Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 10



 

Nó giống như một đứa trẻ tranh công mà nói với ta: "Năm xưa nhi t.ử không hề nuốt lời. Giờ con đã để nương trở thành nữ nhân tôn quý nhất trên cõi đời này rồi."

 

Ta mỉm cười hiền từ đáp: "Nhi t.ử của nương thật oai hùng, thật hiếu thảo."

 

Nó bỗng làm ra vẻ thần thần bí bí: "Nương, con còn chuẩn bị một lễ vật tuyệt hảo dâng lên người. Nương nhìn thấy ắt sẽ vô cùng thích thú."

 

Ta chẳng rõ trong hồ lô của nó rốt cuộc bán thứ t.h.u.ố.c gì, nhưng trong lòng cũng tràn đầy mong đợi.

 

Lát sau đã thấy cung nhân dâng lên mấy cái khảm gỗ, Lương Đản dìu ta tới xem xét từng thứ một.

 

Ta chỉ vừa liếc nhìn một cái đã sững sờ như hóa đá, sắc mặt trắng bệch.

 

Đó là một cái thủ cấp m.á.u me đầm đìa, bên dưới còn nhỏ m.á.u tí tách.

 

Trong lúc sợ hãi cực độ, ta mới sực nhớ ra hình như kẻ này là gã đàn ông từng bắt ta phải dập đầu vì mấy bó củi năm xưa.

 

Tâm trạng Lương Đản dường như rất sảng khoái. Nó thản nhiên nói từng chữ: "Mẫu hậu chắc vẫn còn nhận ra lũ cẩu tặc này chứ. Con đã sớm cho người áp giải chúng giải về kinh thành, chỉ chờ đến hôm nay c.h.ặ.t đ.ầ.u chúng trút giận cho người. Ngay cả cái trấn Bình An năm xưa đuổi đ.á.n.h không cho chúng ta tá túc, con cũng đồ sát sạch sẽ rồi."

 

Ta c.h.ế.t lặng hồi lâu không thể đáp lời, Lương Đản mới nhận ra sắc mặt khó coi của ta.

 

Nó nhận ra điều gì đó, bèn phẩy tay cho cung nhân lui xuống, mặt lộ vẻ bối rối ngượng ngùng: "Là nhi t.ử mạo phạm rồi."

 

Ta gắng gượng định thần, lấy giọng điệu dịu dàng khuyên bảo Lương Đản: "Đản Nhi, con nay đã làm Hoàng đế, thì phải đối đãi t.ử tế với bách tính. Những nỗi cơ cực mà chúng ta từng nếm trải, không thể để bọn họ phải hứng chịu thêm lần nào nữa."

 

Lương Đản mạnh miệng đáp: "Nhi t.ử đương nhiên sẽ trở thành một vị vua tốt, thống nhất giang sơn, thiên thu vạn đại."

 

Nó quay lưng lại với ta, khiến ta chẳng thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt nó.

 

Ta nghe người ta nói hễ ai đã g.i.ế.c người quá nhiều, sẽ biến thành một cỗ máy c.h.é.m g.i.ế.c, mạng người trong mắt họ chẳng qua chỉ nhẹ tựa lông hồng.

 

16

 

Tháng ngày làm Thái hậu quả thật thư thái vô cùng.

 

Mặc gấm vóc lụa là, đeo ngọc ngà châu báu, ăn sơn hào hải vị.

 

Ta chỉ cần hất tay một cái là có kẻ hầu cởi y phục, duỗi chân một cái có kẻ tháo hài, đưa tay ra là có kẻ hầu dìu đỡ.

 

Tất cả mọi người đối với ta đều cung kính hết mực, ra sức a dua nịnh bợ.

 

Mùi vị của quyền lực và phú quý quả thật mê người, chẳng trách biết bao kẻ vì nó mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.

 

Lương Đản quả thực đang dốc lòng làm một vị vua tốt.

 

Nó học theo những bậc danh quân thiên cổ, sửa sang công trình, chú trọng nông tang, gạt bỏ những tệ nạn chính trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ngọn đèn nơi điện Cần Chính cháy suốt đêm thâu.

 

Thế nhưng đại chiến liên miên hết năm này qua tháng khác, quốc lực đã sớm hao mòn cùng kiệt.

 

Bộ tộc Hồ Nhung vùng quan ngoại dấy binh xâm lấn biên ải, tàn sát bách tính, mưu đồ phân chia quốc thổ.

 

Một mặt Lương Đản phải cầm quân đối phó với lũ giặc Hồ Nhung, một mặt phải phái binh đàn áp tàn đảng tiền triều.

 

Nhưng quốc khố trống rỗng, đào đâu ra bạc để chi viện cho chiến sự bây giờ.

 

Lương Đản đầu tắp mặt tối, c.ắ.n răng dặn dò đám quan lại cấp dưới, cứ nhè đầu bách tính mà vơ vét.

 

Tiếng c.h.ử.i rủa của dân chúng vang khắp nơi, ngay sau đó nghĩa quân lại rầm rộ nổi lên bốn bề.

 

Cục diện hỗn loạn chẳng những không hề trở nên tốt hơn, mà mẹ con ta chỉ đơn thuần là đã đổi sang một vị thế khác.

 

Cánh nghĩa quân có thanh thế lớn mạnh nhất xưng danh là Quảng Lăng quân, khởi binh từ vùng Quảng Lăng, giương cờ thảo phạt Lương Đản.

 

Bọn chúng rầm rộ tiến quân, dọc đường thế như chẻ tre, những bộ tướng mà Lương Đản phái đi trấn áp đều c.h.ế.t t.h.ả.m toàn quân.

 

Chưa đầy một tháng trời, Quảng Lăng quân đã rầm rập kéo đến áp sát cổng thành.

 

Lương Đản chỉ còn lại lớp phòng thủ cuối cùng chính là chốn hoàng cung này.

 

Đây là ngày thứ một trăm kể từ ngày Lương Đản xưng đế, vừa vặn một trăm ngày tròn.

 

Chuỗi ngày phú quý duy nhất trong cả cuộc đời ta, chỉ kéo dài vỏn vẹn một trăm ngày.

 

Lương Đản bạc trắng cả mái đầu chỉ sau một đêm. Năm nay nó vừa tròn hai mươi bảy tuổi.

 

Đại điện trống trải tiêu điều, Lương Đản nằm gục gối đầu lên đùi ta trên nền đất.

 

Ta bất giác nhớ lại rất nhiều năm về trước, ta cõng nó nhỏ xíu trên lưng rao bán vằn thắn.

 

Ánh mắt nó xa xăm vô hồn, lẩm bẩm: "Vì cớ gì chứ, vì cớ gì không cho con được yên ổn làm một Hoàng đế tốt cơ chứ?"

 

Ta cố ngăn không cho giọt lệ rơi lã chã, vỗ về nó: "Thôi bỏ đi con ạ, cứ coi như đây là một giấc mộng đi. Nương sẽ quỳ xuống dập đầu van xin đám người đó, nhường ngôi vị Hoàng đế này cho bọn họ ngồi. Chúng ta xuất cung, lại đi bán vằn thắn vậy."

 

Giấc mộng hoàng lương, đến lúc phải tỉnh rồi.

 

Lương Đản chợt bừng tỉnh nói: "Nương, hai mẹ con ta trốn đi thôi, tìm một nơi nào đó thật xa tránh đi chốn thị phi này."

 

Ta chẳng thể nào kìm nén được nữa, nước mắt rơi lã chã xuống.