Thời Diên không biết bản thân không có thời gian để phản ứng hay là bị lây men say trên người Bùi Kỵ, trong lúc nhất thời cô quên đẩy anh ra.
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, bầu không khí dày đặc ái muội, ngay cả những ngôi sao ngoài cửa sổ cũng ngại ngùng ẩn mình trong mây mù.
Cô lo lắng đến mức vô thức nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo anh.
Cuối cùng, trước khi anh chuẩn bị tấn công sâu vào, Thời Diên cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cố gắng đẩy anh ra.
Cô chỉ dùng một chút lực nhưng không biết có phải do anh quá say hay không mà thật sự bị cô đẩy ra.
Người đàn ông nằm trên ghế sô pha, đôi môi mỏng thanh tú phủ một tầng nước mỏng, đường viền cổ áo vừa bị cô làm nhăn lại, trong mớ hỗn độn có chút phó.ng đãng.
Anh nhắm mắt lại, yên lặng dựa vào đó, đuôi mắt hơi nhếch lên, hàng mi dài cụp xuống che đi một bóng đen nhỏ.
Thật sự sự giống như hồ ly tinh nam chuyển thế.
Mà cô lại không có tiền đồ, không có giá trị, bị hồ ly tinh mê hoặc.
Ngay cả sự cám dỗ nhỏ nhất của cái đẹp cũng không thể không đầu hàng.
Thời Diên hoảng loạn đứng dậy, nhất thời chỉ cảm thấy mặt nóng như lửa đốt.
“Bùi Kỵ… anh… anh say rồi, em lấy cho anh ly nước ấm.”
Nói xong, cô lập tức quay người, chạy trối c.h.ế.t.
Cũng bỏ lỡ đôi môi hơi nhếch lên của người đàn ông nằm trên ghế sô pha.
Trong phòng bếp, Thời Diên điều chỉnh nhiệt độ nước rồi rót vào ly, hơi nóng tràn đầy thành ly, phản chiếu gò má ửng hồng của cô.
Thời Diên cảm thấy rằng hẳn là cô cũng say.
Nếu không, cô đã đẩy anh ra ngay lập tức.
Đúng vậy, chính là như vậy. Cơn say từ vài ly rượu trong bữa tiệc tối vẫn chưa tan hẳn.
Chỉ là uống say mà thôi, có lẽ ngày mai tỉnh lại Bùi Kỵ sẽ quên mất nên cô cũng không cần để ý.
Đó chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn mà thôi.
Sau khi tự tẩy não hết lần này đến lần khác, Thời Diên cuối cùng cũng bình tĩnh lại được trái tim vừa mới đập kịch liệt của mình.
Cô hít một hơi thật sâu, cầm ly thuỷ tinh trên tay ra ngoài.
Trên ghế sô pha, Bùi Kỵ dường như đã ngủ thiếp đi.
Hơi thở của anh đều đều và ổn định, đôi lông mày cau lại mới vừa được thả lỏng.
Thời Diên nhẹ nhàng đặt ly xuống, không đ.á.n.h thức anh nữa mà ngồi xuống một bên sô pha.
Ánh mắt cô trượt từ sống mũi cao xuống môi anh từng chút một.
Cô không biết mình bị làm sao.
Có lẽ là bởi vì chỉ có lúc này thì cô mới có thể không kiêng dè mà nhìn anh.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, ngay cả những vì sao cũng ngủ.
Chỉ có khoảnh khắc này là không ai biết. Cảm giác tội lỗi trong lòng cô mới có thể giảm bớt.
Thời Diên vẫn luôn ở lại nhà anh cho đến rạng sáng mới rời đi.
Tổ sản xuất hôm nay quay vào buổi sáng sớm, trong phòng nghỉ ngơi, Thời Diên đang nhắm mắt lại, cố gắng tranh thủ thời gian ngắn ngủi này để chợp mắt.
Nhưng cuối cùng cũng không thể ngủ ngon.
Chuyên viên trang điểm đang dùng cọ che khuyết điểm để che đi quầng thâm mờ dưới mắt
của Thời Diên, nhìn thấy cô lại ngáp một cái, tự nhiên lại nghĩ đến tìm kiếm nóng hai ngày trước.
Chuyên gia trang điểm giọng điệu hài hước, ám chỉ nói: “Sao trông cô mệt mỏi thế? Tối qua ngủ không ngon à?”
Thời Diên ngáp còn chưa dứt đã bị dập tắt ngay lập tức, đôi mắt hạnh của cô mở to.
Cô còn chưa kịp biện hộ, đúng lúc này Lạc Thanh Y vừa vặn bước vào cửa, nghe rõ ràng lời của chuyên gia trang điểm.
Đêm qua, chuyện Thời Diên đi tìm Bùi Kỵ, Lạc Thanh Y đã nghe Giang Ngộ Bạch nói.
Vừa vặn là thợ trang điểm lúc này đã xong việc, đi ra ngoài và thuận tay đóng cửa lại.
Chỉ còn lại Thời Diên và Lạc Thanh Y trong phòng nghỉ.
Thời Diên cảm nhận được ha.m muốn buôn chuyện của Lạc Thanh Y, chột dạ cầm lấy bình giữ nhiệt trên bàn nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Lạc Thanh Y ngồi bên xuống bên cạnh cô, giọng điệu kinh người hỏi: “Thế nào, tối hôm qua đã làm hả?”
Đột nhiên nghe thấy những lời thẳng thắn lại lộ liễu như vậy, Thời Diên lập tức không kịp nuốt ngụm nước ấm đã bị sặc.
Cô lại ho khan liên tục, mặt nhanh ch.óng đỏ bừng, không biết là bị sặc hay là vì lý do gì.
“Cô nói lung tung cái gì đó?”
Lạc Thanh Y cao giọng, khó tin nói: “Không thể nào? Một nam một nữ ở chung phòng, còn uống say, không có chuyện gì sao?”
Thời Diên phủ nhận, “Không có.”
Lạc Thanh Y không chịu từ bỏ, “Ngay cả cơ thể cũng không đụng chạm sao?”
Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt đã gợi lên hồi ức lặp đi lặp lại trong đầu Thời Diên.
Hơi thở thiêu đốt, cái chạm lạnh lẽo và ẩm ướt.
Đêm ái muội và nguy hiểm đó.
Cô mất tự nhiên nhìn sang chỗ khác, giọng điệu giả vờ bình tĩnh: “Không có.”
Lạc Thanh Y cảm thấy khó tin, xoa cằm suy tư.
Cô ấy hạ thấp giọng, cười hắc hắc hỏi: “Chẳng lẽ Bùi Kỵ không được?”
Trong nháy mắt Thời Diên trợn to hai mắt, hai bên tai lập tức đỏ lên, “Lạc Thanh Y!”
Khó khăn lắm mới thấy được người dịu dàng như Thời Diên nóng nảy, tâm tình Lạc
Thanh Y trở nên vui vẻ nhanh ch.óng thu lại, nghẹn cười.
“Nói giỡn, tôi nói giỡn thôi.”
Nhịn không tới hai giây, cô ấy lại bĩu môi, trêu chọc hỏi: “Nếu không thì đợi lúc nữa anh ta đến rồi thử lại?”
Thời Diên nắm được điểm mấu chốt trong lời nói của cô, chợt giật mình.
“Lát nữa Bùi Kỵ muốn đến đây sao?”
Lạc Thanh Y trả lời rất tự nhiên, “Đúng vậy, chị là người đã liên lạc với thư ký Chu đó, hai người là hôn thê, hôn phu của nhau, đến thăm không phải là chuyện bình thường sao?”
Thời Diên khẽ thở dài, nghiêm túc sửa lại, “Là giả.”
Nếu cứ bị dẫn dắt như thế này, bản thân cô gần như cảm thấy rằng đó là sự thật.
Lạc Thanh Y cong môi, thản nhiên nói: “Cho dù là giả, cũng phải bày trò cho đám phóng viên ngồi xổm ngoài trường quay cả ngày, ít nhất mấy ngày nay không thể lộ ra sơ hở, còn cô cũng có thể thu được một lượng fan CP. Một hòn đá trúng mấy con chim lại không lỗ nha.”
“Rất chuyên nghiệp, ok?”
Kế hoạch ban đầu của Thời Diên là trốn Bùi Kỵ mấy ngày.
Sau những gì xảy ra tối hôm qua, cô vẫn chưa nghĩ ra cách đối mặt với anh.
Lần này thì hay rồi, cô trực tiếp bị đẩy đến tận cửa, muốn chạy trốn cũng không có cơ hội.
Hôm nay không có nhiều cảnh nhưng có một cảnh Thời Diên khiêu vũ một mình.
Trước khi lên sân khấu, Tưởng Thanh đứng sang một bên ôm chiếc áo khoác ngoài mà
Thời Diên đã cởi ra, ánh mắt cô ấy rơi vào mắt cá chân mảnh khảnh đang tiếp xúc với không khí của Thời Diên, không khỏi lo lắng hỏi: “Chị Thời Diên, chân của chị thực sự không sao chứ?”
Thời Diên mỉm cười với cô ấy trong lúc nghiêm túc thực hiện các động tác duỗi người, “Không sao, yên tâm.”
Thật ra vết thương ở chân không cản trở cô. Là tâm bệnh của cô.
Bên này, ngay khi Phó Tư Niên vừa bước vào phim trường, ánh mắt của anh đã bị bóng người phía sau máy quay thu hút.
Người phụ nữ mặc một chiếc áo mỏng màu hồng cánh sen, làm cho nước da của cô ấy trắng và sáng hơn, vòng eo thon thả như miệng chai một tay có thể ôm hết, đôi chân thẳng tắp và độ cong khuôn n.g.ự.c tuyệt đẹp.
Cô chậm rãi duỗi tay ngẩng đầu lên, mỗi một động tác đều tao nhã vô cùng, vũ điệu của cô cực kỳ nhẹ nhàng, giống như một con bướm đang múa.
Điểm khác biệt so với diễn xuất là khi khiêu vũ, mặt mày như vẽ của Thời Diên sẽ nở nộ, càng lộng lẫy và xinh đẹp hơn, đôi mắt hạnh của cô sáng ngời và lay động, khiến người ta càng không thể rời mắt.
Giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô vào bảy năm trước.
Trong lòng anh, lẽ ra cô phải luôn như vậy, tự tin, dịu dàng và xinh đẹp.
Không như bây giờ, dù vẫn thanh tao như nước nhưng luôn có một thứ cảm xúc gọi là u buồn dường như bao trùm sâu thẳm nơi lông mày và đôi mắt.
“Được rồi! Tốt!”
Khâu Duệ cầm loa lên tiếng, tiếng vỗ tay của trường quay vang lên ngay lập tức.
Thời Diên khom lưng cúi đầu thật sâu.
Hơi thở của cô trở nên hơi dồn dập, sau khi đứng yên để giảm đau ở mắt cá chân, cô mới từ từ đi về phía Tưởng Thanh.
Tưởng Thanh lập tức quấn áo khoác quanh người cô: “Thế nào chị Thời Diên?”
Thời Diên bình tĩnh lại, vừa định nói thì một chai nước khoáng đột nhiên xuất hiện trước mặt cô.
Ngẩng đầu lên, nụ cười dịu dàng và tươi sáng của Phó Tư Niên đập vào mắt cô.
“Cô mệt rồi, uống chút nước đi.”
Thời Diên thụ sủng nhược kinh nhận lấy, “Cám ơn lão sư Phó.”
Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ
Tiếng nói của Phó Tư Niên nhẹ nhàng, “Đã nhiều năm như vậy, vũ đạo vẫn giống như trước đây.”
Nghe vậy, Thời Diên giật mình, khó hiểu nhìn về phía anh.
“Trước đây?”
Họ đã từng gặp nhau sao?
Phó Tư Niên nhìn thấy sự hoang mang trong mắt cô, khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt dịu dàng.
“Khi còn là sinh viên, có phải cô đã đến Bắc Thành một lần không? Trong giảng đường của Đại học Bắc Thành…”
Anh chậm rãi nói, “Hôm đó tình cờ tôi về trường cũ đọc diễn văn, vô tình nhìn thấy cô khiêu vũ trên sân khấu.”
Nhưng ngày hôm đó, anh có một thông báo rất quan trọng cần gấp, chưa kịp xem cô nhảy xong cũng không kịp hỏi tên cô. Vì thế cứ như vậy mà bỏ lỡ.
Thời Diên sửng sốt trong giây lát, trí nhớ trong đầu từ từ được gợi lại.
Đó là khi cô tham gia một cuộc thi khiêu vũ ở trường trung học.
Đó là lần đầu tiên cô đến Bắc Thành để tham gia cuộc thi khiêu vũ, người đứng đầu cuộc thi sẽ có cơ hội học tập với các vũ công nổi tiếng. Cô vô cùng háo hức, cố gắng hết sức vì ước mơ của mình, cuối cùng cũng thuận lợi có được cơ hội đó.
Chỉ là sau lần đó trở về, khi đến Bắc Thành lần nữa, tâm trạng của cô đã hoàn toàn khác.
Cô không còn là Thời Diên mà cô từng là.
Thấy cô im lặng, Phó Tư Niên muộn màng nhận ra, phải chăng anh đã quá nóng vội khiến cô sợ hãi.
Anh lại nhẹ giọng nói, “Cô không nhớ cũng không sao.”
Thời Diên hoàn hồn, cong môi cười, “Tôi nhớ, đó là lần đầu tiên tôi đến Bắc Thành.”
Lúc này, điện thoại của Tưởng Thanh rung lên.
Cô xem tin tức, thấp giọng nói với Thời Diên, “Chị Thời Diên, chị Lạc nói ông chủ Bùi đang đợi ở bên ngoài.”
Lông mi của Thời Diên run lên.
Cô gật đầu, sau đó xin lỗi Phó Tư Niên: “Thật xin lỗi, lão sư Phó, tôi phải thay quần áo trước.”
Phó Tư Niên cười một cái “Đi đi, hẹn gặp lại.”
Thời Diên nhanh ch.óng rời đi, bóng dáng đều lộ ra chút phấn khích.
Phó Tư Niên nhìn cô một lúc lâu, cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất ở góc rẽ thì anh mới thu hồi tầm mắt.
Quản lý Lý Dụ lúc này đi tới, chậc lưỡi hai cái, có chút oán hận rèn sắt không thành thép.
“Anh xem đi, thân là một đại ảnh đế, không tiếc hạ thấp giá trị của mình để đóng một bộ phim như vậy, cần gì phải thế, bây giờ hối hận rồi chứ. Người ta đã có chủ.”
Phó Tư Niên rũ mi cười cười, “Không hối hận.”
Ít nhất là sau này nghĩ lại sẽ không cảm thấy tiếc nuối.
Ngoài phim trường.
Khi mặt trời lặn, ánh chiều tà chiếu vầng hào quang mềm mại lên mọi thứ.
Một chiếc Rolls-Royce Phantom lặng lẽ đậu ở đó.
Bùi Kỵ ngồi ở ghế sau, đóng tài liệu sau khi đọc xong phần cuối cùng, đặt nó sang một bên.
Anh xoa xoa khoảng trống giữa hai lông mày, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Trời sắp tối vẫn chưa có ai đến.
Cuối cùng, Bùi Kỵ mở cửa bước xuống xe, sau khi chỉnh lý bộ vest một cách nhàn nhã, anh đang định nhấc chân bước vào phim trường.
Nhìn thấy thứ gì đó qua khóe mắt, bước chân anh dừng lại.
Cách đó không xa có một nhóm người hâm mộ đang đứng ở đó, một số cầm tấm bảng ủng hộ màu xanh nhạt có viết tên của Thời Diên. Những giọng nói huyên thuyên phát ra từ đám đông.
“Khi nào chúng ta có thể sắp xếp xe đồ ăn cho Diên Diên? Lúc đóng máy thì sao? Làm cà phê hay bánh sandwich?”
“Chỉ sợ hơi khó, xe đồ ăn quá đắt, tài chính không đủ dùng đâu.”
“Còn không đến ba tháng nữa là sinh nhật Diên Diên, chúng ta phải chuẩn bị quà sinh nhật nữa.”
Người hâm mộ tụ tập ở đây thảo luận với khí thế ngất trời.
Bùi Kỵ đứng ở phía sau, đút tay vào túi yên lặng lắng nghe, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở một nơi nào đó.
Đó là tấm poster hình người của Thời Diên, lẳng lặng đứng ở nơi đó. Tông màu tổng thể của tấm poster mềm mại và nhẹ nhàng, trên đó có in một bức ảnh chân dung của Thời Diên.
Người phụ nữ hiếm hoi mặc váy đỏ, trên mái tóc đen cài một đóa hoa hồng như sương, làn da như tuyết, đôi môi đỏ mọng, trang điểm lộng lẫy cùng với lông mày và đôi mắt thanh tú xinh đẹp, tạo ấn tượng thị giác mạnh mẽ.
Cô hiếm khi mặc màu ấm như vậy nhưng nó cũng rất hợp với cô.
Yết hầu của Bùi Kỵ di chuyển, anh nhìn chằm chằm vào tấm bảng đứng trầm ngâm một lúc lâu.
Mặt trời sẽ sớm lặn hoàn toàn, những người hâm mộ thấy thế cũng bắt đầu đóng gói các vật phẩm hỗ trợ mà họ mang theo ngày hôm nay.
Lúc này, một người hâm mộ nhìn thấy tấm poster bên cạnh, định bước qua cất đi.
Một tiếng bước chân đều đều và mạnh mẽ đột nhiên vang lên phía sau.
Người hâm mộ nghe tiếng quay đầu liền thấy một người đàn ông mặc vest và đi giày da đang đứng phía sau.
Người đàn ông có thân hình thẳng tắp, đôi chân thon dài, dù đứng ở đó nhưng khí chất của anh ta vẫn rất dữ dội. Khuôn mặt của người hâm mộ đột nhiên đỏ lên, luôn cảm thấy anh chàng đẹp trai trước mặt mình trông rất quen thuộc.
“Xin chào, có… có chuyện gì sao?”
Giọng nói của Bùi Kỵ lạnh lùng: “Xin lỗi, có thể bán cái này cho tôi không?”
Người hâm mộ nhìn xuống theo hướng ngón tay của anh và sửng sốt.
“Anh muốn cái này sao?”
Trời ơi, là người hâm mộ nam của Diên Diên!!!
Cô lập tức hào phóng đưa cho anh: “Không cần tiền, cái này cho anh.”
Nói xong cô dừng lại, nhìn chằm chằm khuôn mặt người đàn ông trước mặt thêm vài lần, đồng t.ử đột nhiên giãn ra.
Giọng của cô ấy trở nên cao hơn, nói lắp bắp đến mức không thể lên lời, “Này, đợi đã! Anh… anh là…”
Bùi Kỵ cau mày, đặt ngón trỏ lên môi, làm động tác yên lặng.
Người hâm mộ lập tức che miệng gật đầu.
Cô tức khắc đưa cho anh tấm poster đang cầm trên tay, từ trong túi lấy ra một đống đồ không biết là gì nhét hết vào người anh, kích động đến mức sắp khóc.
Cô nghiêm túc nói: “Anh rể, tôi cũng đưa cho anh những thứ này. Anh nhất định phải đối xử tốt với vợ tôi.”
“?”
Bùi Kỵ nhăn mi lại, không chờ anh mở miệng, người hâm mộ đã cất bước chạy đi.
Bên cạnh chiếc Rolls-Royce, Chu Cảnh Lâm vừa xuống xe thì thấy Bùi Kỵ ôm thứ gì đó trên tay đi tới.
Sau khi nhìn thấy thứ anh đang cầm, Chu Cảnh Lâm khó giữ được vẻ mặt.
Vẻ mặt Bùi Kỵ bình tĩnh và thản nhiên, “Mang cái này về nhà tôi.”
Chu Cảnh Lâm cố gắng giữ bình tĩnh nhận lệnh, “Được… Vâng, ông chủ Bùi.”
Sau khi thả tay ra, Bùi Kỵ cuối cùng cũng rảnh tay để mở túi không biết là gì.
Mở nó ra, đó là một gói đầy đủ các nhãn dán đầy màu sắc có in ảnh của Thời Diên trên đó.
Anh nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu.
Cuối cùng biết nghe lời mà đem nhét các miếng dán vào túi quần tây.
Khi Thời Diên đi ra, đã thấy xe của Bùi Kỵ đậu ở đó.
Anh đang dựa lưng vào xe, trên tay ôm bó hoa hồng đỏ rực như lửa.
Giờ phút này, trên bầu trời chỉ còn lại một tia sáng cuối cùng, quầng sáng màu cam nhẹ nhàng phủ lên người anh, màu sắc giống như pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm đêm hôm đó, phản chiếu khuôn mặt âm trầm nhưng vô cùng mềm mại của anh.
Anh mặc vest đen, tay cầm bó hoa, trông có vẻ hơi không hợp.
Nhưng lại có một cảm giác hài hòa không thể giải thích được.
Cứ như thể…họ đang thực sự yêu nhau vậy.
Thời Diên sững sờ trong vài giây, nhanh ch.óng ném suy nghĩ này ra khỏi đầu.
Hẳn là bởi vì Lạc Thanh Y nói với anh phải diễn cho thật giống, cho nên anh mới tới đón cô, dọc đường thuận tiện mang theo một bó hoa.
Sau khi lặp đi lặp lại điều này trong lòng nhiều lần, Thời Diên hít một hơi thật sâu trước khi đi về phía anh.
Nghe thấy tiếng bước chân, Bùi Kỵ ngước lên, ánh mắt dịu dàng.
Anh nhìn đồng hồ, nhẹ giọng hỏi: “Sao em ra muộn thế.”
Vẻ mặt anh tự nhiên, như không có chuyện gì, đưa hoa cho cô.
Thời Diên đột nhiên bắt đầu tự hỏi liệu anh có phải thực sự không nhớ những gì đã xảy ra hôm qua hay không.
Cô thở phào nhẹ nhõm, đón lấy đóa hoa trong tay anh, hương hoa hồng xộc vào mũi, cô như lạc vào giữa muôn hoa, mùi hương khiến người ta sảng khoái.
Khóe môi cô hơi cong lên, còn chưa kịp nhếch lên, cô đã nhớ tới lời Lạc Thanh Y nói lúc chiều.
“Buổi chiều em có quay thêm hai cảnh… Sao anh lại ở đây? Lạc Thanh Y bảo anh tới sao?”
Anh mở cửa sau cho cô, trầm giọng đáp: “Ừm.”
Chắc chắn rồi.
Thời Diên cụp mắt xuống, lặng lẽ mân mê đóa hoa trong tay rồi im lặng.
Bùi Kỵ nghiêng đầu, trầm ngâm nhìn cô vài giây rồi đột nhiên trầm giọng nói.
“Thời Diên.”
Thanh âm của anh trầm thấp, có từ tính, vang vọng ở trong không gian xe yên tĩnh, âm cuối hơi kéo dài.
Cô ngước nhìn anh, hơi giật mình.
Bùi Kỵ cụp mắt xuống nhìn cô, trong đôi mắt của anh dường như chỉ chứa hình bóng cô.
Vẻ mặt anh nghiêm túc: “Không phải ai nói anh tới thì anh đều sẽ tới có biết không?”
Nghe vậy, Thời Diên giật mình.
Sau vài giây, cô dần nhận ra ý nghĩa trong lời nói của anh.
Không phải diễn kịch. Anh chỉ là muốn tới đón cô, tặng hoa cũng thế.
Nếu là cô. Anh sẽ chủ động làm những việc này.
Đúng như những gì cô nghĩ sao?
Không hiểu sao, tim cô đột nhiên loạn nhịp.
Tuy nhiên, Bùi Kỵ dường như không muốn giải thích thêm, tiếp tục nhìn xuống tài liệu.
Thời Diên mím môi, ánh mắt đột nhiên lại rơi vào chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh.
Đó là chiếc nhẫn cưới bằng bạc anh đeo trong buổi phỏng vấn ngày hôm đó.
Tuy không thể nhìn rõ trong cuộc phỏng vấn, nhưng khoảng cách hiện tại đủ để Thời Diên thấy nó.
Đó là một chiếc nhẫn cưới nam vô cùng đơn giản, chiếc nhẫn bạc mỏng ôm c.h.ặ.t lấy ngón tay thon dài trắng trẻo của anh, trông cực kỳ đắt tiền.
Trên chiếc nhẫn hình như có khắc thứ gì đó, nhưng do ánh sáng nên nhìn từ góc độ của Thời Diên lại nhìn không ra.
Cô chăm chú liếc trộm nó, thậm chí không nhận thấy ánh mắt của người đàn ông đang nhìn qua cô.
Bùi Kỵ nhướng mày, trong mắt hiện lên nụ cười nhàn nhạt.
Anh chậm rãi hỏi: “Đẹp không?”
Thời Diên mải mê ngắm nhìn, định gật đầu theo bản năng, nhưng cô chợt tỉnh lại.
Vành tai lặng lẽ đỏ lên, cô ho nhẹ một tiếng rồi hỏi: “Mua lúc nào?”
Bùi Kỵ vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên đáp: “Tôi quên mất rồi.”
Có lẽ trước buổi phỏng vấn ngày hôm đó, anh ấy đã nhờ thư ký của mình tùy tiện mua.
Thời Diên không tiếp tục hỏi nữa, lại nhìn về phía trước.
Lần này nhìn thẳng.
Lúc này, điện thoại di động trong túi xách đột nhiên vang lên.
Thời Diên nhấc máy, nhìn thấy cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại, vẻ mặt cứng đờ trong giây lát.
Cuộc gọi từ Quý Vân Sanh.
Cô vẫn nhớ như cuộc gọi của Quý Vân Sanh ở nhà Bùi Kỵ.
Nhưng lần này là trong xe. Có một người lái xe phía trước.
Sẽ ổn thôi …
Thời Diên bình tĩnh lại, thong thả trả lời điện thoại.
“Xin chào, Vân Sanh.”
Bên cạnh, đầu ngón tay đang cầm văn kiện của người đàn ông đột nhiên dừng lại.
Thời Diên lặng lẽ liếc nhìn Bùi Kỵ, thấy vẻ mặt anh không còn nổi cơn thịnh nộ như lần trước, cô cảm thấy nhẹ nhõm một chút. Quý Vân Sanh ở đầu bên kia điện thoại ấm áp nói: “Thời Diên, tối nay em có rảnh không? Chúng ta gặp nhau đi, đã lâu không ăn cơm cùng nhau.”
“Đêm nay em bận rồi, hai ngày nữa nhé?”
Tay cầm tài liệu của Bùi Kỵ dần dần khựng lại.
“Được. Hẹn gặp lại.”
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại “nguy hiểm” này, Thời Diên bình tĩnh cất điện thoại trở lại túi xách.
Sau toàn bộ quá trình, người xung quanh không phản ứng gì.
Thật bình tĩnh, không giống anh ấy.
Nhưng tất nhiên vẫn còn tốt nếu không phát điên.
Thời Diên thở phào nhẹ nhõm.
Bùi Kỵ đưa cô đến một nhà hàng Giang Nam nổi tiếng ở Bắc Thành.
Anh biết sở thích của cô, đặc biệt là cô thích ăn gì. Hai người đều ở trong phòng bao nên không cần lo lắng bị chụp ảnh hay bị người khác nhận ra.
Thời Diên ăn một cách vui vẻ, nhưng Bùi Kỵ dường như không hứng thú lắm, suốt thời gian đó chỉ gắp đồ ăn cho cô.
Nhưng anh bình thường không nói nhiều, vì vậy Thời Diên cũng không nghĩ nhiều.
Sau bữa tối, Bùi Kỵ đưa cô xuống lầu.
Cô bước xuống xe với bó hoa trên tay, nhìn người đàn ông ngồi ở ghế sau.
“Vậy em đi lên trước?”
Bùi Kỵ hờ hững đáp.
Thời Diên cũng không ở lại lâu, ôm bó hoa đi lên lầu.
Sau khi vào cửa, cô không lập tức đặt bó hoa hồng xuống mà nhìn chằm chằm vào nó một lúc.
Rõ ràng là cô đã nhận được rất nhiều hoa.
Nhưng bằng cách nào đó cô vẫn nghĩ rằng cái này là đẹp nhất
Có lẽ bởi vì nó trông đắt tiền?
Nghĩ đến đây, khóe miệng Thời Diên không khỏi cong lên.
Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên làm cô giật mình.
Qua mắt mèo, cô thấy Bùi Kỵ đang đứng bên ngoài.
Thời Diên sững sờ, bước tới mở cửa cho anh.
Người đàn ông mắt tối sầm, anh trực tiếp bước vào, đóng cửa lại.
Cô ngây người nhìn anh, không hiểu nói: “Sao anh lại ở đây…”
Bùi Kỵ bước vào phòng khách, vừa đi vừa cởi cúc áo vest rồi ném lên ghế sô pha.
Toàn bộ các động tác đều uyển chuyển trôi chảy, khiến Thời Diên choáng váng.
Bùi Kỵ nén nhịn sự tức giận trong người suốt đêm, bước vào phòng khách.
“Đến mang đồ cho em.”
Đây là câu trả lời cho vấn đề vừa nãy cô hỏi.
Thời Diên ngây ngốc đứng ở nơi đó, nhìn vật sáng bóng được lấy từ trong túi anh ra.
Hình như là bông tai cô đã đeo ngày hôm qua.
Khó trách hôm nay cô tìm cả ngày cũng chưa được.
Anh híp mắt, thâm thúy nhìn cô: “Sao, em không nhớ à?” “
……” Cô sao có thể không nhớ.
Bùi Kỵ không cho cô bất kỳ cơ hội nào, ngón tay thon dài từ từ gõ nhẹ chiếc ghế sô pha.
Anh chậm rãi nói: “Tối hôm qua, ở trên sô pha nhà anh. Em không định nhận sao?”
…
Thời Diên hít một hơi thật sâu, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Bùi Kỵ, cô cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh.
“Chắc anh nhớ nhầm…”
Đột nhiên, “cạch” một tiếng.
Đèn trong phòng đột nhiên tắt, tối đen như mực.
Cúp điện.
Thời Diên chưa bao giờ cảm thấy việc cúp điện đến đúng lúc như vậy.
Cô thở phào nhẹ nhõm một lúc, nhấc chân tìm đèn pin: “Hình như trong nhà mất điện, hay là anh…” Còn chưa kịp nói ra hai chữ “đi về”, Thời Diên đột nhiên vấp phải một vật gì đó, ngã thẳng về phía trước.
Bang
Chóp mũi cô đập mạnh vào l.ồ.ng ng.ực cứng như sắt của ai đó, rồi ngã vào vòng tay anh.
Thời Diên đứng vững, tìm một nơi để chống tay theo bản năng.
Nhưng cô không biết mình đã chạm vào cái gì.
Rất nóng.
Cô đột nhiên nghe thấy người đàn ông kêu lên,ngay lập tức, cơ bắp của anh dường như căng cứng.
Bùi Kỵ cúi đầu, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, thông qua ánh trăng yếu ớt chiếu qua cửa sổ, cực kì rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tư thế của cô tựa hồ đang nửa quỳ trước mặt anh, mái tóc đen xõa tung trên đầu gối anh, hương thơm nhàn nhạt trên cơ thể phụ nữ xộc vào lỗ mũi.
Mắt anh mờ đi.
Đôi tay thon dài,mạnh mẽ ôm lấy eo cô, Thời Diên sợ đến mức quên cả cử động.
Bên tai, hơi thở của người đàn ông ngày càng nặng nề, giọng nói trầm cũng trở nên khàn khàn.
“Cố ý?”
Thời Viễn cuối cùng cũng ý thức được, vội vàng rút tay ra khỏi chỗ đó.
Cô khóc không ra nước mắt, “Xin lỗi, em thật sự không phải…”
Một khắc sau, thế giới xoay tròn, vị trí của hai người thay đổi.
Thời Diên bị anh đè dưới thân, căng thẳng đến mức cô quên cả thở.
Đó là một tư thế tương tự như đêm qua, nhưng khung cảnh tối hơn, chỉ có ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ.
Trong bóng tối, các loại giác quan đều được phóng đại vô hạn, không khí trong phòng dường như không còn lưu thông nữa.
Hơi nóng từ anh gần như thiêu đốt cô.
Bùi Kỵ cúi đầu, đôi mắt sâu thẳm u ám nhìn cô chằm chằm trong bóng tối, có một cảm xúc đen tối nào đó bị kìm nén đang bùng cháy dữ dội trong mắt anh, muốn nuốt chửng cô.
“Bây giờ em đã nhớ ra chưa?”
Hơi thở nóng bỏng phả vào tai anh, chiếc mũi cao áp sát vào mũi cô, trong giọng nói khàn khàn có một tia mê hoặc.
“Có muốn anh giúp em nhớ lại không.”
Đầu óc Thời Diên hoàn toàn trống rỗng, không cách nào suy nghĩ được gì.
Cô siết c.h.ặ.t áo anh, vô thức nhắm mắt lại.
Khoảnh khắc tiếp theo
Có một tiếng lách tách, căn phòng tràn ngập ánh sáng, sau đó là tiếng mở khóa cửa.
Bầu không khí mờ ám trong phòng lập tức bị phá vỡ.
Thời Diên cứng đờ toàn thân.
Nhìn thấy hai bóng người chồng lên nhau trên ghế sofa, chiếc túi mà Lạc Thanh Y đang xách rơi xuống đất.
Sau khi sửng sốt nửa giây, cô ấy dựa vào bản năng, vội vàng che mắt quay người lại.
“Tôi không thấy gì đâu!!!”
Sau khi đuổi Bùi Kỵ ra ngoài, hai chân của Thời Diên khuỵu xuống, suýt chút nữa ngồi bệt xuống đất.
Còn thủ phạm Lạc Thanh Y thì vẫn đang không ngừng thú tội: “Tôi sai rồi, tôi thực sự không cố ý, tôi còn tưởng cô và ông chủ Bùi vào khách sạn…”
Thời Diên yếu ớt biện hộ:
“ Thực sự không như những gì cô tưởng tượng …”
“Sofa play, ông chủ Bùi thực sự giỏi hơn tôi tưởng tượng.”
Trò chuyện một hồi.
Sau 15 phút tự sám hối vô nghĩa của Lạc Thanh Y, Thời Diên dứt khoát đứng dậy tiễn khách.
Nhân tiện, không quên thay đổi mật khẩu của ổ khóa nhà.
Hỗn loạn kết thúc, Thời Diên ngã xuống ghế sô pha thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên, nhìn thấy thứ gì đó, Thời Diên quay đầu lại nhìn thấy chiếc áo khoác mà Bùi Kỵ đã cởi ra trên ghế sô pha.
Anh quên lấy.
Có vẻ như Bùi Kỵ đã không còn bình tĩnh sau chuyện vừa rồi, anh thậm chí còn quên lấy áo.
Lúc này, điện thoại trên sô pha đột nhiên rung lên.
Thời Diên lấy điện thoại, mở khóa màn hình.
Là Bùi Kỵ, có lẽ là chuyện gì đó lúc nãy anh quên nói.
“Tránh xa Quý Vân Sanh.”
Nghe câu này, khóe miệng Thời Diên không khỏi cong lên.
Trên màn hình, cô dường như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của Bùi Kỵ khi anh ấy nói.
Nhịn cả đêm như vậy quá khổ cho anh.
Cô cố nén khóe môi nhếch lên, ngay sau đó, một tin nhắn khác hiện lên trên màn hình.
Thấy rõ ràng hàng chữ đó, đầu óc Thời Diên không tự chủ được nhảy ra khỏi cảnh tượng vừa mới xảy ra trên ghế sô pha, vội vàng ném điện thoại sang một bên.
Thời Diên ngây người nhìn trần nhà, không thể không đưa tay lên chạm vào mặt mình.
Rất nóng.
Bên cạnh, màn hình điện thoại vẫn ở trang tin nhắn.
“Anh không bao dung như em nghĩ.”
Nửa tiếng sau khi gửi hai tin nhắn đó.
Bùi Kỵ trở về ngôi biệt thự trên núi.
Bật đèn lên, căn phòng sáng trưng, biệt thự trang bị nội thất tông màu lạnh, xa hoa nhưng vắng vẻ, ít có sinh khí.
Thành thật mà nói, anh không vui.
Bắt đầu từ khi Thời Diên trả lời cuộc gọi của Quý Vân Sanh lúc chiều cộng thêm bị gián đoạn lúc nãy.
Sự tức giận bị kìm nén của Bùi Kỵ gần như tăng lên đến cực điểm vào lúc này.
Anh thản nhiên lấy từ trong tủ rượu ra một chai rượu vang đỏ, bước vào phòng làm việc, làm xong những công việc còn dang dở của buổi chiều cũng đã gần ba giờ sáng.
Sau khi đóng máy tính, Bùi Kỵ xoa giữa lông mày, trở lại phòng ngủ để thay quần áo.
Vừa bật đèn lên, động tác của anh đột nhiên dừng lại.
Trong căn phòng ngủ tràn ngập tông màu đen trắng, tấm ảnh đứng mà anh nhờ Chu Cảnh Lâm gửi về hồi chiều sừng sững ở đó.
Bàn tay đang cởi khuy của Bùi Kỵ dừng lại, đôi mắt anh dừng lại trên giá đỡ.
Người phụ nữ thuần khiết, kiên cường vẫn mỉm cười đẹp động lòng người.
Nhìn hồi lâu, anh đột nhiên nhấc chân đi thẳng vào phòng tắm.
Bùi Kỵ bật đèn trong phòng tắm bước vào.
Nước lạnh dội xuống, lập tức làm ướt mái tóc đen của anh.
Từng giọt nước từ ngọn tóc nhỏ xuống xương quai xanh, trượt xuống từng đường cơ bắp săn chắc, chiếc áo sơ mi trên người ướt sũng dính c.h.ặ.t vào người, lộ ra khuôn n.g.ự.c nở nang.
Bùi Kỵ nhắm mắt lại, cảnh tượng lúc nãy lại hiện lên trong tâm trí anh.
Ánh trăng mờ ảo bao phủ thân thể cô, cô ngồi trên anh, mỗi một tấc da thịt chạm vào đều tinh tế mềm mại, mái tóc đen buông xõa trên vai, một đôi mắt hạnh ngơ ngác mà bối rối nhìn anh.
Chỉ có liều mạng mà nhịn, mới có thể kìm hãm sự thôi thúc muốn phá giới.
Anh chống một tay lên bức tường nhẵn nhụi, tay còn lại hơi siết c.h.ặ.t.
Tiếng thở d.ốc trầm thấp gợi cảm hòa cùng tiếng nước, càng lúc càng nặng nề.
Sáng hôm sau, trời đẹp.
Tòa nhà giải trí Dự Tinh nằm ở trung tâm khu đô thị, tòa nhà cao chọc trời, sảnh tầng một chật ních người, hai bên tường dán đầy áp phích ảnh nghệ sĩ, ảnh Thời Diên luôn được treo ở vị trí dễ thấy nhất.
Trong phòng trà, có người tranh thủ thời gian tám chuyện, mấy nhân viên công tác tụ tập cùng nhau thảo luận vô cùng vui vẻ.
“Tôi đọc trong diễn đàn nói rằng hôm nay Thời Diên đã đến công ty hả?”
Một người trong số họ nhấp một ngụm trà nóng, “Phải không, hình như là vì vụ kiện với Li Tư, mới đi ra từ bộ phận pháp chế đó, chắc là muốn tới văn phòng ông chủ Quý đó.”
“Cho nên Thời Diên và ông chủ Quý thật sự không phải loại quan hệ đó sao?”
“Tôi cũng nghĩ vậy, tuy rằng chúng ta ông chủ Quý có ý với Thời Diên, nhưng trong mắt Thời Diên lại không có ông chủ Quý. Hai người phỏng chừng cũng chỉ là bạn bè thôi.”
Một nhân viên mới tò mò hỏi: “Ngày xưa làm sao Thời Diên có thể kí hợp đồng với Dự Tinh vậy, tôi nghe nói khi bắt đầu vào nghề, Dự Tinh đã cho cô ấy tài nguyên đỉnh cấp nhất rồi….”
Người nhân viên lớn tuổi hạ giọng: “Hừm. Tôi nói nhỏ với cô nhé. Thật ra lúc trước người kí hợp đồng với Thời Diên là chủ tịch Quý…….”
“Hình như là chủ tịch Quý lúc đầu đã coi trọng Thời Diên rồi, cảm thấy cô thích hợp vào giới giải trí. Lại trùng hợp lúc ấy, nhà Thời Diên vừa xảy ra chuyện, bất đắc dĩ mới kí hợp đồng với chủ tịch Quý, lúc đầu chỉ cần một khoản tiền mới ký với Dự Tinh. Sau này ai ngờ lại bị cột c.h.ặ.t Dự Tinh, hợp đồng đến sang năm là kết thúc rồi.”
Nhân viên mới kinh ngạc đến không khép miệng được, lại hỏi: “Sau này cô ấy sẽ ở lại Dự Tinh nữa sao? Cô ấy giờ là hôn thê của ông chủ Bùi đấy.”
“Chắc là không, ai biết được.”
Một người thúc giục: “Thôi thôi, trở về làm việc đi.”
Trong phòng tổng giám đốc.
Trợ lý đưa cho Thời Diên bưng một ly cà phê, sau đó cung kính lui ra ngoài, đóng cửa văn phòng lại.
Quý Vân Sanh đứng dậy, đến ghế sô pha đơn đối diện Thời Diên ngồi xuống.
Với khuôn mặt tuấn tú trong sáng, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa, hắn nhìn Thời Diên nói: “Bộ phận pháp lý đã sắp xếp xong toàn bộ tài liệu về vụ kiện, nên em không cần lo lắng về chuyện sau này. Dự Tinh sẽ lo liệu.”
Thời Diên cảm kí.ch mà cười hạ: “Cảm ơn anh, Vân Sanh.”
“Khách sáo với anh cơ đấy.” Quý Vân Sanh dừng một chút, độ cong trên môi dần hạ xuống.
Giọng điệu hắn áy náy, câu từ vì thế mà trở nên loạn: “Vụ video kia, là anh không kịp thời bảo vệ em.”
Động tác cầm ly của Thời Diên hơi dùng lại.
Từ bảo vệ này, đối với bạn bè có hơi kì lạ. Từ khi biết Quý Vân Sanh mấy năm nay đến giờ,đây vẫn là lần đầu tiên hắn ta hơi có ý vượt qua khỏi bức tường bạn bè.
Cô đặt cái ly về, biểu cảm trên mặt không thay đổi, giọng hơi hòa hoãn nói: “Đừng nói như vậy, là bạn bè, anh đã giúp em rất nhiều. Nếu không có anh và bác trai, chỉ sợ lúc trước, phí phẫu thuật của bà ngoại em cũng không gom đủ.”
Ngữ điệu của cô vẫn bình tĩnh như trước, khi nói chuyện lại đặc biệt nhấn mạnh chữ bạn bè, lần đầu tiên hắn can đảm vượt rào, lại nhẹ nhàng đẩy lùi, vạch rõ thêm quan hệ bạn bè, bất luận là ai cũng đều giống nhau.
Mấy năm gần đây, cô vẫn luôn như thế.
Quý Vân Sanh vẫn luôn biết, Thời Diên nhìn qua mềm mỏng,những hễ đã nhận định chuyện gì, sẽ không dễ dàng thay đổi.
Cho nên mấy năm làm bạn ở bên cạnh cô, hắn vẫn không thể thật sự bước vào trái tim cô. Hắn không thể, bất cứ ai khác cũng phải như vậy. Sẽ thật tốt nếu có thể tiếp tục tình bạn giả dối này, ít nhất anh ấy là người bạn mà cô tin tưởng, là người mà cô sẽ chọn để dựa vào.
Nhưng Bùi Kỵ lại là ngoại lệ.
Bùi Kỵ xuất hiện, đ.á.n.h vỡ biểu hiện giả dối Quý Vân Sanh đã cẩn thận duy trì trong vài năm qua, biến mọi thứ hắn làm trở nên vô ích.
Vì vậy, hắn không thể chịu đựng được.
Quý Vân Sanh siết c.h.ặ.t cái ly trên tay, đốt ngón tay thậm chí có chút trắng bệch.
Hắn hơi cụp mắt xuống, kính giọng vàng che đi hốc mắt tối tăm của hắn.
Quý Vân Sanh chậm rãi đặt chén trà trong tay xuống, lại ngước mắt nhìn cô, ánh sáng mờ ảo trong mắt biến mất không còn tăm tích.
Hắn cười nói: “Mà này, Thời Diên, chuyện ông chủ Bùi đột nhiên công khai hôm trước có phải đã thương lượng qua với em rồi không?”
Thời Diên cong cong môi, ngữ khí lộ ra một tia bất lực.
“Không có…tính anh ấy vẫn luôn như vậy.”
Ngữ khí bất đắc dĩ, trước giờ cô chưa từng có ngoại lệ.
Có lẽ đó là phản xạ tự nhiên.
Cảm xúc trên mặt Quý Vân Sanh không thay đổi, bên môi ngậm cười: “Có một chuyện, anh biết ông chủ Bùi sẽ không nói cho em.”
Thời Diên giương mắt: “Cái gì?”
Hắn đáp: “Lần trước,lúc bệnh bà nội đột nhiên tăng thêm kia. Anh có nghe bệnh viện nói lại, có một người cứ ở loanh quanh phòng bà nội. Anh không yên tâm, để cho trợ lý đi tra xét theo dõi.”
Thời Diên tức khắc khẩn trương lên: “Là ai?”
“Là thư kí cao cấp bên cạnh ông chủ Bùi, họ Chu.”
Thời Diên bỗng dưng ngơ ngẩn, đôi mắt hạnh tràn ngập vẻ không thể tin.
Chu Cảnh Lâm sao?
Quý Vân Sanh lại vội vàng giải thích: “Có lẽ là ông chủ Bùi bảo anh ta tới đi. Lúc trước chuyện đã xảy ra như vậy, ông chủ Bùi lòng mang áy náy, có thể là muốn quan tâm bà nội, cũng muốn nhận được sự tha thứ.”
Ở bên Thời Diên lâu như vậy, tuy rằng cô không có tình cảm với hắn, nhưng lại khá tin tưởng hắn.
Dù sao ở lúc khó khăn nhất của cô, là hắn ra tay giúp.
Quý Vân Sanh dừng một chút, thu lại suy nghĩ, lại lo lắng nói: “Có điều…. Thời Diên, bác sĩ hẳn là cũng nói với em, bà thân thể không tốt, tâm tình lại dễ bị kí.ch động, rõ ràng đã chịu một ít kí.ch thích….”
Sắc mặt Thời Diên tức khắc trắng bệch, hàng mi dài run rẩy.
Giọng điệu có hơi khẩn trương, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói, chậm rãi thốt ra một câu.
“Ý của anh là… Là bởi vì Bùi Kỵ, cho nên bà nội mới….”
Quý Vân Sanh thần sắc tự nhiên, vội vàng lại nói:: “Không không không, chỉ là bác sĩ nói, vẫn nên chú trọng sức khỏe của bà nội, tình trạng của bà, không nên lại chịu kí.ch thích.”
Mỗi một câu đều như đ.á.n.h vào tim cô.
Đầu óc hơi loạn, lặng im một lát, Thời Diên lấy lại tinh thần.
Cô tái nhợt mặt, nhếch khóe môi nói: “Em biết rồi.”
Quý Vân Sanh lại ôn hòa nói: “Mấy ngày nữa nếu rảnh, anh lại đưa em về gặp bà nội.”
“Ừm.”
Thời Diên lên tiếng, cầm túi đứng dậy, miễn cưỡng nở nụ cười.
“Đã muộn, em đi trước, không quấy rầy công việc của anh nữa.”
Quý Vân Sanh đứng dậy, đang muốn đưa cô đi ra ngoài: “Anh để cho tài xế đưa em đi.”
Cô từ chối, vì vậy Quý Vân Sanh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc để cô tự đi.
Sau khi Thời Diên rời đi, trợ lý được gọi vào văn phòng qua cuộc gọi nội bộ.
Quý Vân Sanh từ trên ghế sa lon đứng dậy, chậm rãi vuốt lại bộ vest có chút lộn xộn.
Nghĩ đến sắc mặt tái nhợt vừa rồi của Thời Diên khi rời đi, khóe môi chậm rãi cong lên, ánh mắt thâm thúy.
“Chuyện lúc trước tôi đã nói với cậu, hôm nay làm.”
Trợ lý cung kính gật đầu, rồi định lui ra ngoài: “Được, ông chủ Quý, tôi lập tức làm.”
Quý Vân Sanh ngăn lại, “Chờ một chút. Mộ Tư Xa đã đồng ý quay lại Trung Quốc chưa?”
“Anh ấy nói rằng vé đã được mua, thứ Hai sẽ tới.”
Quý Vân Sanh gật đầu, vẻ mặt sâu sắc khó đoán.
“Tôi biết rồi, cậu đi ra ngoài đi.”
Ngày chuẩn bị cho Bùi Kỵ một đại lễ đã gần tới rồi.
Tòa nhà Trụ sở Tập đoàn Bùi thị.
Bên trong văn phòng tổng giám đốc.
Chu Cảnh Lâm sắp xếp tài liệu trên bàn một cách ngăn nắp, chất đầy như núi.
“Ông chủ Bùi, đây là văn kiện cần anh ký, hạng mục đấu thầu đã được tiến hành, bộ phận đầu tư đang đẩy nhanh tiến độ, trước tối mai sẽ báo cáo đ.á.n.h giá rủi ro hoàn chỉnh, còn có kế hoạch đầu tư một số tiền lớn cho dự án khu nghỉ dưỡng….. Ước tính giai đoạn đầu của sẽ là 2 tỷ….”
Người đàn ông tỏ ra không hài lòng, nhíu mày, cáu kỉnh ngắt lời: “Đánh giá rủi ro lâu như vậy sao?”
Chu Cảnh Lâm nghẹn ngào, thầm nguyền rủa bản thân, không phải ai cũng có hiệu suất làm việc dị thường như một cỗ máy.
Trên mặt anh ta vẫn mỉm cười: “Được, ông chủ Bùi, tôi sẽ đốc thúc họ tối nay giao lên.”
“Ừm.”
Trong văn phòng an tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng b.út máy soạt soạt trên trang giấy.
Chu Cảnh Lâm mở miệng lần nữa: “Ông chủ Bùi, còn có một việc.”
“Anh nhờ tôi kiểm tra, tại bệnh viện nơi bà của cô Thời ở, vào buổi trưa ngày 19, tức là ngày diễn ra buổi thử vai cho đoàn làm phim “Đắm Chìm”, một y tá lạ mặt đã vào phòng của bà Thời, đúng lúc cô y tá trực chính không có ở đó.”
Biểu cảm của Bùi Kỵ đột nhiên trở nên lạnh lùng.
Khóe môi anh nâng lên, trầm giọng nói: “Đã biết, cho người cẩn thận quan sát, tiếp tục kiểm tra những người khác, im lặng mà làm.”
“Được, tôi hiểu rồi.”
Sau khi tài liệu cuối cùng được ký, Bùi Kỵ chuẩn bị đóng nắp b.út.
Chu Cảnh Lâm lại đưa một bản: “Ông chủ Bùi, còn có một việc.”
Bùi Kỵ dừng lại, hơi nheo mắt lại, nhìn thẳng vào anh ta, đôi mắt lạnh lùng và sắc bén.
Cảm nhận được nguy hiểm, Chu Cảnh Lâm vội vàng bổ sung: “Đây là lịch trình tuần này của Thời tiểu thư.”
“Là quản lý của cô ấy, cô Lạc, gửi cho tôi, nói rằng đó là để bù đắp cho những sai lầm của ngày hôm qua.”
“…Anh rốt cuộc là thư kí của ai?”
Nghĩ đến chuyện tối hôm qua bị gián đoạn, sự bất an trong lòng Bùi Kỵ đột nhiên càng thêm nghiêm trọng.
“Sáng nay cô Thời trống lịch trình, buổi chiều còn phải tham gia ghi hình chương trình, giờ đi làm, hẳn là còn có thời gian ăn trưa.”
Người đàn ông phía sau bàn vẫn không noí gì.
Chu Cảnh Lâm trịnh trọng báo cáo xong, lập tức đẩy cửa đi, cầm văn kiện, trở lại bàn làm việc.
Nhấc điện thoại lên để bấm giờ.
Anh ta đ.á.n.h cược rằng sẽ không quá ba phút.
Hai phút…
Một phút…..
30 giây………
“Ầm–“
Cánh cửa văn phòng mở ra từ bên trong, một người đàn ông bước ra với chiếc áo vest trên tay.
Chu Cảnh Lâm trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên là như vậy.
Chỉ giả vờ đúng ba phút thôi.
Anh ta đứng dậy, cung kính hỏi: “Ông chủ Bùi, có cần tôi sắp xếp tài xế đưa anh đi không?”
Trên môi người đàn ông lộ ra một đường cong nhẹ, anh không quay đầu lại nói:“Không cần”
Thang máy độc quyền nhanh ch.óng đi xuống bãi đậu xe ngầm.
Một chiếc Ferrari phiên bản giới hạn toàn cầu màu đen lặng lẽ đậu ở đó.
Bùi Kỵ rút chìa khóa xe ra, đèn xe lập tức nhấp nháy.
Anh đi nhanh về hướng xe, một tay lấy điện thoại di động ra gọi điện.
Điện thoại kêu bíp bíp, kiên nhẫn đợi hồi lâu mới có người bắt máy.
Anh mở cửa xe hỏi: “Ở đâu?”
Bên kia trầm mặc một hồi, mới nhẹ giọng trả lời: “…Dưới tòa nhà Dự Tinh.”
Bùi Kỵ khởi động xe, không nghe ra bất thường trong giọng nói của cô.
Anh không vòng vo nói thẳng: “Ở đó đợi anh mười phút.”
Dừng một chút, cuối cùng cô cũng đồng ý.
Sau khi cúp điện thoại, Bùi Kỵ xoay vô lăng chiếc siêu xe lao ra khỏi bãi đậu xe.
Buổi trưa, xe cộ trên đường tấp nập, tuy không kẹt xe nhưng không thể gọi là dễ đi.
Mười phút sau, Thời Diên nghĩ rằng mình sẽ phải chờ đến tối.
Nhưng anh không đến muộn.
Mười phút đã nói từng phút từng giây đều không trễ.
Thời Diên vừa đi đến bên đường, chiếc siêu xe màu đen sang trọng đã dừng trước mặt cô.
Cửa sổ xe hạ xuống, người đàn ông ngồi ở ghế lái quay đầu lại, trầm giọng nói: “Lên xe đi.” Hôm nay anh đeo một cặp kính râm màu đen, dáng người cao lớn, đôi mắt phượng bị che đi, chỉ lộ ra nửa dưới khuôn mặt, quai hàm rõ ràng, có chút lạnh lùng mà sắc bén.
Thời Diên sửng sốt một chút, sau đó lấy lại tinh thần, mở cửa xe đi lên.
Vừa thắt dây an toàn, cô vừa cúi đầu ho nhẹ: “Sao anh lại ở đây?”
Bùi Kỵ xoay vô lăng, nhướng mày: “Anh đưa em đi ăn tối.”
Thời Diên bị phân tâm không nghe thấy lời anh nói.
Bùi Kỵ lập tức nhíu mày, lại hỏi: “Sao? Em không muốn gặp anh?”
Nghĩ rằng cô vừa mới từ Dự Tinh đi ra, Bùi Kỵ không khỏi cười lạnh một tiếng, trong giọng điệu không giấu được sự sắc bén.
“Em muốn ăn cùng ai? Quý Vân Sanh? Có hắn em nuốt trôi cơm sao?”
Như học sinh tiểu học ghen tị.
Thời Diên bất lực: “…Đừng nói nhảm.”
Ngay khi đèn đỏ bật lên, Bùi Kỵ dừng xe, giơ tay tháo kính râm, đột nhiên quay đầu lại gần cô.
Khuôn mặt tuấn tú kia bất ngờ phóng to ra trước mặt, Thời Diên sửng sốt.
Lông mi của anh rất dài và dày, nhìn gần lại càng đẹp, mắt một mí, phần đuôi mắt cụp hẳn xuống, đuôi mắt hơi hếch lên, chỉ nhìn một chút là sẽ bị cuốn vào phong thái yêu nghiệt không kiêng nể mà lộ ra ngoài.
Khi nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đen sâu thẳm đó chứa đầy hình ảnh phản chiếu của một mình cô.
Trái tim bất giác lỗi nhịp.
Anh thấp giọng, giọng nói trầm thấp pha lẫn với không khí, có chút mê hoặc.
“Em muốn ăn tối với ai nữa hả?”
Dụ dỗ, đây là dụ dỗ trắng trợn.
Cô phát hiện ra rằng Bùi Kỵ không biết anh học được điều đó từ đâu, trước đây anh rất nóng tính chỉ biết chọc giận cô, nhưng bây giờ anh đã học được… học được cách dụ dỗ… Thời Diên chỉ có thể giả vờ bình tĩnh, thở hổn hển Nhưng đôi tai phiếm hồng đã phản bội cô.
Cô giơ tay đẩy l.ồ.ng n.gực anh, thanh âm có chút nhu hòa, vô thức nhuộm màu dụ hoặc.
“Đừng làm loạn nữa… Lái xe cho cẩn thận.”
Anh cười khúc khích, ngừng trêu chọc cô, quay đầu lại chú ý đường.
Thời Diên ho nhẹ một tiếng, đỏ mặt chuyển đề tài.
“Làm sao anh biết buổi trưa em rảnh?”
Anh thẳng thắn trả lời: “Lạc Thanh Y gửi lịch trình cho anh.”
“….”
Cái cô phản bội này.
Tuy nhiên, Bùi Kỵ dường như đã nghe thấy, chậm rãi nói: “Cô ấy đã làm hỏng việc tốt của người khác, tất nhiên phảibồi thường.”
Đôi mắt đẹp của cô trừng mắt nhìn anh, xấu hổ không nói nên lời: “Tại sao…”
Anh sao có thể nói thẳng như vậy?
Bùi Kỵ lại cười: “Anh nói sai sao?”
Thời Diên đỏ mặt quay đi, lần đầu tiên hung hăng ra lệnh cho anh: “Em đói bụng, mau lái xe đi.”
Bùi Kỵ vừa cầm vô lăng vừa uể oải nói: “Anh cũng đói.”
Dừng một chút, ngữ khí của anh trở nên hơi thâm thúy: “Anh đói từ tối hôm qua.”
Bùi Kỵ mấp máy môi dưới, chậm rãi hỏi: “Vậy em muốn ăn gì?”
Thật khó chịu, mặc kệ anh.
Bị anh chọc ghẹo như vậy, tâm tình Thời Diên cũng không còn nặng nề như lúc mới ra khỏi Dự Tinh.
Nhưng không có cảm giác thèm ăn.
Những lời của Quý Vân Sanh cứ quanh quẩn trong đầu cô, cho dù cô có ép bản thân không nghĩ về nó như thế nào, cô cũng không thể dừng lại.
Không ăn bao nhiêu, nhưng Thời Diên đã uống quá nhiều nước chanh, cô đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Trong phòng riêng, Bùi Kỵ tâm trạng rất tốt, cúi đầu chậm rãi cắt miếng bít tết trong tay, sau đó đặt xuống trước chỗ ngồi của cô.
Anh định ngồi lại thì thấy màn hình điện thoại trên bàn sáng lên.
Vài giây khi nó được bật lên, Bùi Kỵ đã nhìn rõ dòng chữ đó, mắt của anh lập tức tối sầm lại.
Cơn tức giận cực lớn nhanh ch.óng tích tụ quét qua trong mắt anh, bị áp chế ở chỗ sâu nhất, giống như dây đàn căng, không cẩn thận sẽ lập tức bộc phát.
Gân xanh trên mu bàn tay từng chút một nổi lên, các khớp bắt đầu trắng bệch.
Chẳng mấy chốc, Thời Diên đã trở lại.
Cô ngồi trở lại chỗ của mình, bất ngờ khi nhìn thấy miếng bít tết được cắt sẵn trước mặt, rồi ngước lên nhìn anh.
Cô nhanh ch.óng nhận ra tâm trạng bất ổn và đáng sợ ở chỗ anh.
Cô rõ ràng chỉ ra ngoài một lúc, tại sao anh lại thành như vậy.
Thời Diên quan sát biểu hiện của anh, hỏi nhẹ nhàng: “Bùi Kỵ … có chuyện gì vậy?”
Giọng nói của Bùi Kỵ lạnh lùng: “Anh đã nói, tránh xa hắn ta ra.”
Thời Diên dừng lại, cô mím c.h.ặ.t môi, nuốt lại câu anh ấy đã từng giúp cô vào.
Thấy cô im lặng, cảm xúc bị kìm nén trong mắt Bùi Kỵ ngày càng dữ dội, đôi mắt anh tối sầm nặng trĩu.
Anh nắm c.h.ặ.t mu bàn tay, nhìn cô chằm chằm hỏi: “Em có muốn hắn cùng em về thăm bà không?”
Chủ đề này bất ngờ được khơi ra.
hằng nguyễn
Động tác của cô khựng lại, câu hỏi mà cô đã cố gắng hết sức để trốn tránh lại một lần nữa xuất hiện trước mắt cô.
Thẳng thắn mà nói, nó đang bị rạch ra trước mặt cô.
Cô không thể thoát khỏi nó.
Sắc mặt hòa hoãn Thời Diên từng chút một biến mất, hai tay từng chút một nắm c.h.ặ.t thành quyền, lông mi khẽ run.
Cuối cùng, cô khó nhọc mở lời: “Bùi Kỵ… vừa rồi anh có đến thăm bà nội không?”
Lời vừa dứt, không khí lập tức đông cứng lại.
Sau một lúc im lặng, anh chợt mỉm cười.
Sự điên cuồng trong mắt anh biến mất, nhưng thay vào đó là một sự bình tĩnh kỳ lạ.
“Quý Vân Sanh đã nói cái gì?”
“Em cho rằng bệnh bà nội tái phát bệnh là do anh sao?”
Anh lại cười, mang theo giễu cợt, thấp giọng thì thầm: “Cũng phải, làm sao có thể không tức giận khi thấy con trai của kẻ thù chứ.”
Hóa ra, anh vẫn khiến người ta chán ghét như thế.
Bùi Kỵ cúi đầu, không thể phân biệt được cảm xúc trên mặt, khuôn mặt căng thẳng lạnh lùng đến đáng sợ.
Trái tim của Thời Diên chùng xuống, bị nỗi đau siết c.h.ặ.t lấy.
Cô ngẩn người, muốn giải thích: “Bùi Kỵ, ý em không phải như vậy…”
Thế nhưng, còn chưa kịp nói xong, người đàn ông đã xoay người rời đi.
Thời Diên sững sờ tại chỗ, nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh, cô muốn nhấc chân đuổi theo anh.
Nhưng vừa đi được một bước, tiếng bước chân đột ngột dừng lại.
Ngay cả khi cô đuổi kịp, cô có thể nói gì.
Không ai trong số họ có thể quên đi nó.
Thời Diên cứ đứng đó như vậy, mái tóc dài xõa ra một bên mặt, rất khó nhìn rõ biểu cảm.
Chỉ có nỗi buồn sâu thẳm bao trùm xung quanh cô.
Sau một khoảng thời gian, phòng bao yên tĩnh, cô là người duy nhất ở lại.
Cùng với miếng bít tết nguội lạnh trên bàn.