Trưởng tỷ để mắt đến vị hôn phu của ta, quỳ xuống đất khóc lóc tố mẫu thân bất công.
“Có phải vì con không phải do người sinh ra nên mới bị đối xử khác biệt?
“Nếu không thì vì sao muội muội được gả vào phủ họ Tạ danh môn vọng tộc, còn con chỉ có thể gả cho con trai của gia nô?”
Nàng không nhắc đến việc Tần Yến đã là Tân khoa Trạng nguyên, cũng không nhắc đến hôn sự của nàng vốn do phụ thân đích thân định ra.
Nàng chỉ nhớ rằng bà bà tương lai từng là nô tỳ trong Hầu phủ, muốn cưỡng ép đổi hôn sự với ta.
Ta không đồng ý, lại bị nàng hãm hại, bước nhầm cửa nhà.
Chỉ có thể cùng Tần Yến, người vốn nên trở thành tỷ phu của ta, nhìn nhau không nói nên lời.
Ai ngờ về sau, nàng không chịu nổi sự lạnh nhạt của Tạ Kỳ, lại cho rằng tất cả đều là lỗi của ta.
Nhân lúc ta không đề phòng ép ta uống độc t.ửu, khiến ta ruột gan nát vụn, chịu đủ đau đớn dày vò.
Mà nàng đứng trên cao, hàng mày khóe mắt đều là vẻ đắc ý:
“Phụ thân và mẫu thân nói việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, đối với bên ngoài chỉ cần nói ngươi đột nhiên mắc trọng bệnh, c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử là được.”
“Đợi đến khi xác ngươi lạnh đi, trong lòng Tạ Kỳ sẽ chỉ còn lại một mình ta.”
Nhưng không ngờ khi mở mắt lần nữa, ta đã quay trở về thời điểm trước khi đổi hôn sự.