Giấc Mộng Hoàng Lương

Chương 8



"Ý anh là..." Anh ta khựng lại một chút: "Bây giờ anh có tiền rồi, em đi theo anh sẽ không phải chịu khổ nữa."

Ánh nắng buổi xế chiều rực rỡ, không khí như ngưng đọng. Tôi bỗng chốc hiểu ra ý của Khương Cạnh.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bình thản nói: "Khương Cạnh, ngay từ đầu tôi đã không cần phải chịu khổ rồi."

"Phải rồi." Anh ta há miệng, im lặng một lát mới thốt lên thành tiếng: "Anh biết, điều kiện của em vốn dĩ rất tốt, nếu không đi theo anh thì em đã chẳng phải chịu những nỗi khổ đó. Nghe nói... em có đối tượng rồi à?"

"Ừ." Tôi không muốn dây dưa với anh ta: "Đơn hàng của anh tôi đã hủy rồi, anh tìm bên khác đi."

"Tại sao? Làm ăn dâng tận cửa mà em cũng không cần?"

Tôi nói thẳng vào vấn đề: "Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với anh nữa, Khương Cạnh, chúng ta cứ như đã nói trước đây, tụ họp êm đẹp thì giải tán trong êm đẹp không được sao?"

Tôi thực sự mệt mỏi rồi. Có lẽ ở kiếp trước, tôi sẽ muốn trả thù anh ta, muốn dây dưa hành hạ nhau. Nhưng khi được làm lại một lần nữa, tôi cũng đã nghĩ thông suốt rồi, tôi chẳng việc gì phải lãng phí cuộc đời mình trên người anh ta nữa.

Không đáng.

"Giải tán trong êm đẹp?" Khương Cạnh đột nhiên kích động hẳn lên: "Phương Nặc, anh thừa nhận trước đây anh đã phạm sai lầm, nhưng anh cũng hiểu ra rồi, ông trời cho chúng ta cơ hội sống lại một lần nữa chẳng phải là để chúng ta sống thật tốt bên nhau sao?!"

"Lần này anh hứa sẽ không tái phạm nữa, em tin anh đi, cho anh một cơ hội cuối cùng thôi!"

"Không bao giờ." Tôi lắc đầu: "Anh đừng phát điên nữa."

"Vậy mười ba năm đó của chúng ta thì tính là gì?" Khương Cạnh bỗng đứng phắt dậy: "Tình cảm lâu năm như thế của chúng ta rốt cuộc tính là cái gì?"

Tôi nhìn xoáy vào mắt anh ta: "Tính là tôi khốn nạn, tự rước lấy nhục."

Khương Cạnh đứng đơ người tại chỗ.

"Anh đi đi." Tôi đứng dậy: "Sau này công ty của tôi sẽ không có bất kỳ sự hợp tác nào với anh hết."

9

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi biết tin Khương Cạnh có người yêu mới, tôi chẳng mảy may cảm thấy bất ngờ. Khương Cạnh vốn dĩ là kiểu người như vậy, từ nhỏ đã ham chơi, lại rất được lòng các cô gái trẻ. Cho dù lúc ở bên tôi anh ta có thu liễm tính cách lại một thời gian, thì đến cuối cùng vẫn lựa chọn phản bội tôi.

Khương Cạnh yêu đương vô cùng phô trương.

Nghe nói để theo đuổi cô gái đó, anh ta đã cho b.ắ.n pháo hoa suốt ba tiếng đồng hồ ở vùng ngoại ô, ánh sáng rực rỡ thắp sáng cả một khoảng trời, ngay đến cả tôi đứng từ ban công ký túc xá của trường cũng có thể nhìn thấy từ xa.

Sau khi hai người chính thức ở bên nhau, Khương Cạnh gần như thể hiện tình cảm mọi lúc mọi nơi. Anh ta đăng ký học tất cả các môn tự chọn của bạn gái, tiết học nào cũng đi học cùng cô ấy.

Anh ta cuồng điên mua cho bạn gái đủ loại đồ hiệu đắt đỏ, nào là Hermes, LV, Chanel... những mẫu mới nhất của mùa chưa bao giờ nương tay. Ngày nào hai người cũng đi dạo trong khuôn viên trường, Khương Cạnh còn chuẩn bị sẵn một căn nhà ở ngoài trường, định dùng làm tổ ấm cho hai người.

Những thông tin này tôi đều nghe loáng thoáng từ mấy cô bạn cùng phòng ký túc xá. Họ không biết mối quan hệ ngày trước giữa tôi và Khương Cạnh, nên mỗi lần nhắc đến đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ khôn xiết.

"Cô nàng đó trông cũng chẳng có gì đặc biệt xuất sắc, chỉ được cái trông khá thuần khiết thôi, sao mình lại không tìm được một người đàn ông tốt như thế nhỉ!"

Tôi chưa bao giờ tham gia vào những cuộc bàn tán đó.

Tôi từng nhìn thấy cô gái tên Cố Ninh kia một lần từ đằng xa. Đúng là cô ấy không kinh diễm bằng hoa khôi của trường, nhưng trên mặt ngập tràn nét ngây thơ, đơn thuần, rõ ràng rất giống tôi của ngày xưa.

Hoặc giả là giống Tống Y của kiếp trước.

Đến nông nỗi này, tôi đương nhiên sẽ không ngộ nhận rằng Khương Cạnh chỉ đang tìm kiếm một thế thân của mình. Lời giải thích duy nhất là gu thẩm mỹ của anh ta trước sau như một, anh ta chỉ thích kiểu con gái như thế mà thôi.

Sau khi sự đơn thuần trên người tôi biến mất, anh ta liền tìm Tống Y để thay thế. Nhưng anh ta yêu Tống Y nhiều đến mức nào sao? Cũng chẳng phải. Giờ đây không có Tống Y, anh ta vẫn có thể dễ dàng tìm được một món hàng thay thế khác.

Tôi không bận tâm, thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm một hơi. Lần này, Khương Cạnh chắc sẽ không đến quấy rầy tôi nữa rồi.

Thế nhưng tôi không ngờ, mình đã vui mừng quá sớm...

Khi nhìn thấy Khương Cạnh và Cố Ninh trong buổi tiệc liên hoan của câu lạc bộ, tôi còn tưởng mắt mình nhìn nhầm, liền theo bản năng hỏi chủ nhiệm câu lạc bộ đứng bên cạnh: "Hai người họ không phải là thành viên câu lạc bộ mình đúng không chị?"

Chị chủ nhiệm cười đáp: "Hôm nay mới vừa gia nhập đấy, Khương Cạnh hứa sẽ tài trợ một khoản tiền cho câu lạc bộ của chúng ta, thế là từ nay về sau kinh phí hoạt động không cần phải lo lắng nữa rồi!"

Mắt tôi tối sầm lại, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t lấy chiếc ly.

Tại sao lại là anh ta! Sao lúc nào cũng là anh ta vậy!