Giang Minh Thư

Chương 6



Sau đó lau nước trên mặt, đỡ nàng đi tới trước mặt Tạ Kỳ.

 

“Nếu không phải ta đến kịp lúc, Minh Nguyệt đã gặp nguy hiểm rồi.

 

“Tạ Kỳ, cho dù chính ngươi không muốn xuống nước cứu người, cũng không nên ngăn người khác.”

 

Hắn đã nghe thấy lời Tạ Kỳ nói, vẻ mặt không tán đồng.

 

“Minh Nguyệt nàng ấy... không phải loại người như ngươi nói.”

 

 

Giang Minh Nguyệt khẽ kéo tay áo Tần Yến, nức nở khóc:

 

“Không sao đâu A Yến, hắn không muốn cứu ta cũng là lẽ thường tình, ta không trách hắn.”

 

Tạ Kỳ nghe thấy lời này, đuôi mày rất khẽ giật một cái.

 

Hắn không tỏ ý gì, chỉ vươn tay kéo Tần Yến sang một bên.

 

Sau đó một cước đá Giang Minh Nguyệt xuống nước.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tần Yến kinh hãi: “Tạ Kỳ, ngươi làm gì vậy?”

 

Hắn lại định xuống nước, nhưng phát hiện tiếng kinh hô của đám người vây xem đột nhiên im bặt.

 

Bởi Giang Minh Nguyệt nhất thời không đề phòng, theo bản năng động tay động chân, để lộ sự thật nàng biết bơi.

 

Ta hạ giọng xuống, đúng lúc bổ sung:

 

“Nghe nói thân mẫu của Giang đại tiểu thư là con gái nhà lái đò, nàng từ nhỏ đã lớn lên bên sông nước.”

 

Những chuyện này vốn không phải bí mật gì.

 

Dù sao Giang Minh Nguyệt vì muốn chọc người thương xót, từng rêu rao khắp nơi rằng mình từ nhỏ mất mẹ.

 

Tạ Kỳ liếc xéo Tần Yến một cái.

 

Như thể đang nói: thấy chưa? Ta mới là người đúng.

 

Tần Yến không phải kẻ ngu xuẩn, lập tức hiểu ý hắn.

 

Ánh mắt trầm xuống nhìn Giang Minh Nguyệt sau khi phản ứng lại lại tiếp tục giả vờ vùng vẫy trong nước, không có thêm bất kỳ động tác nào.

 

Giang Minh Nguyệt là kẻ đủ tàn nhẫn, c.ắ.n răng giả vờ đuối nước chìm xuống.

 

Tần Yến trầm mặc rất lâu, thấy nàng mãi không nổi lên, cuối cùng vẫn xuống nước cứu người lên.

 

Tuy tiết xuân đã dần ấm, vạn vật hồi sinh.

 

Nhưng nước sông vẫn lạnh thấu xương.

 

Giang Minh Nguyệt ngâm trong đó lâu như vậy.

 

Thân thể căn bản chịu không nổi, cả người ngất đi.

 

Tần Yến chỉ có thể đưa người về trước để mời đại phu.

 

Sau khi đám người vây xem dần tản đi.

 

Tạ Kỳ ghé lại bên cạnh ta, chớp chớp mắt.

 

“Ta biểu hiện thế nào? Lần này nàng ta hẳn nên c.h.ế.t tâm rồi chứ?”

 

Trong mắt hắn ánh sáng vụn vặt lưu chuyển, sáng long lanh ướt át, giống hệt chú ch.ó con đang làm nũng cầu khen.

 

Vậy mà hắn lại không tự biết, còn đuổi theo ta đòi thưởng.

 

Ta nghĩ, nếu sau lưng hắn có đuôi, giờ phút này nhất định đang vẫy vô cùng vui vẻ.

 

Bất giác, ta nghĩ đến con ch.ó nhỏ từng nuôi khi còn bé.

 

Vì toàn thân trắng như tuyết, không có chút màu tạp nào.

 

Lại luôn thích vẫy đuôi lăn tới lăn lui quanh ta.

 

Ta đặt tên cho nó là Bạch Cổn Cổn.

 

Nhưng nó quá đáng yêu, khi chạy loạn khắp nơi lại khiến Giang Minh Nguyệt thèm muốn.

 

Sau vài lần dùng thịt khô và đồ chơi dụ dỗ không thành, nó bị bóp c.h.ế.t.

 

Mà Tạ Kỳ đối với Giang Minh Nguyệt mà nói, chính là Bạch Cổn Cổn thứ hai.

 

Cố ý xuất hiện trước mặt nàng, lại là tồn tại nàng dùng hết thủ đoạn cũng không thể có được.

 

Nàng sẽ không c.h.ế.t tâm, chỉ càng thêm bất chấp thủ đoạn.

 

Ta nhìn Tạ Kỳ một cái, đè xuống cảm xúc phức tạp trong lòng, khẽ nhắc nhở:

 

“Đừng đắc ý, cẩn thận nàng ta ch.ó cùng rứt giậu.”

 

Tạ Kỳ nhướng mày, tự tin tràn đầy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Yên tâm, đừng nói nhảy tường, cho dù nàng ta gấp đến mức l.i.ế.m đồ bẩn cũng không khuấy nổi bọt nước đâu.”

 

Ta: “……”

 

Cũng không cần nói ghê tởm đến vậy.

 

Nhưng không ngờ, ngày thứ ba sau khi Tạ Kỳ buông lời mạnh miệng, chuyện đã xảy ra.

 

08

 

Tạ Kỳ trúng t.h.u.ố.c.

 

“Giang Minh Nguyệt đúng là không biết xấu hổ, nàng ta thèm thân thể ta, vậy mà dám hạ t.h.u.ố.c ta!”

 

Khi Tạ Kỳ bước chân loạng choạng, mặt đỏ bừng nhảy vào từ đường.

 

Cả người ta giật mình hoảng sợ.

 

Nghe rõ lời hắn nói, trong lòng càng nghẹn lại.

 

“Rốt cuộc là chuyện gì? Hôm nay chẳng phải chàng đến nhà Hộ bộ Thượng thư dự tiệc cưới sao? Sao lại trúng t.h.u.ố.c?”

 

Lúc rơi xuống nước, Giang Minh Nguyệt dường như đã nghe ra giọng ta, sinh nghi.

 

Sai mấy lão ma ma kia vây kín từ đường.

 

Ta không tìm được cơ hội lén ra ngoài, nên không tiếp tục đi theo Tạ Kỳ.

 

Không ngờ lại xảy ra chuyện lớn như vậy.

 

Ta lòng nóng như lửa đốt, kéo Tạ Kỳ nhìn từ trên xuống dưới.

 

Phát hiện y phục hắn vẫn coi như chỉnh tề, mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

 

“Nhìn dáng vẻ này, hẳn là chưa để nàng ta đắc thủ nhỉ?”

 

Tạ Kỳ uống cạn cả một ấm trà lạnh, mới ổn định hơi thở.

 

“Tất nhiên, ta một cước đá nàng ta bay ra ngoài!”

 

Tạ Kỳ nói, hắn không cẩn thận làm bẩn y phục.

 

Khi được dẫn đến gian phòng bên thay đồ, phát hiện Giang Minh Nguyệt đang nằm bên trong.

 

Mà hương đang đốt cũng có vấn đề, hắn vừa bước vào liền khí huyết cuộn trào, không thể tự kiềm chế.

 

Nhưng hắn ý chí kiên định, lúc Giang Minh Nguyệt nhào tới, một cước đá nàng ta ra ngoài.

 

Vừa khéo bên ngoài có một tên ăn mày chui qua lỗ ch.ó lẻn vào tìm đồ ăn thừa trong lúc hỗn loạn.

 

Bị Giang Minh Nguyệt ôm c.h.ặ.t, quấn lấy nhau.

 

Nói đến đây, trong mắt Tạ Kỳ đầy vẻ may mắn.

 

“Cũng may ta rời đi rất nhanh, lẫn vào đám người được Giang Minh Nguyệt sắp xếp làm chứng.

 

“Nếu không bị chặn trong đó, có miệng cũng không nói rõ được.”

 

Tạ Kỳ nhìn chằm chằm ta mấy cái, ánh mắt đột nhiên khẽ lóe lên.

 

Sau khi nín thở, lặng lẽ nhích lại gần ta mấy phần.

 

“Minh Thư, ta, ta cũng không cẩn thận ngửi phải hương kia.”

 

Đôi mắt đen láy của hắn như phủ một tầng hơi nước.

 

Giọng nói khàn khàn, kéo dài âm cuối.

 

“Minh Thư~ ta trúng t.h.u.ố.c rồi~”

 

Ta: “……”

 

Vừa mới thoát khỏi miệng hổ, đã thành cái bộ dạng muốn c.h.ế.t này.

 

Ta mặt không cảm xúc dùng tay ngăn cái đầu đang cọ tới của hắn ra.

 

“Suýt nữa bị l.i.ế.m, chàng còn mặt mũi nói sao?”

 

Tạ Kỳ ngây ra một thoáng, mới phản ứng lại, cười gượng nói:

 

“Chó cùng l.i.ế.m bẩn gì đó, cũng không cần dùng để hình dung ta đâu……”

 

“Không phải rất hình tượng sao?”

 

“……”

 

Ta và Tạ Kỳ nhìn nhau.

 

Không biết là ai cười trước, rồi cả hai cùng cười thành một đoàn.

 

Sau khi bình tĩnh lại, ta hỏi: “Tên ăn mày là chàng sắp xếp trước sao? Người thế nào rồi?”

 

Tạ Kỳ khẽ ừ một tiếng.