Bàn tay của Tiêu Nguyên Hành run lên bần bật. Hắn nhìn chòng chọc vào Tạ Vãn Doanh, cứ như lần đầu tiên nhìn thấu đằng sau lớp da thịt xinh đẹp kia là tâm địa rắn rết tàn độc đến nhường nào.
“Tại sao…” Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự run rẩy lúc hấp hối, “Tại sao ngươi lại làm như vậy? Nó chỉ là một đứa trẻ!”
“Tại sao ư?” Tạ Vãn Doanh rơi nước mắt, không rõ là khóc hay cười, “Bởi vì ta yêu huynh đó, Tiêu Nguyên Hành! Ta yêu huynh nhiều đến thế! Nhưng trong mắt huynh chỉ có ả! Chỉ có mỗi Giang Tri Ngư! Ta ở bên cạnh huynh bao nhiêu năm, huynh đã từng liếc nhìn ta lấy một cái chưa? Dù chỉ một cái thôi?!”
Ả thở hổn hển, nước mắt trộn lẫn với bụi đất lăn dài.
“Ta ghen tị với ả! Ta hận ả! Ta hận ả dễ dàng có được tất cả những thứ mà ta cầu còn không được! Ta hận ả rõ ràng chẳng cần làm gì, huynh cũng moi hết tim gan ra cho ả! Ta càng hận huynh hơn! Hận huynh mù mắt! Không nhìn thấy điểm tốt của ta!”
“Thế nên ta phải hủy hoại thứ mà ả quan tâm nhất! Đứa con của ả, chỗ dựa của ả, niềm hy vọng cuối cùng của ả đối với huynh! Ta phải phá nát tất cả!”
Ả cười điên dại, nhưng nước mắt lại tuôn rơi càng ác liệt.
“Tiêu Nguyên Hành… Ta yêu huynh nhiều như thế… Tại sao huynh… chưa từng liếc nhìn ta lấy một lần…”
Tiêu Nguyên Hành nhìn bộ dạng nước mắt nước mũi tèm lem, hệt như một kẻ điên của ả, bỗng nhiên cảm thấy buồn nôn.
Hắn buông tay ra, Tạ Vãn Doanh mềm nhũn ngã gục xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa.
Tiêu Nguyên Hành lảo đảo lùi lại hai bước, tựa lưng vào bức tường đất lạnh lẽo, mọi sức lực trên người đều bị rút cạn.
Hắn nhắm mắt lại, những lời của Tạ Vãn Doanh giống như kim tẩm độc, không ngừng đ.â.m thật sâu vào trong đầu hắn.
“Phụ thân không cần An An nữa…”
“Phụ thân không cần An An nữa…”
An An… An Nhi của hắn… Trước khi c.h.ế.t, đã sợ hãi biết nhường nào, đau đớn biết bao nhiêu?
Mà tất cả những bi kịch này, đều là vì hắn.
Vì cái chấp niệm nực cười, méo mó của hắn.
Vì hắn muốn trong mắt Giang Tri Ngư chỉ có mình hắn, thế nên hắn lạnh nhạt với nàng, phớt lờ nàng, thậm chí… gián tiếp hại c.h.ế.t con ruột của bọn họ.
Vị tanh ngọt dâng lên cổ họng, hắn cong người, khạc ra một ngụm m.á.u lớn, văng lên lớp bụi đất, đỏ sẫm đến ch.ói mắt.
Tạ Vãn Doanh nhìn bộ dạng suy sụp của hắn, vừa khóc vừa cười, vừa khoái trá lại vừa đau đớn.
“Tiêu Nguyên Hành, bây giờ huynh đã biết đau rồi sao? Đáng tiếc, muộn rồi! Ả sẽ không bao giờ tha thứ cho huynh! Ả thà c.h.ế.t chứ không bao giờ gặp lại huynh! Huynh cứ ở lại đây, canh giữ Giang Nam của huynh, đứng nhìn ả gả cho người khác, con cháu đầy đàn, hạnh phúc viên mãn! Đó là quả báo của huynh! Là quả báo của huynh!”
Tiêu Nguyên Hành bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu, nhìn ả chòng chọc.
“Tại sao ngươi lại nói cho ta biết chuyện này?” Hắn khàn giọng, hệt như cái ống bễ rách nát, “Ngươi rõ ràng có thể mang theo bí mật này đi c.h.ế.t! Tại sao… lại muốn cho ta biết?”
Tạ Vãn Doanh tắt nụ cười, trên mặt lộ ra một sự bình thản gần như bi tráng.
“Bởi vì ta muốn huynh đau khổ.” Ả nhẹ giọng đáp, ánh mắt trống rỗng, “Ta muốn huynh giống như ta, sống không bằng c.h.ế.t, ngày đêm bị sự áy náy gặm nhấm, đời đời kiếp kiếp không được bình yên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ả lảo đảo đứng lên, phủi lớp bụi đất trên người, sửa sang lại vạt áo rách nát, làm ra vẻ như vẫn là cô thiên kim tướng phủ cao cao tại thượng.
Rồi ả xoay người, từng bước từng bước đi về phía vách núi cách đó không xa, ngay phía sau quán trà.
Gió đêm thổi bay mái tóc rối bù, bóng lưng mỏng manh mà tuyệt quyết.
Tiêu Nguyên Hành đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, cũng chẳng ngăn cản.
Tạ Vãn Doanh đi đến bờ vực, dừng bước, ngoái đầu nhìn hắn lần cuối.
Dưới ánh trăng, vệt nước mắt trên má ả chưa khô, ánh mắt phức tạp, có tình yêu, có oán hận, có điên cuồng, có sự không cam lòng, nhưng cuối cùng, tất cả đều hóa thành sự quyết tuyệt tựa như tro tàn.
“Tiêu Nguyên Hành,” Ả cất tiếng gọi khẽ, âm thanh tan vào trong gió, “Ta nguyền rủa huynh —— nguyền rủa huynh đời đời kiếp kiếp, cầu mà không được! Cô độc tới già!”
Nói xong, ả gieo mình nhảy xuống, như một chiếc lá khô lìa cành, biến mất vào vách núi đen ngòm.
Gió rít gào, nuốt chửng lấy hình bóng cuối cùng của ả.
Tiêu Nguyên Hành đứng bên bờ vực rất lâu, không hề nhúc nhích.
Sau đó, hắn đột nhiên bật cười khe khẽ.
Tiếng cười ban đầu rất nhẹ, tiếp theo ngày càng lớn dần, ngày càng thê lương, cuối cùng biến thành tràng cười điên dại. Hắn cười đến mức gập cả lưng, cười đến hộc m.á.u, cười đến nước mắt đầm đìa.
“Hahaha… quả báo… quả nhiên là quả báo…”
Hắn lảo đảo đứng thẳng người dậy, nước mắt nước mũi và m.á.u trộn lẫn trên mặt, t.h.ả.m hại đến cực điểm, nhưng sâu trong đáy mắt lại rực cháy một ngọn lửa gần như điên loạn.
Hắn xoay người, không thèm nhìn lại vách núi đen ngòm kia nữa, từng bước một, đi về phía doanh trại quân thủ ải Lạc Nhạn.
Lý tướng quân trấn ải vừa đi tuần đêm về, liền nhìn thấy Tiêu Nguyên Hành toàn thân đầy m.á.u, bộ dạng hệt như ma quỷ đang đứng trước trướng của mình.
“Vương gia?” Lý tướng quân giật thót tim.
Tiêu Nguyên Hành “Bịch” một tiếng, quỳ thẳng tắp xuống.
Lý tướng quân hoảng hốt: “Vương gia làm gì vậy! Mau đứng lên!”
Tiêu Nguyên Hành không nhúc nhích, vầng trán dập mạnh xuống nền đất lạnh lẽo cứng ngắc.
Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát.
Mỗi nhát đều dùng hết toàn lực, phát ra tiếng động trầm đục, trán rất nhanh đã nát tươm m.á.u thịt.
“Lý tướng quân,” Hắn ngẩng đầu lên, trên mặt đầy m.á.u bẩn, nhưng đôi mắt lại sáng rực đến kinh người, mang theo sự điên cuồng dốc cạn tất cả để đ.á.n.h cược, “Ta cầu xin ngươi, cho ta qua ải. Ta không gặp nàng, ta chỉ muốn đứng xa xa nhìn nàng một cái, xác nhận nàng bình an… Chỉ cần nhìn nàng một cái nữa thôi, ta sẽ ngay lập tức trở lại.”