Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 2



Khương Cạnh đột nhiên từ đâu lao ra, giáng một cú đ.ấ.m mạnh vào mặt gã đó, lạnh lùng quát: "Cút!"

Tôi vẫn còn chưa hoàn hồn sau cơn hoảng loạn, anh ta đã cởi phăng chiếc áo khoác ngoài bọc c.h.ặ.t lấy người tôi: "Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."

Đêm đó, anh ta lẳng lặng đi sau hộ tống tôi về tận nhà. Cho đến khi tôi đi lên lầu rồi ngoảnh đầu nhìn lại... Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Khương Cạnh vẫn đứng chôn chân ở đó, ngước mắt nhìn theo tôi.

2

Tình cảm của tuổi trẻ đến nhanh và nồng nhiệt hơn cả những cơn mưa mùa hạ. Tôi và Khương Cạnh yêu nhau như một lẽ tự nhiên, và cũng tự nhiên như thế, chuyện yêu sớm bị giáo viên phát hiện rồi mời phụ huynh.

Bố mẹ vốn luôn yêu thương tôi bỗng chốc nổi giận, ép tôi phải quỳ xuống đất hứa chia tay với anh ta, rồi khóa trái cửa nhốt tôi trong nhà không cho ra ngoài.

Nhưng tôi yêu Khương Cạnh.

Trong suốt mười bảy năm đầu đời, bố mẹ luôn yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc với tôi. Tôi vẫn còn nhớ có một lần mình thi được 98 điểm, hăm hở cầm bài thi chạy về nhà. Đón chờ tôi không phải là những lời khen ngợi, mà là sự chất vấn tại sao lại để mất 2 điểm đó, kèm theo hình phạt quỳ gối.

Những năm tháng ấy, tôi luôn đi theo lộ trình được vạch sẵn dưới áp lực nặng nề của bố mẹ, làm một con ngoan trò giỏi đúng nghĩa. Còn Khương Cạnh lại là kiểu người chưa từng xuất hiện trong thế giới của tôi. Anh ta đập tan cái vỏ bọc tù túng của cuộc đời tôi, kéo phắt tôi ra ngoài, cho tôi chứng kiến một thế giới đầy kỳ ảo và muôn màu muôn vẻ.

Anh ta dẫn tôi trốn học, dạy tôi pha rượu trong quán bar lúc nửa đêm, bật cười chọc ghẹo khi thấy tôi sặc đến đỏ bừng cả mặt, rồi sau đó lại đi mua cho tôi một hộp sữa nóng.

Tôi không biết lúc đó mình yêu anh ta, hay là yêu cái thế giới tự do tự tại mà mình chưa từng được trải nghiệm nữa.

Tóm lại, để được ở bên Khương Cạnh, tôi đã liều mình nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống, bỏ trốn cùng anh ta. Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc anh ta đợi tôi ở ga tàu, vừa nhìn thấy tôi liền ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

Nhịp tim của chàng thiếu niên lúc ấy đập mạnh vang dội bên tai, anh ta hỏi tôi: "Phương Nặc, em có sợ không?"

Tôi dõng dạc trả lời: "Em không sợ!"

"Được, vậy anh đưa em đi. Em yên tâm, sau này anh nhất định sẽ đối xử thật tốt với em!"

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khương Cạnh quả thực đã làm đúng như lời anh ta nói, anh ta đối xử với tôi rất tốt.

Chúng tôi không có tiền, chỉ có thể thuê căn phòng trọ rẻ tiền nhất. Vào mùa đông lạnh giá đến mức nước đóng thành băng, ngay cả những con chuột trong phòng cũng bị rét đến run cầm cập.

Mỗi khi ăn mì tôm, Khương Cạnh luôn gắp quả trứng duy nhất cho tôi, rồi áp bàn chân lạnh ngắt của tôi vào bụng anh ta để sưởi ấm.

Hồi còn trẻ, chỉ cần có tình yêu là đủ no lòng, thực sự chẳng biết sợ khổ là gì.

Sau vài năm nếm mật nằm gai, Khương Cạnh chứng minh mình là người có năng lực. Anh ta cùng người khác góp vốn kiếm được hũ vàng đầu tiên, rồi tự thành lập công ty của riêng chúng tôi. Anh ta rất thông minh, cũng rất liều mạng, làm việc bán sống bán c.h.ế.t không quản ngày đêm.

Tôi xót anh ta nên cũng dốc sức học tập. Từ một kẻ ngờ nghệch chẳng biết gì lúc ban đầu, tôi dần trở nên chuyên nghiệp, tự tin đứng ra đàm phán từng hợp đồng làm ăn. Sự nỗ lực cuối cùng cũng đơm hoa kết trái, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, công ty đã phát triển lớn mạnh.

Chúng tôi chuyển từ phòng trọ rách nát sang nhà chung cư, rồi từ căn hộ cao cấp chuyển vào căn biệt thự đơn lập nguy nga bên sườn núi.

Khi cầu hôn, anh ta đã tổ chức cho tôi một đám cưới hoành tráng nhất, pháo hoa b.ắ.n rực rỡ đến mức nửa thành phố đều có thể nhìn thấy.

Sau nhiều năm thành công như vậy, bạn bè xung quanh anh  taai nấy đều năm thê bảy thiếp, bồ nhí phòng nhì phòng ba, duy chỉ có anh ta là luôn chung thủy với một mình tôi. Điện thoại anh ta để tôi tùy ý kiểm tra, ngày nào cũng gọi điện nhắn tin không ngớt, cứ hễ tan làm là lại dính lấy tôi như hình với bóng.

Vào thời điểm đó, tôi thực sự đã nghĩ rằng chúng tôi sẽ cứ như vậy mà nắm tay nhau đi đến đầu bạc răng long.

Cho đến năm 28 tuổi, tôi phát hiện anh ta ngoại tình với một cô bé thực tập sinh vừa mới tốt nghiệp của công ty.

Chúng tôi bắt đầu tranh cãi, những trận cãi vã nảy lửa khiến đồ đạc trong nhà đập rồi lại thay, thay rồi lại đập. Tôi khóc lóc, phẫn nộ, để rồi cuối cùng chỉ còn lại sự tê liệt.

Hai người yêu nhau từng sẵn sàng hy sinh cả tính mạng vì đối phương, cuối cùng lại quay lưng thành thù, thốt ra những lời cay độc, tổn thương nhau sâu sắc nhất.

Tôi nhắm nghiền đôi mắt khô khốc, rồi lại mở ra.

Trong bức ảnh đặt ở đầu giường, Khương Cạnh mười tám tuổi đang ôm lấy Phương Nặc mười bảy tuổi, cả hai cùng nhìn vào ống kính nở nụ cười rạng rỡ như ánh hướng dương.

3

Tôi đang ngồi thẫn thờ thì cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh ra. Khương Cạnh của năm mười tám tuổi đối mặt với tôi, nhưng ánh mắt lại là sự xa lạ mà tôi vô cùng quen thuộc.