Khương Cạnh lại chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, có vẻ như việc anh ta tham gia câu lạc bộ này hoàn toàn chỉ vì hứng thú, anh ta cứ thế cúi đầu bóc tôm cho Cố Ninh.
Phía sau lưng Cố Ninh đặt một chiếc túi Hermes Birkin 30 màu trắng kem, cô ấy có phần ngượng ngùng, đẩy tay anh ta ra: "Em tự làm được rồi mà."
Khương Cạnh khẽ nhếch môi: "Để anh làm cho, em đừng để bẩn tay. Sau này chỉ cần có anh ở bên cạnh em, mấy việc chân tay lặt vặt này cứ để anh lo hết."
Những người khác xung quanh liền tiếng trêu ghẹo và ghen tị:
"Trời ơi, bao giờ mình mới tìm được anh người yêu tâm lý như thế này cơ chứ!"
"Đúng thế, lão nhà mình thì cục mịch như trâu ấy, chưa bao giờ bóc tôm cho mình cả, đồ thẳng nam c.h.ế.t tiệt!"
"Bao giờ thì tụi mình được uống rượu mừng đây, đến lúc đó nhớ phải mời tụi mình đấy nhé." ...
Tôi mặt không cảm xúc, trong lòng chỉ cảm thấy chán ghét. Chán ghét cái màn kịch mà mình bị ép phải làm khán giả bất đắc dĩ này.
Cuối cùng chịu đựng hết nổi, tôi dứt khoát đứng dậy: "Tớ xin phép đi vệ sinh một lát."
Trốn vào nhà vệ sinh một lúc, tôi không kìm được mà gọi điện thoại cho Trình Tranh. Không hiểu sao lúc này tôi bỗng nhiên nhớ anh da diết.
"Alo?" Giọng nói của Trình Tranh vẫn dịu dàng như mọi khi, "Vợ ơi, có chuyện gì thế em?"
Tôi buồn bã đáp: "Em nhớ anh."
Anh bật cười khẽ: "Anh cũng nhớ em, chẳng phải em đang đi liên hoan sao? Đã kết thúc chưa? Anh đến đón em nhé." Vừa nói, đầu dây bên kia vừa vang lên tiếng sột soạt của áo khoác.
"Vâng ạ."
"Có chuyện gì xảy ra sao em?" Trình Tranh hỏi: "Nghe giọng em hình như không được vui."
"Không có gì đâu, chỉ là em muốn sớm được gặp anh thôi. Em đang ở nhà hàng Tụ Bảo Lầu trên đường Nam Kinh, anh đi đường cẩn thận nhé."
"Được rồi, anh đến ngay đây."
Cúp điện thoại, tâm trạng của tôi mới khá lên một chút. Tôi rửa mặt rồi bước ra ngoài. Thế nhưng, vừa mới bước vào hành lang, bước chân tôi đột ngột khựng lại.
Ở giữa hành lang, Khương Cạnh đang đứng tựa vào tường nhìn tôi, trên mặt treo một nụ cười đắc ý của kẻ chiến thắng.
Anh ta nhếch môi: "Sao không ăn tiếp đi?"
10
Tôi cố gắng giữ vững nét mặt: "Tôi có chút việc, xin phép đi trước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng khi vừa lướt qua anh ta, tôi liền bị một lực mạnh túm c.h.ặ.t lấy. Khương Cạnh cúi đầu nhìn tôi, ánh đèn bị thân hình cao lớn của anh ta che khuất, khiến gương mặt anh ta chìm vào bóng tối, mang theo một vẻ không rõ là bất cần đời hay là giễu cợt.
"Khó chịu rồi à?"
"Vốn dĩ tất cả những thứ này đều là của em, Phương Nặc ạ. Tiếc là em không cần anh, nên anh chỉ đành đem cho người phụ nữ khác vậy."
"Thần kinh." Tôi đẩy anh ta ra: "Buông tôi ra!"
Nhưng bàn tay Khương Cạnh vẫn kiềm c.h.ặ.t lấy tôi như gọng kìm. Trong mắt anh ta lóe lên một tia sáng kỳ dị, tựa như vừa nhìn thấy một tia hy vọng nào đó.
"Nếu em quay lại, thì những thứ này vẫn sẽ thuộc về em."
Ngay cả khi ly hôn ở kiếp trước, tôi cũng chưa từng hối hận vì ngày xưa đã ở bên Khương Cạnh. Không còn yêu là thật, nhưng tình yêu thưở ban đầu cũng là thật.
Thế nhưng ngay vào khắc này, nhìn sâu vào đôi mắt anh ta, tôi chợt thấy xót xa và không đáng cho chính mình của những năm tháng ấy.
"Nếu tôi là đứa ham mê những thứ phù phiếm này, thì ngay từ đầu tôi đã chẳng thèm ở bên anh."
Khương Cạnh ngẩn người ra, sau đó bắt đầu trở nên nóng nảy, cuống cuồng: "Vậy rốt cuộc em muốn cái gì? Phương Nặc, em muốn gì thì em nói đi! Chỉ cần em muốn, mẹ kiếp, đến cả hái sao trên trời anh cũng hái xuống cho em! Anh sai rồi, anh bù đắp cho em không được sao?!"
"Anh làm thế này vừa không tôn trọng tôi, mà cũng chẳng tôn trọng cô ấy." Tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng: "Khương Cạnh, anh nhất định cứ phải làm tổn thương những người yêu thương anh thì mới chịu được à?"
Anh ta đuối lý, bực bội gắt lên: "Anh đã bù đắp cho cô ấy rồi, anh tiêu cho cô ấy nhiều tiền như thế còn chưa đủ hay sao?!"
"Không phải ai ở bên anh cũng là vì tiền của anh đâu." Tôi dứt khoát giật tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của anh ta: "Khương Cạnh, đến tận bây giờ anh vẫn không chịu hiểu."
Tôi quay người định bỏ đi, nhưng rồi đột ngột khựng lại.
Ở phía cuối hành lang, Cố Ninh đang đứng trân trân nhìn hai chúng tôi.
Gương mặt cô ấy cắt không còn một giọt m.á.u.
11
Khi Cố Ninh gửi lời mời kết bạn cho tôi, tôi đang cùng Trình Tranh đi ăn sủi cảo và bánh xếp. Trước đó ở thư viện, tôi đang đau hết cả đầu vì bài thi đại số tuyến tính, các môn khác của tôi đều khá ổn, duy chỉ có môn đại số tuyến tính này là hơi chật vật.
Hệ thống điều hòa của thư viện phát ra những tiếng rì rầm rất khẽ.
Tôi c.ắ.n cán b.út, nhíu c.h.ặ.t mày nhìn cuốn giáo trình trước mặt. Trình Tranh khẽ huých nhẹ vào khuỷu tay tôi, đẩy qua một tờ giấy nháp.
Trên đó là các bước giải đề anh vừa mới viết xong, nét chữ thanh tú, gãy gọn, từng bước một đều được chú thích vô cùng chi tiết.
"Chỗ này." Ngón tay anh chỉ vào bước mấu chốt, hạ thấp giọng xuống hết mức: "Em bị sót một dấu trừ rồi."