Giang Châu Bồ

Chương 7



12.Chiều xuống.Cha ta lượn tới lượn lui trong bếp.Đổ nửa bao gạo vào nồi, vừa vo vừa tức giận lẩm bẩm:“Một mình ta nấu, cả đống người ăn…”Càng nghĩ càng bực.Thế là cha kéo cả bốn cha con Bùi gia vào bếp.Bất kể là Hầu gia hay tiểu tướng quân gì, tất cả đều phải đi nhặt hành bóc tỏi!“Làm nam tử đến nhà người ta còn không biết việc, thế mà còn muốn làm con rể ? Như các ngươi thì ai thèm nhìn!”Cha ta hùng hồn nói.Im lặng hồi lâu, cuối cùng Bùi thúc thúc cũng lấy hết can đảm bắt chuyện với cha ta, giọng đầy hoài niệm:“Lời của Cảnh đệ thật chí lý… năm xưa, khi đệ bận rộn trong bếp, ta còn ở ngoài sân trông Bảo Bồ giúp đệ… cảnh ấy, thật ấm áp biết bao…”“Ngươi còn dám nhắc chuyện năm xưa!”Cha ta lập tức nổi giận, giơ cái vá lên, trừng mắt:“Chuyện ngươi dụ dỗ nương tử ta định hôn ước này, ta còn chưa tính sổ đâu! Bùi Dĩnh, tốt nhất ngươi đừng nói nữa… ta sợ ta không nhịn được mà đánh ngươi đấy!”Bùi thúc thức thời im bặt.Còn bên kia, Bùi Túc đang nghiêm khắc huấn luyện hai vị huynh trưởng:“Các huynh từng ăn cải chưa? Lá ngoài héo rồi còn bỏ vào làm gì? Heo còn không ăn, chẳng lẽ định cho Bồ muội ăn?”“Đây là rau huynh rửa à? Bùn trên măng còn nguyên kìa!”“Đã nói bao nhiêu lần rồi! Lông trên giò heo phải nhổ từng sợi! Bồ muội kén ăn, làm thế này là cố tình ghê tởm nàng ấy sao!”“Cá phải làm sạch m á u! N ộ i t ạn g còn chưa lấy hết, nấu lên tanh ch ế t!”“Tỏi non chỉ lấy phần non thôi, rốt cuộc huynh có hiểu không?!”“…”Trong bếp gà bay chó sủa.Còn ta cùng nương và Nguyệt a di hoàn toàn không biết gì, ngồi trong chính sảnh vui vẻ trò chuyện.“ Túc nhi ấy à, từ nhỏ đã nhiều tâm nhãn.”Nguyệt a di kể lại chuyện xưa của hắn.“Năm sáu tuổi, đột nhiên ho không ngừng, sốt cao, yếu đến không dậy nổi.”“Cha nó sợ quá, tưởng con trai sắp thành đứa ngốc, liền vội vào cung mời thái y.”“Thái y bắt mạch xong, thong thả nói bệnh này dễ chữa… rồi thò tay ra, móc từ trong chăn ra cả đống túi sưởi…”“…sau mới biết, là nó không muốn đi học, giả bệnh để trốn đi câu cá.”“Đứa nhỏ này tuy thông minh, nhưng lại bướng lắm, không chịu nổi ấm ức. Người ta nói một câu, nó cãi mười câu, từ nhỏ đã thế, lớn lên cũng không đổi…”Ta nghe xong, chớp chớp mắt.Không hiểu sao cảm thấy… Bùi Túc mà ta biết, hoàn toàn không giống với người trong lời Nguyệt a di.Hắn ngốc nghếch, lúc nào cũng tủi thân nhìn ta.Tính mềm như bánh bao, bị mắng cũng không cãi lại, chỉ biết buồn bã nói: “Ta sai rồi.”Lúc mới quen, ta còn tưởng Bùi Túc giống con ngựa đỏ hung hăng kia.Nhưng từ khi ngày nào cũng ở bên nhau… hắn lại trở nên ngoan ngoãn vô cùng.Dù ta nói lời khó nghe thế nào, Bùi Túc cũng chưa từng tức giận.Chứ đừng nói đến việc cãi lại.Trong lòng bỗng dâng lên một chút bất bình.Ta mím môi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng bênh vực:“Nguyệt a di… Bùi ca ca không phải như vậy đâu… huynh ấy… thật ra rất ngoan.”“…?”Nguyệt a di ngây người nhìn ta.Rồi bỗng trợn to mắt như gặp qu ỷ, quay sang nương ta lo lắng:“Muội muội, Bảo Bồ có phải bị trúng tà không? Mau mời pháp sư về xem đi…”Nương lặng lẽ nhìn ta.Một lúc lâu sau, khẽ thở dài.“Bảo Bồ.”Giọng mẹ dịu dàng, nhưng chắc chắn vô cùng:“Con… cũng thích Túc ca rồi, phải không?”13.Ta cứng đờ tại chỗ.Đến khi kịp phản ứng, mặt mũi đã đỏ bừng, xấu hổ đến mức chỉ muốn chui thẳng xuống đất. Ta ôm lấy tai nóng rực, cuống quýt chối bay chối biến:“A Nương đừng nói bậy! Con… con thích huynh ấy lúc nào chứ?”Nương không tranh cãi.Chỉ dịu dàng nhìn ta, khẽ nói:“Bảo Bồ, ta là nương của con.”Làm mẹ, sao có thể không hiểu tâm của tư nữ nhi mình?Ta cúi đầu, lặng thinh.Trong lòng bỗng dưng dâng lên chua xót
Nương đưa tay xoa nhẹ tóc ta.Mũi cay xè, ta ngước mắt đã mờ hơi nước nhìn nương, nghẹn ngào tủi thân:“Nhưng mà nương à… nói những chuyện này bây giờ thì còn có ích gì nữa?”“Bùi ca ca… huynh ấy… không hề thích con.”Nguyệt a di lập tức trợn tròn mắt.Vừa định mở miệng, có giọng quen thuộc đã chen ngang.“Bồ muội!”Bùi Túc sải bước đi tới.“Nương, Mật a di!”Hắn vào đến chính sảnh, ổn định lại tâm trạng, rồi lấy lòng nhìn ta:“Bồ muội… cơm chín rồi, có thể ăn rồi.”Thấy mắt ta đỏ hoe, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.Hai tay to nâng mặt ta, trong mắt thoáng qua một tia u ám, nhưng giọng lại cẩn trọng vô cùng:“…Sao lại khóc rồi?”Ta không nói.Bùi Túc lập tức hoảng, liên tục hỏi:“Bồ muội, Bồ muội… có phải ai bắt nạt muội không? Nói cho ta biết được không, Bùi ca ca sẽ đi dạy dỗ hắn!”Lời này… nghe chẳng khác nào ca ca đang bảo vệ muội muội.Ta càng không muốn để ý tới hắn!Nghĩ đến lúc hắn kiên quyết tới tận cửa từ hôn, lòng ta lại phiền muộn. Ta quay mặt đi, bực bội nói:“Ai bắt nạt ta, liên quan gì đến huynh? Dù sao cũng không phải chuyện của huynh!”Giọt nước mắt run rẩy rơi xuống lòng bàn tay thô ráp của hắn.Toàn thân Bùi Túc khẽ chấn động.Nhìn ta, vành mắt cũng dần đỏ lên.“Đừng khóc, Bồ muội… đừng khóc…”Giọng hắn trầm xuống, như sắp vỡ vụn.“Bồ muội… muội lại ghét ta rồi sao?”Ta hít hít mũi, càng thấy tủi thân.Nhìn người trước mặt, chỉ thấy hắn thật đáng ghét, khuấy loạn lòng ta, còn bản thân lại vẫn vô tội như không.Thôi vậy.Ta dứt khoát không nghĩ nữa.Không nhìn Bùi Túc, không phiền lòng… ta sẽ không quản hắn nữa!Ta tự nhủ như vậy.Nhưng khi ngồi vào bàn ăn, nhìn hắn vụng về dùng tay trái cầm đũa, bộ dáng đáng thương cô đơn ấy… sao tim ta lại đau đến vậy?Lại nhớ tới những điều tốt đẹp Bùi Túc đã làm cho ta.Rốt cuộc vẫn không đành lòng.Do dự hồi lâu, ta vẫn cầm lấy chiếc muỗng nhỏ.Múc một muỗng cơm đưa tới bên miệng hắn, vẻ mặt đầy miễn cưỡng, khẽ nói:“Tay huynh không tiện… ta đút cho huynh vậy…”Mắt Bùi Túc bỗng sáng rực.Hắn nhìn say đắm nhìn ta, vừa vui vừa thẹn gọi:“Bồ muội”Rồi cúi đầu, định ăn muỗng cơm trong tay ta.Nhưng ngay khoảnh khắc ấyGiọng nói kinh ngạc của nhị ca hắn vang lên:“Tam đệ… chẳng phải đệ thuận tay trái sao?”Thuận tay trái?Cái gì mà thuận tay trái?Ta ngơ ngác nhìn sang.Chỉ thấy Bùi Tương ẩn ý cười:“À, nói sai rồi, phải nói là tam đệ đệ đều dùng được hai tay, chỉ là tay trái còn linh hoạt hơn mới đúng.”Ta sững người nhìn Bùi Túc.Ngay sau đó, giọng nói trầm ổn của đại ca hắn cũng vang lên:“Tam đệ, đệ bị thương tay phải, sao chỉ băng bó mà không bôi thuốc? Chẳng lẽ gặp phải lang băm, bị lừa rồi?”Lúc trước không để ý.Giờ nghe vậy, ta cũng thấy có gì đó không ổn.Ngửi kỹ một chútQuả nhiên trên người Bùi Túc chẳng có mùi thuốc!Suy nghĩ một hồi, ta cuối cùng cũng hiểu ra.Hắn, ngay từ đầu, đã lừa ta!“Được lắm!”Ta ném mạnh muỗng cơm vào người Bùi Túc, bật dậy, giận dữ quát:“Hay cho ngươi, Bùi Túc! Dám lừa ta!”“Không nói, không ai bảo các người câm đâu!”Bùi Túc trừng hai vị huynh trưởng, rồi cuống quýt kéo tay ta:“Bồ muội! Muội nghe ta giải thích đã!”Nhìn hai tay hắn hoàn toàn không chút thương tổn, ta càng tức hơn.“Ta không nghe!”Ta bịt tai, quay người bỏ đi, bước thẳng về phòng:“Ta sẽ không tin ngươi nữa! Từ giờ trở đi, ngươi nói gì ta cũng không tin! Cũng không nói chuyện với ngươi nữa!”Bùi Túc lẽo đẽo theo sau, sốt ruột đến phát hoảng:“Bồ muội, Bồ muội… ta xin muội, nghe ta giải thích được không?”Nhưng ta mặc kệ.Về đến phòng, “rầm” một tiếng đóng sập cửa, nhốt hắn bên ngoài.Ngoài cửa, Bùi Túc vẫn khẩn thiết gọi:“Bồ muội…”Cơn giận trong lòng bốc lên.Ta quay về phía cửa, lớn tiếng thề:“Bùi Túc! Từ nay về sau, ta, Triệu Bảo Bồ, sẽ không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ để ý đến ngươi nữa!!! Nếu ta còn để ý tới ngươi, ta chính là chó!!!”Lời vừa dứtThế giới bỗng im bặt.Trong phòng, ta cầm con hổ vải Bùi Túc tặng, hung hăng kéo tai nó.Dám lừa ta lâu như vậy!Đồ Bùi Túc chó, đồ Bùi Túc đáng ghét …Ta ghét ngươi ch ế t đi được!