Tề Vương nghi ngờ ta là thích khách, liền sai thị vệ tóm lấy ta tống vào đại lao.
Ngay lúc trong lòng ta đang hoảng loạn tột độ, miệng kêu trời kêu đất, thì một giọng nói kiều mị ngọt ngào bỗng vang lên: "Khoan đã."
Ngay sau đó, một mỹ nhân mặc y phục lụa tím thướt tha từ bên trong Vương phủ khoan t.h.a.i bước ra.
Ta vô thức ngước nhìn mỹ nhân ấy, chỉ một ánh mắt thôi, toàn thân ta như bị điểm huyệt.
Nàng ta quá đỗi xinh đẹp.
Băng cơ ngọc cốt, răng trắng mày ngài, đôi mắt long lanh ngấn nước, dáng điệu thướt tha mềm mại, tựa như một đóa phù dung vừa chớm nở khỏi mặt nước, dung mạo tuyệt đại giai nhân.
Thậm chí còn diễm lệ hơn so với vị Quý phi đắc sủng nhất chốn thâm cung tới vài phần.
Nàng lướt qua trước mắt ta, từng bước, từng bước, tựa như đang giẫm lên trái tim ta.
Đây mới đích thực là mỹ nhân chân chính.
Đám người xung quanh xì xào bàn tán, bảo rằng đây là tiểu thiếp mà Tề Vương mới nạp, được sủng ái vô cùng.
Mỹ nhân nhẹ nhàng khoác tay Tề Vương, mỉm cười e ấp lộ ra hai núm đồng tiền duyên dáng.
Nàng hờn dỗi cất lời: "Chắc là một ả thôn phụ quê mùa, không biết Vương gia đại giá quang lâm. Ngài việc gì phải tốn hơi sức với ả, cứ đuổi đi là được rồi."
Bấy giờ Tề Vương mới nguôi giận, véo nhẹ ch.óp mũi mỹ nhân đầy cưng chiều: "Được, đều nghe nàng cả."
Chỉ bằng vỏn vẹn đôi ba lời, nàng đã giải vây giúp ta, cứu ta thoát khỏi họa lao ngục. Sau đó nàng liền cùng Tề Vương dắt tay nhau bước lên kiệu nhỏ rời đi.
Ta đưa mắt nhìn theo bóng chiếc kiệu nhỏ khuất dần, trong lòng ngũ vị tạp trần: có ngưỡng mộ, cảm kích, tâm phục khẩu phục, hổ thẹn cùng bẽ bàng.
Chút nhan sắc mọn mà ta luôn lấy làm kiêu ngạo ấy, khi đứng trước những quý nhân và mỹ nhân thực sự, lại trở nên mỏng manh yếu ớt, chẳng đáng để bận tâm như thế.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta mới bẽ bàng nhận ra dù bản thân đã thoát khỏi chốn cấm cung, ta vẫn chỉ là một kẻ tầm thường.
Bao nhiêu sự kiêu ngạo, tự mãn trong lòng bỗng chốc vỡ vụn tan tành.
Thôi thì, cái số của ta vốn đã an bài làm một kẻ tầm thường.
3
Tựa như vừa trải qua một trận mưa rào gột rửa, ta đã tỉnh táo hơn đôi chút.
Ta không còn tâm cao khí ngạo nữa, tự nhủ sẽ tìm một nam nhân bình thường để sống qua ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng Chu Nhị làm nghề đ.á.n.h cá thì lại nghiện rượu, Trương Tam làm nghề mổ lợn mang dung mạo xấu xí.
Triệu Tứ làm ruộng thì nhà quá nghèo, Vương Ngũ bán rau đam mê c.ờ b.ạ.c.
Ta kén cá chọn canh, mãi mà chẳng tìm được kẻ nào ưng ý.
Bà mối bị ta làm phiền đến mức phát bực, buông lời rằng sẽ gieo duyên cho ta lần cuối cùng này, nếu vẫn không xong thì bà ấy cũng buông tay mặc kệ.
Chắc hẳn là ý trời thương xót, người cuối cùng này lại vừa khéo lọt vào mắt xanh của ta.
Nam nhân đó tên là Chu Hoài, trời sinh có một gương mặt vô cùng tuấn tú, trước kia từng làm đào kép trong gánh hát ở phố Đông.
Ta đã từng gặp hắn rồi.
Nửa năm trước lúc ta mới xuất cung, vừa vặn gặp lúc trong trấn mời gánh hát về hát kịch bình an, ta cũng đi xem náo nhiệt.
Gánh hát diễn vở ‘Lâm Giang Hội’, hắn sắm vai Chu Du trong vở kịch ấy.
Dung mạo vốn đã tuấn lãng nay lại điểm trang khiến gương mặt hắn đẹp tựa ngọc, phong thái đường đường.
Hắn ung dung vén vạt mãng bào, nhẹ nhàng xoay người lộn một vòng từ trên đài cao xuống, tiếng trống vừa vang thì cũng là lúc hắn đáp đất vững vàng.
Tức thì tiếng vỗ tay khen ngợi dậy cả khán đài.
Ta đã khắc ghi thật lâu dáng vẻ anh tuấn đó trong tâm trí.
Có điều giờ đây Chu Hoài chẳng còn là vị Chu đô đốc hăng hái oai phong ngày ấy nữa.
Mấy hôm trước, trong một lần đi hát cho nhà quyền quý, hắn gặp sự cố khi đang lộn nhào, bị thương ở chân nên diễn hỏng vở tuồng.
Đã đắc tội với chủ nhà lại còn khiến ông chủ gánh hát giận dữ.
Hắn vì thế cũng trở thành kẻ bán tàn phế, một bên chân cứ đi cà nhắc bước thấp bước cao.
Từ đó hắn chẳng hát được kịch, cũng chẳng thể hóa thân thành Chu Công Cẩn được nữa.
Ta vừa nhìn thấy gương mặt anh tuấn ấy của hắn liền phải lòng ngay, bèn cười nói với bà mối rằng ta bằng lòng.
Bà mối thở dài một hơi, khuyên ta nên tĩnh tâm suy nghĩ cho kỹ.
Bà bảo Chu Hoài là kẻ không cha không mẹ, có chút tiền cỏn con tích cóp được thì đã phải dùng để đền tiền, để chữa chân, nay đã tiêu tán sạch bách, hiện giờ chỉ là một gã nghèo rớt mồng tơi.
Thế nhưng ta chẳng nghe lọt lỗ tai thêm chữ nào nữa. Ta chỉ cảm thấy rằng vị Chu Công Cẩn oai hùng bừng bừng sức sống kia, nay đã lộn một vòng vào thẳng trái tim ta rồi.