Giang Châu Bồ

Chương 6



11.Chính sảnh bỗng chốc chật kín người cao lớn, khiến căn nhà lại càng thêm bức bối.Không một lời báo trước, cha mẹ Bùi Túc đã đến Giang Châu, còn dẫn theo hai vị huynh trưởng của hắn.Nương ta vui mừng khôn xiết.Nương nắm ch ặ t tay vị phu nhân kia, giọng đầy cảm khái:“Lâu ngày không gặp, tỷ tỷ càng thêm phong thái hơn xưa…”Mẫu thân của Bùi Túc khi nhìn mẹ ta hai mắt sáng rực lên:“Muội muội lại xinh đẹp hơn rồi!”Hai người nhìn nhau, trong mắt chỉ có đối phương, không hề để ý đến ai khác.“À đúng rồi.”Như chợt nhớ ra điều gì, mẹ vẫy tay gọi ta lại.“Bảo Bồ, mau qua đây, ra mắt Nguyệt a di.”Ta có chút ngượng ngùng, bước tới, đỏ mặt gọi một tiếng:“Nguyệt a di…”“Ây!”Người trước mặt đáp lại thật vang, nâng mặt ta lên ngắm nghía hồi lâu, vui mừng cảm thán:“Năm ấy ở Giang Châu, con còn nằm gọn trong tay ta, chưa biết đi biết nói… thoắt cái đã lớn thế này rồi…”Mắt phượng của Nguyệt a di thật đẹp, dài, sáng, như chứa ánh sáng lấp lánh bên trong.…Rất quen.Giống hệt mắt của Bùi Túc.Ta không kìm được quay đầu nhìn ra sau.Người đang quỳ trên đất dường như cũng cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía ta.Tim ta khựng lại một nhịp.Không dám nhìn thêm, vội dời mắt đi, nhưng hắn vẫn cứ chăm chú nhìn ta.Sự chú ý của mọi người lập tức chuyển sang Bùi Túc.Nguyệt a di nghiêm mặt.“Bùi Túc.”Lạnh giọng:“Chưa được cho phép đã tự ý rời kinh, con biết sai chưa?”Hắn cúi đầu, giọng trầm thấp:“…Con biết sai rồi.”“Biết sai là tốt.”Nguyệt a di gật đầu, tiếp tục:“Sau khi con đi, ta cũng suy nghĩ rất nhiều. Năm đó vội vàng định hôn sự này, chưa từng hỏi ý con, cha con và ta quả thật suy xét chưa chu toàn.”“Hiện tại, trước mặt hai nhà, ta hỏi lại con một lần nữa, con đối với hôn sự này, rốt cuộc nghĩ thế nào?”Tai Bùi Túc bỗng đỏ lên.Hắn lén nhìn ta một cái, sau đó lắp bắp:“Việc hôn nhân… theo lời mai mối, ý cha mẹ… đại sự cả đời, tự nhiên do phụ mẫu quyết định.”“Ta hiểu rồi.”Nguyệt a di gật đầu, trầm ngâm một lúc rồi nói:“Chỉ là… con đã đích thân tới Giang Châu từ hôn, ta vốn không tán thành. Nhưng nếu con không muốn, vậy thì… hôn sự giữa con và Bảo Bồ, cứ vậy hủy bỏ đi.”Cả người Bùi Túc chấn động
Hắn mở to mắt, không thể tin nổi.Vội vàng quỳ tiến lên hai bước, như muốn nói gì đó, nhưng Nguyệt a di đã quay sang nói chuyện với nương ta.“Muội muội…”Nguyệt a di áy náy nhìn nương ta:“Đều là lỗi của ta, dạy con không tốt, khiến muội và Bảo Bồ phải chịu ủy khuất lớn như vậy… muội có trách, có oán ta, cũng là lẽ thường. Chỉ mong muội đừng vì vậy mà xa cách…”Nương ta dịu dàng khẽ trách:“Tỷ tỷ nói gì vậy chứ? Muội sao nỡ xa cách tỷ? Túc nhi là đứa trẻ tốt, chỉ là không có duyên làm con của muội. Hôn sự thành hay không là một chuyện, nhưng tuyệt đối không thể làm tổn hại tình nghĩa hai nhà… muội chưa từng trách gì cả. Tỷ đừng tự trách mình.”“Muội…”Nguyệt a di cảm động nghẹn ngào, nắm ch ặ t tay nương, bỗng kiên định:“Đời này kiếp này, ta nhất định phải kết thân với muội! Túc nhi không biết điều, ta không cần nó!”“Nhà ta cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu con trai. Lần này ta mang theo hai đứa còn lại, muội xem ưng ai thì giữ lại cho Bảo Bồ!”“Lão đại, lão nhị, mau lại đây, để Mật a di và Bảo Bồ nhìn cho kỹ!”Vừa dứt lời, hai nam tử cao lớn đã đứng hai bên trước mặt ta.Cả hai đều giống Bùi Túc, dáng người theo cha, dung mạo theo mẹ, đều là mỹ nam.Chỉ là khí chất hoàn toàn khác biệt.“Bảo Bồ.”Nguyệt a di ôm ta vào lòng, chỉ người bên trái:“Đây là đại ca con, Bùi Ký.”Người kia vẻ mặt lạnh lùng, gật đầu trầm ổn:“Bảo Bồ muội muội.”Nguyệt a di hài lòng gật đầu, rồi chỉ sang người bên phải:“Đây là nhị ca con, Bùi Tương.”Người kia cười tươi, giơ tay chào:“Bảo Bồ muội muội, chào nhé!”Một người chính trực lạnh lẽo.Một người phong lưu đến mức… có chút tà khí.Nguyệt di sinh ba người con trai, mỗi người một tính.Bùi Túc và hai vị huynh trưởng tuy dung mạo giống nhau, nhưng chẳng hiểu sao, trong mắt ta… hắn lại có gì đó khác hơn.…Không đúng, sao ta lại nghĩ đến cái tên lừa đảo đó chứ?Ta khẽ chỉnh lại tâm thần, ép mình không nghĩ nữa, tiếp tục lắng nghe Nguyệt a di cùng nương trò chuyện.“Muội muội à, hai đứa lớn này, một đứa hai mươi ba, một đứa vừa tròn hai mươi… đều đang độ tuổi đẹp nhất.”Nguyệt a di cười nói:“Dù so với Bảo Bồ thì đúng là lớn hơn chút, nhưng mà, nam tử lớn tuổi biết thương người! Ta đã hỏi rồi, hai đứa này trong lòng đều chưa có ai, bất kể gả đứa nào cho Bảo Bồ, cũng sẽ một lòng một dạ đối tốt với con bé!”Bùi Túc sốt ruột:“…Mẫu thân!”“Con im miệng cho ta!”Nguyệt a di cảnh cáo trừng hắn một cái, rồi quay sang nương ta, nịnh nọt cười:“Muội… có ưng đứa nào không?”Ánh mắt nương khẽ động.Nương lướt qua Bùi Túc đang quỳ dưới đất, sắc mặt xám xịt, rồi thâm ý mỉm cười:“Con của tỷ tỷ, đứa nào cũng tốt cả, đứa nào làm con rể muội cũng đều bằng lòng… chỉ là… muội bằng lòng chưa đủ, còn phải xem Bảo Bồ có thích hay không nữa.”Lời vừa dứt, tất cả mọi người trong sảnh đồng loạt nhìn về phía ta.Mặt ta đỏ bừng, tay chân luống cuống không biết đặt đâu cho phải.Nguyệt a di đầy mong đợi nhìn ta, nắm tay ta lay lay:“Bảo Bồ à, con chọn một đứa đi mà… chọn một đứa thôi, được không?”Dáng vẻ đáng thương ấy…giống hệt lúc Bùi Túc nhìn ta trước đây.Ta mím môi.Kỳ lạ thật. Sao lại nghĩ đến hắn nữa rồi?Nhìn cha, rồi nhìn nương, ta cúi đầu, chăm chăm nhìn mũi giày của mình, nhỏ giọng nói:“Hay là… chuyện hôn sự này… thôi đi ạ.”