Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 1: 1



Năm 29 tuổi, cuộc hôn nhân kéo dài bảy năm giữa tôi và Khương Cạnh cuối cùng cũng đi đến hồi tan vỡ.

Trên đường đến cục dân chính ly hôn, tôi vừa khóc vừa mắng anh ta: "Năm 17 tuổi tôi đã theo anh, giờ anh lại ngoại tình. Khương Cạnh, anh có thấy mình khốn nạn không hả?!"

Anh ta lạnh lùng cười giễu: "Cô không khốn nạn chắc? Mười bảy tuổi đã ngủ chung giường với đàn ông."

Toàn thân tôi run rẩy. Giây tiếp theo, một chiếc xe tải lớn từ phía đối diện lao thẳng về phía chúng tôi!

Khi tỉnh lại một lần nữa, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã trở về căn phòng trọ năm 17 tuổi.

Căn phòng trọ mà tôi từng bỏ học để đến ở cùng Khương Cạnh.

1

Những hạt bụi lơ lửng trong ánh nắng. Không gian xung quanh chật chội, hẹp hòi, thoang thoảng mùi ẩm mốc đặc trưng.

Trên chiếc giường kích thước 1m5 là bộ ga trải giường họa tiết gấu con mua sỉ ở chợ đầu mối, nay đã giặt đến mức bạc màu.

Tôi thẫn thờ một lúc lâu, rồi đưa tay lên chạm vào mặt mình trước gương.

Tôi thực sự đã sống lại quay về năm 17 tuổi.

Thật kỳ lạ, rõ ràng kiếp trước tôi chưa từng cảm thấy cuộc sống này khổ cực. Nhưng bây giờ nhìn lại, tôi lại tự hỏi không biết những năm tháng đó mình đã kiên trì vượt qua bằng cách nào.

Khương Cạnh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lớn lên cùng bà nội. Sau khi bà mất, anh ta một mình bấu víu vào đời như cỏ dại, ngang tàng mà trưởng thành. Nhưng anh ta đ.á.n.h nhau giỏi, lại cả gan, chẳng mấy chốc đã trở thành đại ca trường học có tiếng trong khu vực của chúng tôi.

Bố mẹ tôi đều là giáo sư đại học, gia cảnh tuy không tài phiệt giàu sang nhưng cũng thuộc hàng khá giả, ưu việt. Bố mẹ đã vạch sẵn cho tôi một cuộc đời an ổn, bằng phẳng.

Theo lý mà nói, tôi và Khương Cạnh vốn dĩ không nên có bất kỳ giao điểm nào.

Cho đến một lần trên đường đi học về, tôi tình cờ đi ngang qua chỗ anh ta đang đ.á.n.h nhau với một đám du côn. Tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh thiếu niên nằm trên nền tuyết trắng, đôi mày nhíu c.h.ặ.t, nhắm nghiền mắt thở dốc.

Anh ta chỉ mặc độc một chiếc áo nỉ có mũ màu đen, dưới thân lấm tấm những vệt m.á.u.

Đáng lẽ ra tôi phải lập tức vờ như không thấy gì mà rời đi. Thế nhưng khi nhìn thấy chiếc quần đồng phục của anh ta, nhận ra chúng tôi là bạn cùng trường, tôi đã mủi lòng.

Sau khi gọi xe cấp cứu 120, tôi do dự một lát rồi ngồi xổm xuống bên cạnh anh ta, cởi chiếc áo phao màu trắng của mình ra đắp lên người anh ta.

"Này... cậu có sao không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thiếu niên có làn da trắng trẻo khẽ nheo mắt nhìn tôi: "Cậu không sợ à?"

Tôi nói nhỏ: "Tớ cũng học trường Tam Trung, chúng ta là bạn học."

Ngập ngừng một chút, tôi lấy hết can đảm: "Đánh nhau là không đúng đâu, sau này cậu đừng đ.á.n.h nhau nữa."

Anh ta nhếch mép cười đầy châm biếm, rồi khẽ động đậy ngón tay. Tôi cứ ngỡ anh ta sẽ hất áo khoác của tôi ra, nhưng không ngờ anh ta nhanh ch.óng nhắm mắt lại, không cử động và cũng không nói thêm lời nào nữa.

Ngày hôm đó, tôi cứ ngồi xổm như vậy để che tuyết cho anh ta cho đến khi xe cấp cứu tới, thậm chí còn ứng trước 280 tệ tiền xe cấp cứu.

Chuyện này nhanh ch.óng qua đi. Ngay vào lúc tôi gần như đã quên mất ngày hôm đó, Khương Cạnh đột nhiên đến lớp tìm tôi.

Trong tiếng xôn xao kinh ngạc của mọi người, anh ta ngó lơ tất cả giáo viên và học sinh, sải bước dài đi thẳng đến trước mặt tôi. Anh ta đặt 300 tệ lên bàn, nhướng mày: "Tiền hôm trước, trả cậu."

"Còn nữa, cảm ơn."

Sau khi anh ta đi khỏi, mấy người bạn chơi thân liền nhao nhao nhắc nhở tôi: "Sao cậu lại quen biết Khương Cạnh thế? Cậu ta là dân giang hồ đấy, nghe nói chuyên bảo kê ở mấy quán bar vũ trường. Anh trai tôi bảo cậu ta từng c.h.é.m người rồi, cậu phải cẩn thận đấy!"

Cũng có mấy bạn nữ phấn khích ghé sát lại: "Cậu quen Khương Cạnh hả? Cậu ấy đẹp trai siêu cấp luôn, cậu giới thiệu tụi mình làm quen được không?"

Tôi ngơ ngác suốt cho đến giờ tan học. Nhưng trên đường về nhà, tôi đột nhiên bị một chiếc xe mô tô gầm rú lao đến chặn đường.

Tôi giật b.ắ.n mình. Chiếc mũ bảo hiểm màu đen được một đôi tay thon dài tháo ra, lộ ra đôi mắt phượng đẹp đẽ của chàng thiếu niên.

Khương Cạnh nở một nụ cười bất cần đời với tôi: "Này, học sinh ngoan, lên xe."

"Tôi đưa đi chơi."

Phía sau anh ta là một đám chiến hữu, ai nấy đều nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Anh Cạnh, con bé này trông ngoan hiền quá, chán c.h.ế.t."

"Đúng đấy, hoa khôi bên trường nghề mới bốc lửa, váy da ngắn, m.ô.n.g mẩy lắc lư nhìn phê phải biết!"

Tôi sợ phát khiếp, không dám ho he một lời, cúi gầm mặt vội vàng đi vòng qua anh ta rồi chạy bước nhỏ rời đi. Phía sau vang lên tiếng cười rộ lên của đám người đó...

Hồi đó, tôi đặc biệt ghét Khương Cạnh. Tôi nghĩ anh ta là kẻ lêu lổng, không cùng một thế giới với tôi. Nhưng anh ta cứ dai dẳng bám theo tôi không thôi, ngày nào tôi tan học anh ta cũng đi theo đòi hộ tống tôi về nhà.

Cho đến một lần tôi phải ở lại trực nhật nên về muộn, trong con hẻm nhỏ hẻo lánh, tôi bị một gã đàn ông say rượu sàm sỡ.