưng cô nhớ rõ rằng ông chủ vừa mới đến công ty nửa giờ trước.

 

Lúc này, trong văn phòng tổng giám đốc.

 

Chu Cảnh Lâm gõ cửa, mở cửa đi vào, nhìn người đàn ông đứng bên cửa sổ kiểu Pháp.

 

Anh thận trọng nói: “Ông chủ Bùi, cô Thời đã đi rồi.”

 

Thực ra anh cũng không hiểu tại sao mình lại ở đây chờ cô. Sau khi cô chủ động đến, anh lại không ra.

 

 

Người đàn ông nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ với đôi mắt u ám, vẻ mặt không thể đoán được bất kỳ cảm xúc nào.

 

Qua một lúc lâu, anh cuối cùng cũng khàn giọng nói: “Biết rồi.”

Trong bãi đậu xe, Lạc Thanh Y vẫn đang đợi.

 

Cô ấy đang cúi đầu xem điện thoại thì cửa xe được mở ra.

 

Thấy Thời Diên quay lại sớm như vậy, Lạc Thanh Y ngạc nhiên hỏi, “Sao lại ra sớm thế?”

 

Thời Diên rũ mi mắt xuống, “Anh ấy không có ở đây.”

 

“Không có ở đây?”

 

Thời Diên “ừ” một tiếng, nói sang chuyện khác, “Chúng ta đi thôi, lát nữa không phải còn ảnh cần chụp sao, đã muộn rồi.”

 

Lạc Thanh Y có chút thất vọng, một chút hờn dỗi không nuốt xuống được.

 

Không phải buổi sáng, không phải buổi tối, cố tình là lúc Thời Diên chủ động đi tìm anh thì lại không có.

 

Có trời mới biết Thời Diên đã khó khăn như thế nào để có thể lấy hết can đảm.

 

Lạc Thanh Y không thể hiểu rõ hơn, tính cách của Thời Diên đôi khi giống như một con ốc sên với lớp vỏ cứng rắn bên ngoài để bảo vệ trái tim mềm mại và mỏng manh.

 

Bởi vì bị tổn thương quá nhiều nên ý thức tự bảo vệ của cô mạnh hơn người thường, sống có lý trí và tỉnh táo, cho dù là thứ không thể buông bỏ hay tình cảm, nếu sau khi cân nhắc, cô cho rằng thật sự không có kết quả thì sẽ chịu đựng nỗi đau để buông tay.

 

Nhưng sự thật là có nhiều điều và cảm xúc đã trải qua sẽ in sâu vào tâm hồn của một người và khắc sâu tận xương tủy. Muốn buông bỏ và quên đi cũng không được, chẳng qua đang tìm cách trốn chạy trái tim mình bằng nhiều cách.

 

Bây giờ Thời Diên chính là như vậy.

 

Trong vài năm qua, cô thậm chí không thể mở lòng mình.

 

Còn chìa khóa, từ đầu đến cuối chỉ có một người nắm giữ.

 

Những ngày sau đó, đoàn làm phim Đắm Chìm lại thông báo một tin lớn.

 

Nhân vật nam chính đã thay đổi.

 

Ngay cả Thời Diên cũng không khỏi sốc khi nghe thấy tên của ứng cử viên nam chính mới.

 

“Phó Tư Niên? Có chắc không?”

 

Lạc Thanh Y gật đầu liên tục, giọng điệu phấn khích: “Đúng vậy, chính là Phó Tư Niên. Thật khó tin đúng không? Lúc ấy tôi cũng đã rất sốc khi nghe thấy.”

 

Phó Tư Niên gần như là sự tồn tại thần thoại trong giới.

 

Mới 25 tuổi, anh đã đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc nhất tại Cannes.

 

Kể từ khi ra mắt, anh chưa từng dính tin đồn tai tiếng với bất kỳ nữ diễn viên nào, từ ba năm trước, những bộ phim mà Phó Tư Niên đóng chính đều đạt đẳng cấp Hollywood.

 

Sự nghiệp của Thời Diên rất ngắn, năm cô vừa bước vào ngành giải trí thì tình cờ là ngay sau khi Phó Tư Niên tuyên bố ở ẩn.

 

Đối với bên ngoài, lý do rời ngành của Phó Tư Niên là ra nước ngoài du học và tham gia các lớp học để trau dồi kỹ năng diễn xuất, điều này khiến vô số người hâm mộ trên mạng đau lòng và nhiều đạo diễn nổi tiếng cũng phải thở dài.

 

Ở thời kỳ huy hoàng nhất, anh đã chọn rút lui, có thể luôn giữ vững mục đích ban đầu và hiểu rõ bản thân muốn gì, sự tỉnh táo này càng làm cho người ta kính nể hơn cả kỹ năng diễn xuất của anh.

 

Nhưng lần này Phó Tư Niên bất ngờ quay trở lại Trung Quốc, âm thầm chuẩn bị trở lại, thậm chí còn đảm nhận vai nam chính trong Đắm Chìm, điều mà Thời Diên không bao giờ ngờ tới.

 

Mặc dù kịch bản {Đắm Chìm} rất hay và cấu hình đủ cao, nhưng xét trạng thái của Phó Tư Niên, nhất định phải có một lựa chọn tốt hơn và chất lượng cao hơn kịch bản này.

 

Tại sao anh ấy lại đến để đảm nhận một vai diễn như vậy, lại đóng cùng một nữ minh tinh toàn tai tiếng như cô.

 

Lúc này, Lạc Thanh Y hào hứng nói thêm, “Hơn nữa, tôi cũng nghe nói rằng chính Phó Tư Niên là người đã chủ động liên hệ với đạo diễn Khâu. Anh ấy muốn vai diễn này và thậm chí còn thực hiện một chuyến đi đặc biệt để thử vai, thực sự rất chân thành, mặc dù không biết tại sao nhưng điều đó không quan trọng.”

 

“Thật ra lúc đầu đạo diễn Khâu không tính đổi Hứa Cẩn Ngôn, những người ta là ai, Phó Tư Niên, hình ảnh của toàn bộ Trung Quốc, đạo diễn nào có thể từ chối được. Tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy Phó Tư Niên ngoài đời. Những bức ảnh chụp đã đẹp trai như vậy, ngoài đời nhất định phải đẹp trai hơn nữa.”

 

Lạc Thanh Y vừa nói vừa che đi trái tim đang đập thình thịch của thiếu nữ và khóc lóc, “Trời ơi, lát nữa cô sẽ diễn với Phó Tư Niên, tôi chưa từng tưởng tượng điều này.”

 

Nói đến đây, Thời Diên đột nhiên bật cười.

 

Sau khi bị cô ấy làm phân tâm như vậy, tâm trạng chán nản của Thời Diên đã tốt hơn một chút.

 

Trong lúc trang điểm, tầm mắt cô không nhịn được mà dán vào chiếc điện thoại di động trước mặt.

 

Màn hình điện thoại vẫn đen thui, lặng lẽ nằm đó.

 

Tin nhắn văn bản được gửi vài ngày trước dường như đá chìm đáy biển mà không có một hồi âm nào.

 

Rõ ràng đây là kết quả mà cô muốn ngay từ đầu.

 

Nhưng bây giờ, cô dường như không còn vui vẻ nữa.

 

Lúc này, Tưởng Thanh từ bên ngoài đi vào, “Chị Thời Diên, đạo diễn nói có thể đi qua được rồi, chúng ta đi thôi.”

 

Thời Diên thu lại suy nghĩ của mình và đứng dậy.

 

Tưởng Thanh lấy chiếc áo khoác treo bên cạnh và giúp cô mặc vào, nhưng đột nhiên nghe thấy Thời Diên lên tiếng.

 

“Tưởng Thanh… ngày hôm đó chị ở sân bay, có phải rất chật vật đúng không?”

 

Tưởng Thanh không phản ứng kịp: “A? Cái gì?”

 

Thời Diên nhắm mắt, trái tim như bị một tảng đá lớn chặn lại làm cho cô thở không ra hơi.

 

Hẳn là ngày đó cô rất xấu. Để anh nhìn thấy bộ dạng chật vật như vậy.

 

Cô kéo môi dưới, gượng cười: “Quên đi, không có gì.”

 

Từ phòng trang điểm ra đến phim trường có chút xa, trên đường không có ai, sáng sớm trời có mưa một chút, lúc này lại âm u, không khí hít vào khoang mũi có phần dính chút hơi nước, hơi lạnh cứ thế mà đi xuống lục phủ ngũ tạng.

 

Khi họ đang đi, một bóng người đột nhiên lao ra từ trong góc và dừng lại trước mặt họ.

 

Thời Diên sửng sốt, nhìn người phụ nữ tiều tụy trước mặt.

 

Đã mấy ngày không gặp, người phụ nữ từng kiều diễm và kiêu ngạo kia dường như đã trở thành một con người khác.

 

Trước khi ra ngoài vào buổi sáng, Li Tư cố ý đ.á.n.h lớp nền trắng hơn, đôi môi không tô son cũng rất nhợt nhạt, giống như đã mấy ngày nay không được ngủ ngon.

 

Cô ta ngập ngừng mở miệng, “Thời Diên…”

 

Vừa thấy Li Tư, trong nháy mắt Tưởng Thanh hoàn toàn lên tinh thần, trừng mắt nhìn cô ta trong cơn giận dữ.

 

Sắc mặt Thời Diên cực kỳ bình tĩnh, “Có chuyện gì sao?”

 

Li Tư tiến lên phía trước, trong ánh mắt đẫm lệ, bộ dáng đáng thương.

 

“Tôi… Tôi tới đây để xin lỗi cô. Cô có thể tha thứ cho tôi được không? Đừng kháng cáo nữa.”

 

Cô ta thấp giọng van xin, thậm chí còn muốn quỳ xuống: “Là tôi ghen tị với cô, tôi bị quỷ ám… Bây giờ tôi không còn gì, sợ là không về sau sẽ không đóng được vai nữ chính trong phim nữa. Cô tha cho tôi lần này…”

 

Vừa nói, cô ta vừa làm động tác quỳ xuống.

 

Thời Diên nhìn thấu ý đồ của cô ta, cũng không định giúp đỡ, chỉ lạnh lùng nói: “Cô mất tất cả nhưng không phải do tôi gây ra.”

 

Li Tư tin chắc rằng cô sẽ mềm lòng, nhưng đáng tiếc, mặc dù Thời Diên tốt bụng nhưng cô không phải thánh mẫu.

 

Một số người không đáng được tha thứ.

 

Tuy giọng nói nhẹ nhàng nhưng mỗi từ cô thốt ra đều vô cùng chắc chắn và mạnh mẽ.

 

“Luật sư và luật pháp sẽ khiến cô phải trả giá cho hành động của mình, tôi có tha thứ cũng sẽ không thay đổi bất kỳ kết quả nào. Tôi nói như vậy, cô hiểu chưa?”

 

Dứt lời Li Tư âm thầm c.ắ.n c.h.ặ.t răng, sắc mặt lộ ra một tia tuyệt vọng màu xám trắng.

 

Nhưng cô ta vẫn không cam lòng, cố gắng kéo Thời Diên: “Tôi xin cô, Thời Diên, có thể nói ông chủ Bùi giơ cao đ.á.n.h khẽ…”

 

Nghe vậy, Thời Diên giật mình.

 

Lông mi của cô khẽ run lên, trong đôi mắt bình tĩnh cuối cùng cũng có chút d.a.o động.

 

“Anh ấy tìm cô sao?”

 

Li Tư nuốt nước miếng, nói: “Ông chủ Bùi để cho tôi tới xin lỗi cô, tôi đã xin lỗi rồi, cô có thể…”

 

Cô ta còn chưa dứt lời, một giọng nam rõ ràng, dễ nghe, trong sáng vang lên từ phía sau và ngắt lời cô ta.

 

“Xin lỗi đã làm phiền.”

 

Thời Diên hoàn hồn, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

 

Phía sau, một người đàn ông trẻ tuổi cao lớn đứng đó, mặc áo sơ mi trắng đơn giản, vai rộng chân dài, tỷ lệ cơ thể rất bắt mắt.

 

Anh sở hữu những nét đẹp trong sáng, mắt một mí, sống mũi cao, khi kết hợp với nhau lại toát lên vẻ đẹp hiếm có, vừa có vẻ trẻ trung tươi sáng, vừa có nét quyến rũ trưởng thành khó rời mắt.

 

Phó Tư Niên tay đút túi đi tới, ánh mắt anh đừng trên người Li Tư.

 

Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một loại cảm giác uy nghiêm.

 

“Tôi tưởng phim trường hẳn là không cho phép nhân viên không liên quan tùy tiện vào. Lý Dụ, mời vị tiểu thư này ra ngoài đi.”

 

Li Tư còn muốn nói chuyện, nhưng ngay sau đó, cô ta đã bị đẩy ra không chút do dự, chật vật lại ngượng ngùng xấu hổ.

 

Hoàn cảnh xung quanh cuối cùng cũng được yên tĩnh.

 

Thời Diên nhận ra anh, chỉ là hơi ngẩn ra, nhưng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần.

 

Không nghĩ tới là Phó Tư Niên đã ra tay giúp cô giải vây.

 

Thời Diên mỉm cười với anh ta một cách biết ơn, “Cảm ơn anh, lão sư Phó, tôi là…”

 

Người đàn ông mỉm cười cắt ngang cô: “Thời Diên, tôi nhớ rõ.”

 

Tôi nhớ, không phải tôi biết. Nghe có vẻ hơi lạ.

 

Ngay sau đó, anh đưa tay về phía cô, trên môi nở nụ cười dịu dàng: “Phó Tư Niên, hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”

 

Lần đầu tiên gặp ảnh đế đã bị anh ấy đụng phải một tình huống xấu hổ như vậy. Nhưng cũng may đúng như lời đồn đại, Phó Tư Niên thực sự là một người cực kỳ dịu dàng ân cần, sau đó đến phim trường, anh cũng không nhắc lại nữa, như thể chuyện vừa rồi không hề xảy ra.

 

Thời Diên không nghĩ về bất cứ điều gì khác, chú tâm hết mình cho buổi ghi hình.

 

Do thay đổi nam chính nên cần quay lại một số cảnh trước đó.

 

Rõ ràng cảm xúc khi diễn cùng nam diễn viên không giống nhau, tốc độ cảm xúc của Phó Tư Niên cực kỳ nhanh, thậm chí điều này còn có thể giúp cô nhập vai nhanh hơn.

 

Sức cuốn hút khi diễn cũng mạnh hơn nhiều so với những nam diễn viên mà Thời Diên đã từng hợp tác, quả không hổ là nam diễn viên xuất sắc nhất tại Cannes.

 

Hai người diễn chung hết sức phối hợp, dường như chỉ một lần là đạt, hiệu quả cao đến mức ngay cả Khâu Duệ cũng không khỏi vỗ tay thường xuyên.

 

Khi kết thúc một cảnh, có tiếng vỗ tay như sấm trên phim trường.

 

Có lẽ vì Phó Tư Niên đã đến, cả đoàn làm phim hôm nay có vẻ vô cùng phấn khích. Sau khi hoàn thành công việc vào buổi tối, Khâu Duệ tổ chức một bữa tối khác cho đoàn. Lần này không có những nhà đầu tư và lãnh đạo lộn xộn như vậy, chỉ có đạo diễn, nhà sản xuất và một vài diễn viên chính của đoàn phim. Thời Diên không thể từ chối, vì vậy cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi cùng.

 

Lần này vẫn như lần trước ăn uống linh đình, nhưng bầu không khí không chướng khí mù mịt như lần trước. Mặc dù địa vị của Phó Tư Niên cao nhưng anh không hề khách khí chút nào.

 

Sau khi uống ba hiệp, Khâu Duệ đã hơi ngà ngà say, vỗ vai Phó Tư Niên: “Tư Niên, anh nghĩ sao mà chủ động đến đoàn làm phim của chúng tôi? Chỗ chúng tôi là cái miếu nhỏ vậy mà có thể thỉnh được Phật lớn, tôi có cảm giác nhân tài như anh không được trọng dụng.”

 

Phó Tư Niên cũng mỉm cười: “Anh quá khiêm tốn rồi, tôi không nghĩ rằng {Đắm Chìm} là miếu nhỏ. Liên hoan phim năm tới, nói không chừng chúng ta có thể giành được nhiều giải thưởng.”

 

Sau khi dừng một chút, ánh mắt anh ta dịu dàng nhìn Thời Diên, cười khẽ lại nói: “Kỹ năng diễn xuất của Thời Diên rất xuất sắc, sẽ không ai ngạc nhiên cho dù cô ấy có giành được Nữ diễn viên xuất sắc nhất vào năm tới.”

 

Giọng điệu của Phó Tư Niên rất chân thành, một lời khen trực tiếp không hề che giấu.

 

Được ảnh đế khen ngợi, ngay cả đôi mắt yên tĩnh của Khâu Duệ cũng đầy ghen tị.

 

Thời Diên vừa rồi cũng uống vài ly rượu, đôi má trắng nõn của cô lúc này ửng hồng hơi say.

 

Nghe những lời của Phó Tư Niên, Thời Diên mất vài giây để phản ứng.

 

“Cám ơn lão sư Phó, kỹ năng diễn xuất của anh cũng rất tốt.”

 

Vừa nói, Thời Diên nâng ly uống cạn phần rượu còn lại với vẻ thẳng thắn đáng kinh ngạc.

 

Phó Tư Niên cũng bị hành động của cô làm cho giật mình, sau đó lông mày và ánh mắt anh càng sâu hơn.

 

Cô vội vàng uống, đôi lông mày mỏng chợt cau lại, nhất thời cảm thấy hơi buồn nôn.

 

“Xin lỗi, tôi đi vệ sinh.”

 

Sau khi vào phòng vệ sinh, Thời Diên cảm thấy muốn nôn, nôn vài lần nhưng không nhổ ra được gì.

 

Nước mắt cô ứa ra, đầu óc choáng váng.

 

Thật ra cô không biết uống rượu, cũng không hay uống rượu, bình thường cô sẽ cố hết sức tránh những buổi tụ tập như vậy, bởi vì cô ghét cảm giác sau khi rượu ăn mòn thần kinh, sẽ khiến cô mất đi tỉnh táo và ý thức.

 

Nhưng hôm nay, cô đột nhiên trở nên tham lam cảm giác này.

 

Dường như sau khi say, mấy ngày nay tảng đá đè nặng trong lòng cô đã nhẹ đi, có một số chuyện cô không thể nhớ rõ ràng như vậy.

 

Một lúc sau, Thời Diên cảm thấy tinh thần của mình đã khôi phục một chút, rửa tay bằng nước lạnh và chuẩn bị quay trở lại phòng riêng.

 

Cách toilet không xa, cô nhìn thấy Phó Tư Niên đang đứng đó.

 

Thấy cô đi ra, Phó Tư Niên sải bước tới, quan tâm hỏi: “Làm sao vậy, cô không sao chứ?”

 

Thời Viễn nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi không sao.”

 

Thấy ánh mắt của cô không còn lơ đãng như trước, vẻ lo lắng trong mắt Phó Tư Niệm tiêu tan, hắn dịu dàng nói: “Quản lý của cô đang ở cửa, tôi dẫn cô đi. “

 

“Cám ơn, lão sư Phó.”

 

Anh lại cười nói: “Nếu như cô không biết uống rượu, lần sau đừng uống nhiều như vậy.”

 

Thời Diên chậm rãi gật đầu, gót giày cao gót dưới chân cô giẫm phải thứ gì đó, đột nhiên cả người cô nghiêng sang một bên.

 

Phó Tư Niên ở bên cạnh nhanh ch.óng giữ cánh tay cô: “Cẩn thận.”

 

Cơn say của Thời Diên hoàn toàn bị dọa đến tỉnh, cô nắm lấy tay vịn bên cạnh với nỗi sợ hãi còn sót lại và giữ khoảng cách với Phó Tư Niên.

 

“Xin lỗi, lão sư Phó.”

 

Xúc cảm tinh tế mềm mại đột nhiên từ trong lòng bàn tay rút đi, hương thơm nhẹ nhàng của người phụ nữ xen lẫn mùi rượu còn lưu lại trong khoang mũi, đầy mê hoặc động lòng người.

 

Đầu óc Phó Tư Niên quay cuồng, nhìn thấy vẻ căng thẳng của cô, anh không nhịn được mà cười: “Cô căng thẳng như vậy làm gì, tôi không trách cô.”

 

Quả thật cũng không thể trách Thời Diên sợ hãi, lúc trước có chuyện của Hứa Cẩn Ngôn, cô thật sự không thể bất cẩn.

 

Cô mấp máy môi, đang định nói thì một ánh mắt lạnh lùng quen thuộc rơi vào người cô.

 

Thời Diên dừng lại, theo bản năng nhìn lên như thể có một loại cảm ứng nào đó.

 

Cách đó không xa, một bóng người cao lớn đứng dưới ánh đèn.

 

Ánh đèn mờ ảo, trong lúc mê man, Thời Diên nghĩ rằng mình đã nhìn nhầm hoặc đang nằm mơ.

 

Nhưng đều không phải.

 

Mấy ngày không gặp, dường như anh đã gầy đi, mặt mày vì vậy mà thâm thuý hơn, vốn đã sắc bén bây giờ càng sắc bén hơn, toàn thân tràn đầy mũi nhọn, như thể nếu đến hơi gần một chút thì sẽ bị anh đ.â.m bị thương.

 

Đối diện với đôi mắt đen láy tràn đầy sự thờ ơ và lạnh lùng, đen kịt như vực thẳm.

 

Hô hấp Thời Diên cứng lại.

 

Nhưng anh chỉ liếc nhẹ cô một cái liền thu hồi ánh mắt và nhấc chân rời đi, mặt không chút cảm xúc, giống như nhìn thấy một người xa lạ.

 

Phó Tư Niên nhận thấy sự kỳ lạ của cô, gọi nhỏ: “Thời Diên?”

 

Thời Diên đột nhiên hoàn hồn, hoảng sợ nói: “Tôi xin lỗi, lão sư Phó, tôi phải đi trước.”

 

Nói xong câu này, cô vội vàng đuổi theo.

 

Nhưng đã quá trễ rồi.

 

Lúc cô theo ra khỏi cửa đã không thấy bóng dáng ai nữa.

 

Cơn gió lạnh lướt qua, xuyên qua chiếc cổ mỏng manh của cô, khiến Thời Diên rùng mình vì lạnh, cơn say rượu còn sót lại hoàn toàn tan biến.

 

Không có ai ngoài cửa.

 

Thời Diên đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô từ từ ngồi xổm xuống và vùi mặt vào đầu gối.

 

Gió lạnh thổi đến khiến cô dần dần không còn tỉnh táo.

 

Không biết bao lâu sau, một chiếc áo khoác ấm áp đột nhiên phủ lên người cô.

 

Thời Diên sững người, đột nhiên ngẩng đầu lên.

 

Bắt gặp vẻ mặt tràn ngập sự lo lắng của Tưởng Thanh.

 

Đôi mắt vừa sáng lên của cô lại từ từ mờ đi.

 

Tưởng Thanh lo lắng nói: “Chị Thời Diên? Chị bị sao vậy? Tại sao chị không mặc áo khoác?”

 

Thời Diên chịu đựng cảm giác như kim châm ở chân, từ từ đứng dậy.

 

Cô nhếch môi cười, thản nhiên nói: “Không sao, chúng ta về thôi.”

 

Về đến nhà, Thời Diên kéo thân thể mệt mỏi vào phòng tắm rửa, gột rửa mùi rượu.

 

Cô vừa ra khỏi phòng tắm, điện thoại trên tủ đầu giường sáng lên.

 

Đó là tin nhắn từ Lạc Thanh Y.

 

Lạc Thanh Y: Tôi chỉ nghe nói rằng Bùi Kỵ dường như đã ở nước ngoài trong vài ngày qua và mới trở về Trung Quốc hôm nay.

 

Lạc Thanh Y: Có vẻ như sự việc vài ngày trước đã khiến chủ tịch Bùi của Bùi thị rất không hài lòng, gây rắc rối cho nhiều dự án nên buộc Bùi Kỵ phải đi qua đích thân xử lý.

 

Lạc Thanh Y: Nhà họ Bùi vẫn luôn khiêm tốn trong những năm qua, gần đây sau khi được đẩy lên hàng đầu, cổ phiếu của tập đoàn Bùi thị dường như đã giảm xuống một chút, có lẽ là do điều này.

 

Sau khi đọc vài tin nhắn này từ Lạc Thanh Y, hơi thở của Thời Diên như thắt lại.

 

Thảo nào trông anh rất mệt mỏi.

 

Cảm giác không thể giải thích đó lại bao trùm lấy trái tim cô, cố thủ trong trái tim cô như một dây đằng, khiến trái tim cô cảm thấy nặng trĩu.

 

Cô đang ngơ ngác cầm điện thoại thì điện thoại đột ngột đổ chuông.

 

Khi điện thoại được kết nối, giọng nói của Giang Ngộ Bạch vang lên ở bên kia.

 

“Thời Diên? Bây giờ cô có thời gian không?”

 

Giang Ngộ Bạch thở dài, giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Bây giờ Bùi Kỵ đang ở bên cạnh tôi, nếu bây giờ cô rảnh, có thể thuận tiên qua đây một chuyến, nếu không tôi sợ rằng tối nay cậu ấy sẽ uống đến c.h.ế.t ở đây.”

 

 

Giang Ngộ Bạch đã đến lúc một giờ trước.

 

Khi mới vào nhà, anh ta suýt vấp phải chai rượu trên mặt đất.

 

Nói là kêu anh ta tới uống rượu, nhưng khi đến nơi thì không biết anh đã uống bao nhiêu.

 

Lần cuối thấy Bùi Kỵ uống rượu say như vậy là khi gặp Bùi Kỵ lần đầu tiên.

 

Vào thời điểm đó, Bùi Kỵ uống rượu, đua xe, thậm chí đ.á.n.h quyền anh đều là những trò chơi đến c.h.ế.t, chính là một kẻ mất trí tuyệt vọng, tâm tình bất định, mọi người đều muốn trốn khi nhìn thấy anh.

 

Mãi sau này Giang Ngộ Bạch mới biết rằng đó là lúc anh bệnh nặng nhất.

 

Bây giờ đỡ hơn rồi, đã biết cần mạng.

 

Chỉ là vẫn thường xuyên mất kiểm soát, cảm xúc bị kìm nén bấy lâu bùng phát như núi lửa phun trào, giống như bây giờ.

 

Nhưng khác ở chỗ, hiện tại anh chỉ trút giận vào chính mình, khi phát điên lên cũng chỉ hành hạ chính mình mà thôi.

 

Anh không thể chịu được khi chạm vào người khiến anh mất kiểm soát.

 

Nó có thể được coi là tiến bộ.

 

Giang Ngộ Bạch đá bình rượu sang một bên, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, nghiêm túc nói, “Tôi nói này, cậu bị sao vậy, mấy ngày trước cậu còn công khai nói rõ ràng cô ấy là vị hôn thê của cậu. Thật vất vả mới kiên cường một lần, hiện tại lại bắt đầu rút lui? Tôi nghe Lạc Thanh Y nói Thời Diên chủ động tìm cậu, tại sao cậu không gặp cô ấy?”

 

Không ai trả lời, căn phòng im lặng như c.h.ế.t, người trên sô pha vô hồn, giống như đang ngủ.

 

Giang Ngộ Bạch gần như không để ý tới ánh mắt trốn tránh hiện thực của anh, đứng dậy cầm di động ra ngoài gọi điện thoại.

 

Anh vẫn hiểu chân lý muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông.

 

Mười lăm phút sau.

 

Khi Thời Diên đứng ở lối vào, người vẫn còn bàng hoàng.

 

Vốn dĩ cô cho rằng những gì Giang Ngộ Bạch nói trong điện thoại có chút phóng đại nhưng khi cô vừa bước vào cửa, mùi rượu nồng nặc đã đập vào mặt.

 

Có vẻ như một bình rượu đã bị đổ.

 

Thời Diên nín thở, chạm vào công tắc đèn sàn bên cạnh ghế sô pha và bật nó lên.

 

“Pa”

 

Ánh sáng mềm mại tỏa ra.

 

Thời Diên sửng sốt nhìn cảnh tượng trước mặt.

 

Bình rượu rơi vãi đầy sàn, số lượng nhiều đến khinh người

 

Cô từ từ đi lại và nhìn thấy bóng người đang ngồi trên ghế sofa.

 

Anh vẫn mặc bộ vest mà cô đã nhìn thấy vào buổi tối, áo sơ mi trắng và quần tây đen, không cà vạt, cúc áo không cài, áo sơ mi hơi ướt, như là đã bị thấm rượu trước n.g.ự.c.

 

Mái tóc đen rối tung trên trán, lông mày hơi nhíu lại, đôi môi mím c.h.ặ.t, môi mỏng thanh tú.

 

Anh thậm chí còn cau mày trong giấc ngủ.

 

Thời Diên cúi người, ma xui quỷ khiến thế nào mà lại vươn tay muốn vuốt hàng lông mày đang cau lại của anh.

 

Giây tiếp theo, cổ tay đột nhiên bị người nắm lấy.

 

Anh lặng lẽ mở mắt nhìn cô, đôi mắt đen có chút say hơn thường ngày nhưng vẫn sâu thẳm.

 

Thời Diên đột nhiên không kịp phòng bị mà tiến vào tầm nhìn của anh.

 

Có sự hoảng loạn.

 

Giọng cô khàn khàn, không biết nên nói gì: “Bùi Kỵ…”

 

Anh trầm giọng hỏi: “Sao em lại ở đây?”

 

Thanh âm trầm khàn vang vọng trong căn phòng trống, tim Thời Diên đập loạn xạ một hồi.

 

Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, do dự một lát, nhưng vẫn là nhẹ giọng nói: “Anh đang trốn tránh tôi sao?”

 

Ánh mắt Bùi Kỵ cứng đờ, anh lạnh lùng nói: “Không”.

 

“Nếu như em muốn nói cảm ơn thì bây giờ có thể đi rồi.”

 

Thời Diên giật mình, cảm nhận được thái độ lạnh nhạt cự tuyệt người ngàn dặm của anh.

 

Cô liế.m đôi môi khô khốc, hàng mi rũ xuống, làm bộ định đứng dậy rời đi.

 

Ngay khi cô sắp sửa xoay người, cảm xúc bị kìm nén trong mắt Bùi Kỵ đã hoàn toàn bị xé toạc.

 

Cổ tay đột nhiên bị một lực nắm lấy, Thời Diên còn chưa kịp phản ứng đã ngã vào trong n.g.ự.c anh.

 

Thời Diên kinh ngạc ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của anh.

 

Cô nhìn anh chăm chú, cố gắng nhìn vào mắt anh để biết anh đang say hay tỉnh vào lúc này.

 

Nhưng cô không thấy gì cả.

 

Tất cả những gì còn lại trong mắt anh là cảm xúc cố chấp đến đáng sợ khủng khiếp cùng khóe mắt đỏ hoe.

 

“Bùi Kỵ… anh hối hận sao? Nếu anh hối hận, tôi có thể…”

 

Anh nghiến răng nghiến lợi thốt ra mấy chữ: “Em đang nói bậy bạ gì vậy.”

 

Hối hận, sao có thể.

 

Đó rõ ràng là… cầu mà không được.

 

Hô hấp Thời Diên rối loạn: “Vậy anh… “

 

Anh đột nhiên im lặng.

 

Hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, mùi rượu thuộc về anh trộn lẫn với hơi thở mát lạnh trên

 

người anh bao trùm lấy cô.

 

Không biết đã bao lâu rồi.

 

Trong căn phòng khách tối tăm mà tĩnh mịch, giọng nói của Bùi Kỵ đột nhiên vang lên trong bóng tối.

 

“Anh sợ.”

 

Thời Diên sửng sốt.

 

Cánh tay anh ôm cô siết c.h.ặ.t, yến hầu của anh khẽ lăn xuống.

 

“Anh sợ em chán ghét thân phận vị hôn thê này, lại sợ sau khi em nói cám ơn liền sẽ phủi sạch quan hệ với anh.”

 

Thanh âm của anh trầm thấp khàn khàn: “Anh sợ em lại vứt bỏ anh một lần nữa.”

 

Thời Diên hít thở không thông, trái tim bỗng nhiên đập thình thịch.

 

Giống như có một sợi dây leo vô hình từng chút từng chút một bám c.h.ặ.t vào trái tim cô, co thắt thật c.h.ặ.t, đau đớn khiến cô không thở nổi.

 

Cô khó khăn mở miệng: “Bùi Kỵ… Tôi không có…”

 

Khoảnh khắc tiếp theo, tất cả những lời chưa nói ra đều bị chặn giữa môi và răng.

 

Bùi Kỵ cúi đầu ngậm lấy cánh môi cô.

 

Xúc cảm lạnh lẽo ướt át đột nhiên đ.á.n.h tới, đầu óc Thời Diên nhất thời trống rỗng, còn chưa kịp phản ứng đã bị hơi thở cực kỳ hung hãn của anh lấp đầy.

 

Áp đảo.

 

Mặc dù hơi thở của anh cực kì bức người nhưng động tác của anh lại rất nhẹ nhàng.

 

Đầu lưỡi anh nhẹ nhàng phác họa trên môi cô, không nhẹ không nặng liế.m môi cô khiến trái tim cô run lên.

 

Bên tai Thời Diên không thể nghe thấy gì nữa.

 

Tất cả những gì còn lại là nhịp tim gần như đập ra khỏi l.ồ.ng n.gực của cô và tiếng thở hổn hển trầm thấp gợi cảm của anh.