GIỚI THIỆU:
Trưởng tỷ để mắt đến vị hôn phu của ta, quỳ xuống đất khóc lóc tố mẫu thân bất công.
“Có phải vì con không phải do người sinh ra nên mới bị đối xử khác biệt?
“Nếu không thì vì sao muội muội được gả vào phủ họ Tạ danh môn vọng tộc, còn con chỉ có thể gả cho con trai của gia nô?”
Nàng không nhắc đến việc Tần Yến đã là Tân khoa Trạng nguyên, cũng không nhắc đến hôn sự của nàng vốn do phụ thân đích thân định ra.
Nàng chỉ nhớ rằng bà bà tương lai từng là nô tỳ trong Hầu phủ, muốn cưỡng ép đổi hôn sự với ta.
Ta không đồng ý, lại bị nàng hãm hại, bước nhầm cửa nhà.
Chỉ có thể cùng Tần Yến, người vốn nên trở thành tỷ phu của ta, nhìn nhau không nói nên lời.
Ai ngờ về sau, nàng không chịu nổi sự lạnh nhạt của Tạ Kỳ, lại cho rằng tất cả đều là lỗi của ta.
Nhân lúc ta không đề phòng ép ta uống độc t.ửu, khiến ta ruột gan nát vụn, chịu đủ đau đớn dày vò.
Mà nàng đứng trên cao, hàng mày khóe mắt đều là vẻ đắc ý:
“Phụ thân và mẫu thân nói việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, đối với bên ngoài chỉ cần nói ngươi đột nhiên mắc trọng bệnh, c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử là được.”
“Đợi đến khi xác ngươi lạnh đi, trong lòng Tạ Kỳ sẽ chỉ còn lại một mình ta.”
Nhưng không ngờ khi mở mắt lần nữa, ta đã quay trở về thời điểm trước khi đổi hôn sự.
01
Vừa mở mắt đã nhìn thấy Giang Minh Nguyệt đang quỳ dưới đất khóc lóc kể lể, ta nhất thời ngây người.
Cho đến khi mẫu thân có chút mất tự nhiên, khẽ ho một tiếng:
“Thư nhi, con thấy lời Nguyệt nhi nói thế nào?”
Ta mới đột nhiên hoàn hồn.
Dù không biết vì sao lại xuất hiện tình cảnh trước mắt.
Nhưng sau khi ý thức được hoàn cảnh của mình, ta lập tức lắc đầu.
“Mẫu thân, chuyện này không thích hợp.”
Mẫu thân còn chưa kịp phản ứng, Giang Minh Nguyệt đã lên tiếng trước.
“Có gì mà không thích hợp?
“Chúng ta đều là cô nương của Hầu phủ, ta còn là trưởng nữ, là tỷ tỷ của muội.
“Dựa vào đâu muội có thể đính hôn với Tiểu Hầu gia Tạ phủ, sau này được gả vào cao môn, còn ta chỉ có thể gả cho con trai của gia nô?”
Nói đến đây, nàng c.ắ.n c.ắ.n môi.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong đôi mắt hạnh mở to đã ngập đầy nước mắt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Mẫu thân—
“Chẳng lẽ chỉ vì con không phải do người sinh ra, nên người mới đối xử khác biệt sao?”
Nàng chớp chớp mắt, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Nhưng từ nhỏ con đã mất mẫu thân, vẫn luôn xem người như mẹ ruột mà!”
Mẫu thân ngồi không yên nữa.
Đặt chén trà xuống, bước nhanh tới ôm nàng vào lòng, vừa vỗ lưng vừa nhẹ giọng dỗ dành.
“Con nói bậy gì thế?
“Con và Thư nhi đều là nữ nhi của ta, cùng lớn lên dưới gối ta, sao ta có thể đối xử khác biệt?
“Tần Yến tuy đã là Tân khoa Trạng nguyên, nhưng xuất thân quả thực thấp một chút, con không muốn gả cũng là chuyện có thể hiểu được.
“Nếu con muốn từ hôn, mẫu thân trực tiếp đồng ý giúp con từ hôn là được, nhưng đổi hôn sự thì...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẫu thân nhìn ta một cái, trên mặt mang theo vài phần do dự.
“Dù sao Thư nhi cũng là người trong cuộc...”
Ta ngồi một bên rót cho mình một chén trà, thản nhiên ngắt lời bà.
“Mẫu thân, chuyện này người không cần cân nhắc, cho dù ép con đồng ý cũng vô dụng, phía Tạ phủ sẽ không chấp nhận.”
“Tùy tiện đổi hôn sự, đây không phải kết thân, mà là kết thù.”
Tuy cùng là Hầu phủ, nhìn qua có vẻ ngang hàng.
Nhưng phủ Vĩnh Ninh Hầu họ Tạ, đời đời công khanh thế gia, cả nhà đều là huân quý.
Xa không phải phủ họ Giang có thể sánh bằng, cũng không phải hạng a miêu a cẩu nào họ cũng muốn.
Giang Minh Nguyệt không tin, kêu lên một tiếng rồi ngã nhào vào lòng mẫu thân.
“Cùng là nữ nhi Giang phủ, vì sao muội muội gả qua đó là trời sinh một đôi, còn ta gả qua đó lại thành kết thù?
“Muội muội nói như vậy, có phải trong lòng vốn xem thường ta không?”
Giang Minh Nguyệt ngừng một chút, lại nói:
“Hay là muội đã biết chuyện mấy ngày trước ta tình cờ gặp Tạ Tiểu Hầu gia trong yến tiệc, hắn đối với ta, đối với ta...”
Nói đến đây, nàng như sợ hãi.
Toàn thân run rẩy, khóc đến không thành tiếng.
Những lời phía sau tuy chưa nói ra, nhưng đã đủ khiến người khác liên tưởng xa xôi.
Mẫu thân nhíu c.h.ặ.t mày, nhìn Giang Minh Nguyệt rồi lại nhìn ta.
Cúi đầu suy nghĩ khả năng đổi hôn sự.
Hoàn toàn không chú ý đến người đang vùi trong lòng mình kia khóe môi khẽ cong lên, mang theo vẻ đắc ý và chắc chắn.
Nào có nửa phần đau khổ?
02
Giang Minh Nguyệt không phải do mẫu thân sinh ra.
Nàng là đứa con mà phụ thân có được trong lúc tuổi trẻ nông nổi, bỏ nhà đi lang bạt.
Người phụ nữ kia một lòng chỉ ham tiền bạc, không danh không phận theo phụ thân mấy năm.
Thấy trên người phụ thân thực sự chẳng còn gì để moi móc, liền cuốn sạch tiền tài bỏ trốn.
Sau đó lại bị thủy phỉ sát hại, đến thi cốt cũng không còn.
Phụ thân không thể tiếp tục bôn ba, chỉ đành từ bỏ giấc mộng giang hồ, đưa Giang Minh Nguyệt còn nhỏ trở về nhà.
Sau khi kế thừa tước vị.
Ông cưới mẫu thân.
Giang Minh Nguyệt cũng được ghi dưới danh nghĩa của mẫu thân.
Nàng là đứa con đầu tiên của phụ thân, lại được ông tự tay nuôi nấng từng ngày lớn lên.
Địa vị trong lòng ông tự nhiên không giống bình thường.
Sợ nàng bị người xem nhẹ, phụ thân bất chấp sự phản đối của mọi người, mở từ đường, lấy gia phả, ghi nàng thành đích trưởng nữ.
Nhưng khi ấy Giang Minh Nguyệt đã hiểu chuyện, biết mình không phải do mẫu thân sinh ra.
Được ghi thành đích trưởng nữ rồi vẫn chưa thỏa mãn, sau khi ta ra đời lại cố ý so bì hơn thua.
Rõ ràng tiền tiêu vặt hàng tháng, y phục, trang sức và mọi thứ khác đều không có gì khác biệt.
Nhưng nàng luôn khóc lóc kể lể rằng nữ nhi mất mẹ sống vô cùng gian nan.
Khiến phụ thân càng thêm thương xót, thường xuyên bắt ta phải nhường nhịn.