Nó có thể nghĩ thông suốt được như thế, thật là tốt quá.
Đêm xuống, ta cởi bỏ hoa phục trên người, khoác lên mình bộ y phục vải thô quen thuộc, dưới sự hộ tống của viên tiểu tướng tâm phúc dưới trướng Lương Đản, lặng lẽ lẻn ra khỏi hoàng cung bằng cửa sau.
Dọc đường đi chẳng hề thấy bóng dáng Lương Đản đâu. Ta hỏi tiểu tướng cớ sao Hoàng thượng không đi cùng ta.
Viên tiểu tướng nói rằng Lương Đản còn chút việc cần xử lý, dặn ta cứ đi trước một bước, ngài ấy sẽ đến sau.
Trong lòng ta mơ hồ cảm thấy dự cảm chẳng lành.
Viên tiểu tướng đưa ta lên một con thuyền nan nhỏ, đứng bên bờ sông hành lễ với ta: "Thái hậu bảo trọng."
Ta sốt ruột như kiến bò chảo nóng, gặng hỏi Lương Đản cớ sao vẫn chưa tới.
Viên tiểu tướng lắc đầu: "Bệ hạ sẽ không đến đâu. Ngài ấy nói dẫu có trốn thoát được đi chăng nữa, thì Quảng Lăng quân cũng quyết chẳng buông tha cho ngài ấy, lại còn làm liên lụy tới Thái hậu. Nếu đã vậy, thà rằng t.ử chiến tới cùng, ngài ấy còn nói..."
Ta gào khóc nức nở: "Nó còn nói gì nữa?"
"Ngài ấy bảo ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c, đành đợi kiếp sau xin báo đáp."
Dứt lời, viên tiểu tướng vung đao c.h.é.m đứt sợi dây thừng buộc thuyền.
Con thuyền nan xuôi theo dòng nước trôi đi, ta bi thương gào thét: "Lương Đản, cái thằng nghịch t.ử bất hiếu này."
17
Chiếc thuyền nhỏ trôi nổi suốt bao ngày đêm ròng rã, cuối cùng dừng lại ở một thị trấn nhỏ.
Tôi lo lắng hỏi thăm mọi người xem chiến sự ở kinh thành phương xa thế nào rồi.
Họ kháo nhau rằng Quảng Lăng quân đã đ.á.n.h thẳng vào hoàng cung, phóng hỏa đốt trụi đại điện, bức t.ử vị Hoàng đế trước đó rồi.
Ta run rẩy cất tiếng hỏi: "Vị Hoàng đế tên là Lương Đản thế nào rồi? Bị g.i.ế.c hay bị bắt?"
Kẻ kia thao thao bất tuyệt văng cả nước bọt: "Nghe đồn đã bị đại quân Quảng Lăng loạn đao c.h.é.m c.h.ế.t, thi cốt không còn vẹn toàn đâu."
Một người khác đứng cạnh vỗ tay: "Cái tên hôn quân ấy chuốc lấy kết cục này, quả là ông trời có mắt mà."
Có một thứ gì đó rơi xuống thật mạnh, bóp nghẹt khiến lục phủ ngũ tạng ta quặn đau, suýt chút nữa đứng không vững.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta rất muốn hét vào mặt bọn họ rằng kỳ thực Lương Đản cũng từng là một đứa trẻ ngoan, một hài t.ử vô cùng tốt.
Thế nhưng ta chỉ có thể gào khóc t.h.ả.m thiết.
18
Về sau qua rất lâu rất lâu, lại có một vị tân đế bước lên ngai vàng, đ.á.n.h lui đám giặc Hồ Nhung, bình định tứ phương.
Ngài thông tuệ anh minh, khoan dung nhân từ, cai trị thiên hạ đâu ra đấy.
Dưới sự nỗ lực của tân vương, đất nước dần dần khôi phục nguyên khí, bách tính an cư lạc nghiệp.
Ta già rồi, tấm lưng còng gập xuống bày sạp bán vằn thắn bên đường.
Vẫn thường nghe người ta nói nhân sinh tựa màn kịch.
Thế sự vốn vô thường, chẳng phải cuộc đời đầy thăng trầm của biết bao kẻ cũng giống y như một vở tuồng chèo đó sao?
Trên con phố này có một đứa trẻ tên là Hoàng Phàm. Cha nó c.h.ế.t sớm, mẫu thân ôm nó cải giá theo cha dượng, chẳng bao lâu sau mẫu thân nó cũng qua đời.
Gã cha dượng đối đãi với nó không tốt. Nó thường xuyên chịu cảnh ăn không đủ no, ngay cả bọn trẻ con xung quanh cũng thi nhau bắt nạt nó.
Thế nên ta thường hay gọi nó lại, nấu cho nó một bát vằn thắn lót dạ.
Đứa trẻ ấy rất hiểu chuyện, nên thường xuyên quanh quẩn giúp ta chẻ củi nhóm lửa.
Có một ngày nó nhìn ta rành rọt nói: "Bà ơi, sau này lớn lên con sẽ làm đại anh hùng. Con muốn được phong hầu bái tướng, để cho những kẻ ức h.i.ế.p con bây giờ đều phải quỳ rạp dưới chân con."
Ta xoa đầu nó mỉm cười hiền từ: "Được, Hoàng Phàm quả là đứa trẻ có chí khí."
Hoàng Phàm ngẩng đầu như đang lập lời thề với ta: "Chỉ có bà đối tốt với con. Lúc đó con sẽ rước bà theo, bà cứ đi theo con mà hưởng phúc."
Ngực ta run lên một nhịp, như thể nhìn thấy bóng dáng Lương Đản đang xếp chồng lên đứa trẻ này.
Ta thẫn thờ rất lâu, mãi đến khi Hoàng Phàm kéo vạt áo ta: "Bà ơi, sao bà lại khóc rồi?"
Ta giật mình định thần lại lau khô giọt nước mắt rồi gượng cười: "Đâu có đâu có."
"Hài t.ử, lại đây ăn bát vằn thắn đi."
(Hoàn)