Giang Nam Khép Cửa

Chương 17



Lý tướng quân nhìn đôi mắt gần như không còn giống mắt người của hắn, trong lòng chấn động tột độ, chua xót nói: “Vương gia, ngài cớ sao phải khổ sở như vậy… Thánh chỉ khó cãi, ngài làm vậy là muốn lấy mạng mạt tướng đó!”

 

Tiêu Nguyên Hành nhếch khóe miệng, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

 

“Lý tướng quân,” Giọng hắn khàn đặc, nhưng từng chữ rành rọt, “Hôm nay nếu ngươi không cho ta qua, ta sẽ c.h.ế.t ngay tại đây.”

 

Hắn từ từ rút thanh trường kiếm bên hông, kề ngang cổ, lưỡi kiếm sắc lạnh áp sát vào da thịt.

 

“Ngươi chọn một đi ——” Hắn nhìn chằm chằm Lý tướng quân, đáy mắt là sự tuyệt vọng và cố chấp sâu không thấy đáy, “Là để ta trái chỉ vượt ải, hay là để ta m.á.u chảy bê bết ngay tại chỗ này?”

 

Lưỡi kiếm ấn sâu vào da thịt, một vệt m.á.u đỏ tươi rịn ra.

 

Đồng t.ử Lý tướng quân co rụt lại. Nhìn thấy sự điên cuồng bất chấp tất cả trong mắt hắn, y biết hắn không hề nói đùa.

 

Vị Vương gia từng một thời khuynh đảo triều dã, giờ đây tàn tạ như một tên ăn mày này, quả thật sẽ c.h.ế.t ở đây.

 

Rất lâu sau, Lý tướng quân buông tiếng thở dài thườn thượt, mỏi mệt nhắm mắt lại, lùi sang một bên.

 

“… Vương gia, đi mau về mau.” Giọng y khô khốc, “Mạt tướng chỉ có thể cho ngài mười hai canh giờ. Mười hai canh giờ sau, nếu ngài không về, mạt tướng… đành phải lấy cái c.h.ế.t để tạ tội.”

 

Thanh trường kiếm trong tay Tiêu Nguyên Hành “keng” một tiếng rơi xuống đất.

 

Hắn rạp người xuống, trán lại dập mạnh xuống đất một lần nữa.

 

“Đa tạ.”

 

Hai chữ, khản đặc không thành tiếng.

 

Rồi hắn bò dậy, lảo đảo lao đến chuồng ngựa, nhảy lên lưng ngựa, dữ dội quất một roi thật mạnh.

 

Con ngựa dữ hí vang, như mũi tên rời dây cung, xuyên thủng hàng phòng ngự của ải Lạc Nhạn, hướng về phía Giang Nam, phi nước đại.

 

Đêm đen đặc quánh. Một mình hắn một ngựa tạo thành chiếc bóng cô độc. Vết thương ở chỗ đứt tay đã sớm nứt toác, m.á.u tươi ướt đẫm nửa vạt áo, kéo lê thành những đường ranh giới đỏ thẫm vương vãi trên đường.

 

Hắn không cảm thấy đau.

 

Trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất, đang cháy rực điên cuồng ——

 

Gặp nàng.

 

Nhất định phải gặp nàng.

 

Dù chỉ nhìn một cái cũng được.

 

Giang Nam, mưa bụi vẫn rơi lất phất.

 

Chỉ là Giang Nam hôm nay, giăng đèn kết hoa, chiêng trống vang trời.

 

Khắp nơi dán chữ “Hỷ” đỏ ch.ót, đám trẻ con nô đùa rượt đuổi nhau trên con đường lát đá xanh, trong miệng hát những điệu nhạc mừng không thành điệu.

 

“Tân nương t.ử, lên kiệu hoa. Tân lang quan, cười ha ha…”

 

Khi Tiêu Nguyên Hành mình mẩy đầy m.á.u xông vào vùng quê sông nước dịu dàng trong ký ức này, thứ hắn nhìn thấy chính là cảnh tượng vui vẻ rộn ràng đến ch.ói mắt như vậy.

 

Hắn kìm ngựa, ngơ ngác nhìn quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Giang Nam trong ký ức, là cầu nhỏ nước chảy, là mưa bụi mờ ảo, là nàng chèo thuyền luồn qua đầm sen, quay đầu mỉm cười với hắn, ánh mắt lóng lánh ánh sáng và sắc nước.

 

Giang Nam trước mắt, lại là một màu đỏ rực rỡ ngợp trời, là chiêng trống đinh tai nhức óc, là nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt mỗi người, là mùi hương ngọt ngào nức mũi lan tỏa trong không khí.

 

So với sự dơ bẩn đầy m.á.u me, t.h.ả.m hại không chịu nổi của hắn, hoàn toàn lạc lõng.

 

Trái tim giống như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, nhào nặn thô bạo, đau đến mức hắn suýt tắc thở.

 

Hắn tóm lấy một vị đại nương đi ngang qua, giọng khàn đến mức không ra hình thù: “Hôm nay… là ai thành thân vậy?”

 

Vị đại nương bị dáng vẻ hung hãn của hắn làm cho giật mình lùi lại hai bước, rồi vỗ vỗ n.g.ự.c nói: “Đại tiểu thư nhà họ Giang chứ ai! Chính là vị từng gả làm Nhiếp chính vương phi lúc trước ấy. Nay hòa ly về nhà mẹ đẻ, hôm nay sắp gả cho Thẩm công t.ử, con trai duy nhất của đệ nhất phú thương Giang Nam chúng ta! Thật đúng là duyên trời tác hợp, trai tài gái sắc!”

 

“Oanh ——!”

 

Dường như có thứ gì đó, vừa nổ tung trong đầu Tiêu Nguyên Hành.

 

Trước mắt từng hồi biến đen, hai tai ù đi, hắn suýt chút nữa ngã lăn khỏi lưng ngựa.

 

Hắn c.h.ặ.t chẽ túm c.h.ặ.t lấy dây cương, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay đến ứa m.á.u mới miễn cưỡng giữ vững được thân thể.

 

Sẽ không đâu…

 

Không thể nào…

 

Nàng đã nói là mùng tám tháng sau cơ mà… Hôm nay không phải… không phải mà…

 

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn sắc trời.

 

Âm u xám xịt, giống như sắp mưa.

 

Nhưng cái màu đỏ rực giăng khắp các con phố, lại đ.â.m thấu mắt hắn.

 

Đúng lúc này, từ đằng xa vẳng lại tiếng chiêng trống náo nhiệt hơn, nhạc hỷ vang vọng tận mây xanh.

 

Một đội ngũ đón dâu khổng lồ đang từ từ tiến đến từ phía cuối con phố dài.

 

Kiệu tám người khiêng, quấn lụa đỏ, kết hoa hồng, rèm kiệu buông thấp.

 

Đi đầu là tân lang cưỡi trên lưng con ngựa cao lớn, một thân hỷ phục đỏ thẫm, dáng người thẳng tắp, sườn mặt ôn nhuận.

 

Tiêu Nguyên Hành nhìn chằm chằm cỗ kiệu hoa kia, m.á.u toàn thân tức thì xông thẳng lên đỉnh đầu.

 

Hắn bất chấp tất cả, giục ngựa lao tới.

 

“Cản hắn lại!”

 

Hộ vệ Giang phủ đã sớm để ý đến tên dị nhân có tung tích khả nghi, cả người đầy m.á.u này. Đúng lúc ấy thấy hắn xông về phía kiệu hoa, ngay lập tức túa lên như ong vỡ tổ, vây c.h.ặ.t lấy hắn.

 

Người đứng đầu là một thanh niên có nét mặt lạnh nhạt kiên nghị, chính là biểu ca của Giang Tri Ngư, Tô Thừa Vũ.

 

Y đứng chắn trước đầu ngựa của Tiêu Nguyên Hành, tay nắm chuôi kiếm, ánh mắt lạnh nhạt sắc như đao.

 

“Tiêu Nguyên Hành,” Giọng Tô Thừa Vũ không mang một tia hơi ấm, “Thái hậu có chỉ, ngươi vĩnh viễn không được bước chân vào đất Giang Nam. Hôm nay là ngày đại hỷ của muội muội ta, nếu ngươi dám làm loạn, đừng trách kiếm của Tô mỗ không có mắt!”