1
Khi xuất cung thì ta đã quá tuổi cập kê từ lâu, thế nên vội vàng muốn tìm cho mình một nhà chồng.
Người nhà và bà mối đã dắt cho ta không ít đám, hết kẻ bán rau lại đến người đ.á.n.h cá, nếu không thì cũng là nông phu cày cuốc.
Ta tâm cao khí ngạo, chẳng thèm để ai vào mắt.
Ta có dung mạo xinh đẹp. Những lúc soi gương chải chuốt, trong lòng ta thường nảy sinh chút tự mãn.
Gương mặt trong gương tựa hoa đào, ánh mắt như nước hồ thu, đôi môi chúm chím tựa anh đào.
Quan trọng hơn cả là ta từng được diện kiến đương kim thiên t.ử.
Ta từng bưng trà, rót nước cho ngài ấy.
Trên con đường mòn chật hẹp chốn cấm cung, ta từng thỉnh an ngài.
Miệng vàng ngọc của Hoàng thượng từng ban cho ta hai chữ "bình thân".
Đó chính là chân long thiên t.ử đấy, biết bao kẻ cả đời này đến vạt áo của ngài cũng chẳng có phúc được nhìn.
Những điều ấy bỗng chốc khiến ta cảm thấy bản thân mình cũng trở nên tôn quý hơn những người thường.
Dẫu cho mọi chuyện chẳng như ta ảo tưởng, rằng ngài sẽ phong ta làm hoàng phi, cho ta khoác lên mình hoa phục ngọc quan, làm một sủng phi sánh ngang cùng Ngọc Hoàn, Phi Yến.
Thế nhưng ta vẫn cảm thấy một người như ta quyết không thể gả cho đám bình dân, làm một thôn phụ thô bỉ.
Mệnh của ta là phải gả cho vương hầu tướng lĩnh, làm một vị phu nhân tôn quý.
2
Ta điểm trang cho bản thân lộng lẫy như hoa, cả ngày lả lướt cất bước đến trước cổng những nhà quyền quý hòng thử vận may.
Thuở trước trong cung, mỹ nhân như hoa như gấm, đua nhau khoe sắc, ta lẫn vào trong đó chẳng xếp nổi thứ bậc gì.
Nhưng ở ngoài cung, ta lại xinh đẹp hơn hẳn những nữ nhân bình thường trên phố.
Ta cho rằng bản thân dư sức khiến một vị công t.ử quyền quý nào đó mê mệt, để hắn liếc mắt một cái là đắm say vạn năm, rồi đưa ta về phủ đệ, thề rằng không phải ta thì không cưới, muốn cùng ta ân ái đến răng long đầu bạc.
Từ đó phu thê ta sẽ viên mãn hạnh phúc, con cháu đề huề, sống đời cẩm y ngọc thực.
Trong những cuốn thoại bản, chẳng phải vô số mối tình oanh oanh liệt liệt, kinh thiên động địa đều bắt đầu như vậy sao?
Thế nên ta từng đ.á.n.h rơi khăn lụa trước cổng Vương phủ, từng rớt trâm cài trước thềm phủ Tướng quân, lại từng giả vờ ngất xỉu trước cổng của những nhà hào môn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nào ngờ phí hoài tâm tư đã lâu, mãi vẫn chẳng đợi được một cuộc hội ngộ đẹp như mong đợi, trái lại còn bị mấy tên lưu manh vô lại trêu ghẹo.
Cha mẹ mắng ta là đồ điên rồ, nói ta tâm cao hơn trời nhưng mệnh lại mỏng hơn giấy, giục ta mau ch.óng tìm một nam nhân thành thực mà gả đi cho xong.
Những cô nương trạc tuổi ta, con cái của họ đều đã chạy nhảy ríu rít cả rồi.
Nhưng điều mà bọn họ luôn miệng nhắc tới nhiều nhất chính là muốn ta lấy hết số bạc tích cóp bao năm nay ra để lo chuyện cưới xin cho đệ đệ.
Quả thật trên người ta cũng có chút tiền riêng.
Những năm qua ở trong cung, ta thắt lưng buộc bụng, tích cóp số tiền nguyệt lệ cùng với phí xuất cung gộp lại, cả thảy được bảy mươi lạng bạc.
Số tiền ấy dư sức để đệ đệ ta cưới được thê t.ử, lại còn tổ chức thật linh đình.
Ta liếc nhìn đệ đệ ham ăn lười làm, lại nhìn cha mẹ muôn phần bênh vực dung túng nó, bèn c.ắ.n răng giấu nhẹm số tiền ấy đi, sống c.h.ế.t cũng không chịu nôn ra.
Ta phải tự tính toán cho bản thân mình chứ.
Cũng vì lẽ đó mà chuỗi ngày của ta bắt đầu trở nên khó khăn, ngày qua ngày chìm trong những trận cãi vã với cha mẹ và đệ đệ.
Ta càng thêm phần siêng năng lảng vảng trước cửa các nhà quyền quý hòng chờ một màn "tình cờ gặp gỡ". Ta ôm mộng mong đợi một ngày nào đó sẽ có vị quý nhân từ bên trong bước ra, dùng đôi bàn tay cao quý của ngài ấy kéo ta khỏi bể khổ sục sôi này.
Ròng rã đợi chờ đã lâu, ta vẫn chưa đợi được quý nhân, ấy thế mà lại chờ được một vị mỹ nhân.
Hôm ấy ta đang nép mình dưới gốc cây bên cạnh cổng Tề Vương phủ, vắt óc suy tính xem phải bày ra dáng vẻ thế nào mới lọt được vào mắt xanh của quý nhân bên trong.
Càng nghĩ lại càng thấy bản thân chẳng khác nào phường kỹ nữ chốn thanh lâu. Ta tự phỉ nhổ chính mình trong lòng.
Bất chợt thấy cánh cửa lớn của Vương phủ mở rộng, Tề Vương cất bước đi ra.
Ta c.ắ.n răng, đ.á.n.h liều nhắm mắt đ.â.m sầm tới, cố tình va thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tề Vương.
Ông trời không cho ta cơ hội thì ta phải tự tạo ra cơ hội, ta nhất định phải để quý nhân nhìn thấy mình.
Tề Vương bị va mạnh kêu lên một tiếng "Ai da", sau khi định thần lại liền tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay ta, thị vệ hai bên lập tức tuốt trường đao sáng loáng.
Ta vội bày ra dáng vẻ sợ hãi kinh hoàng, cốt để vị Vương gia này rủ lòng thương xót.
Ta chờ đợi ngài ấy cất giọng dịu dàng ôn nhu: "Cô nương, nàng không sao chứ?"
Nào ngờ thứ mà ta chờ được lại là một cái tát nảy lửa, giòn giã vang lên.
Tề Vương hầm hầm tức giận chỉnh lại y phục, quay sang quát tháo vào mặt ta: "Đồ nha đầu hoang dã không có mắt kia, dám mạo phạm bổn vương!"
Ta ôm lấy gò má tấy đỏ, đầu óc quay cuồng trống rỗng, sao mọi chuyện diễn ra lại chẳng hề giống như trong tuồng kịch thế này?