Ta chớp chớp mắt, chăm chú quan sát vị Phu nhân tướng quân trước mặt.
Bà ấy đang mím c.h.ặ.t môi, không nói một lời nhìn ta, nhưng rõ ràng bên tai ta lại vang lên tiếng nói của bà.
Ta thân hình nhỏ bé, lòng đầy hoang mang, cứ ngỡ mình rơi vào ảo giác. Nhưng sau vài bận kiểm tra đi kiểm tra lại, ta mới bàng hoàng nhận ra, thứ mình nghe thấy chính là tâm tư thầm kín của vị Phu nhân này.
hằng nguyễn
Bề ngoài bà ấy trông hung dữ là thế, nhưng tiếng lòng ta nghe được lại vô cùng hưng phấn, rộn ràng như đang mở quán trà kể chuyện vậy.
Ê chề thật, bộ dạng này của mình không dọa con bé sợ c.h.ế.t khiếp đấy chứ?
May mà bản phu nhân có mang theo kẹo mạch nha, quả nhiên là nín khóc rồi.
Mắt con bé to thật, cứ như biết nói ấy, nhìn mà muốn tan chảy cả lòng.
Con gái quả nhiên phải trắng trẻo, mềm mại mới đáng yêu, hận bản phu nhân chỉ sinh được một cục than đen!
Tuy ta còn nhỏ, nhưng vẫn đủ hiểu đó là những lời khen ngợi dành cho mình. Ta có chút không tự nhiên, rúc sâu vào lòng mẫu thân, ngại ngùng cúi đầu.
Ngay sau đó, ta lại nghe thấy tiếng vị Phu nhân kia thở phào đầy may mắn:
Cũng may lần này ta đến kịp, cứu được hai mẹ con họ.
Ta ngây người, lén lút nhìn trộm Phu nhân, lòng đầy thắc mắc. Nghe lời này, ý bà là cố tình đến cứu ta và mẫu thân sao? Nhưng những kẻ đang xúm xít xem trò vui ngoài kia lại rêu rao rằng bà đến để dạy dỗ mẫu thân ta cơ mà.
Con hẻm chúng ta đang ở nổi tiếng là "Hẻm Ngoại Thất". Chuyện chính thất kéo người đến đ.á.n.h ghen, hành hạ xảy ra như cơm bữa.
Mẹ Lưu ở hẻm Tây, vào một đêm đông lạnh giá bị lột sạch quần áo, vứt xuống từ cỗ xe ngựa, trên người còn bị khắc chữ nhục nhã. Đêm đó, bà đã treo cổ tự vẫn trong nhà. Kẻ làm con như Tiểu Hổ tận mắt chứng kiến mẫu thân tắt thở, từ đó mà hóa điên hóa dại. Mẹ Xuân ở hẻm Đông thì bị mấy nữ bộc thô bạo lôi ra khỏi nhà, cột vào sau xe ngựa mà kéo lê như súc vật. Rồi còn Mẹ Trâu, Mẹ Lâm ở cuối hẻm nữa…
Kẻ xung quanh một mặt đứng vây xem, một mặt lại vỗ tay khen hay. Họ bảo, nữ t.ử ở cái hẻm này đều dơ bẩn như nhau. Họ còn nói, kẻ làm ngoại thất thì đáng chịu cảnh này, bị chính thất bán đi làm nô tỳ còn là nhẹ.
Giờ đây, họ hả hê nói đã đến lượt mẫu thân ta bị Phu nhân tướng quân trừng trị.
Hồi nhỏ, ta từng hỏi mẫu thân tại sao nhà người khác đều có cả cha lẫn mẹ, còn ta chỉ có bà. Mỗi khi đó, bà thường lặng thinh, chỉ nhìn ta mà rơi lệ. Đến hôm nay ta mới biết, hóa ra mẫu thân là ngoại thất được Trấn Bắc Đại tướng quân Tiêu Phóng âm thầm nuôi dưỡng bên ngoài.
Kinh thành đồn rằng, Phu nhân tướng quân là một nữ nhân hung hãn và ghen tuông vô độ, hồi trẻ từng lạc mất gia đình, lưu lạc làm thảo khấu. Nay để bà phát hiện ra sự tồn tại của mẫu thân ta, e rằng hai mẹ con chẳng thể toàn mạng.
Ngoài cổng sân nhỏ, người ta chen chúc thò đầu vào dòm ngó, thậm chí còn bàn tán to tiếng chẳng chút kiêng nể.
Có kẻ hóng hớt: “Này, Tiêu Tướng quân thật sự lén lút nuôi ngoại thất sau lưng Phu nhân à?”
Có kẻ khinh miệt: “Xem đi, làm ngoại thất thì đâu có kết cục tốt đẹp, sớm muộn gì cũng bị chính thất tìm đến tận cửa thôi.”
Có kẻ hằn học nhổ nước bọt: “Phi! Ai bảo nàng ta ngày ngày bày ra cái vẻ hồ ly tinh quyến rũ người khác, đáng đời lắm!”
Mẫu thân lấy tay che tai ta lại, muốn cách ly ta khỏi những lời lẽ ác độc đó.
Đôi mày liễu sắc sảo của Phu nhân nhíu c.h.ặ.t, tiếng lòng cũng không còn vui vẻ như ban nãy: Ồn ào quá, thật muốn cắt lưỡi hết bọn họ đi cho sạch tai!
Ta rùng mình một cái, chợt nhận ra khi nãy Phu nhân không cho ta khóc, dọa sẽ khâu miệng ta lại xem ra vẫn còn nhẹ nhàng chán.
Người ta đồn Phu nhân tướng quân là “Quỷ dạ xoa” ăn thịt người, đáng sợ vô cùng. Ấy vậy mà hôm nay, rõ ràng Phu nhân có thể khoanh tay đứng nhìn, nhưng bà lại ra tay cứu mạng hai mẹ con ta. Phu nhân đời thực và lời đồn đại ngoài kia, e rằng chẳng giống nhau chút nào.
Khi ấy, ta và mẫu thân đang nghỉ trưa thì Lưu lưu manh say xỉn bỗng nhiên tông cửa xông vào. Mẫu thân bị hắn đè c.h.ặ.t lên cánh cửa, y phục trên người sắp bị xé rách. Gã lưu manh mặt đỏ gay, ánh mắt dâm tà nhìn chằm chằm bờ vai trắng ngần của mẫu thân, ngày càng ép sát.
“Kẻ xấu! Không được bắt nạt mẫu thân ta!” Ta không ngừng đ.ấ.m đá vào chân hắn, nhưng liền bị hắn khinh miệt đá văng ra. Lăn lộn trên mặt đất, ta lại vừa khóc vừa bò tới bằng cả tay chân.
Nhưng những người hàng xóm xung quanh lại như bị điếc, không một ai mảy may ngó ngàng. Ta hóa điên, c.ắ.n mạnh vào chân gã lưu manh, trong miệng tràn ra vị tanh tưởi của m.á.u.
“Tiểu súc sinh này, muốn c.h.ế.t à!” Gã đau đớn kêu lên một tiếng, gạt mạnh chân hất ta ra, định bụng tung cú đá hiểm ác vào n.g.ự.c ta.
“Ngọc Nhi!” Mẫu thân không biết lấy đâu ra sức lực, rút cây trâm cài trên đầu đ.â.m mạnh vào tay hắn. Bà thừa cơ chạy đến ôm c.h.ặ.t lấy ta, giống như gà mẹ bảo vệ con thơ, thân thể không ngừng run rẩy. Ta rúc vào lòng bà, sợ hãi nhắm nghiền mắt lại.
“Con ả thối tha này!”
Cú đá ta hằng lo sợ không hạ xuống, chỉ có tiếng mắng c.h.ử.i của gã lưu manh vang lên nửa chừng rồi dứt hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một tiếng “Bùng” nặng nề vang lên như có vật nặng nề nện xuống đất, ngay sau đó là tiếng rên rỉ t.h.ả.m thiết của Lưu lưu manh. Ta hé mắt nhìn trộm, thấy gã đã ngã lăn ra đất cách đó không xa, một chiếc roi bạc đang quất tới tấp xuống người gã.
Chủ nhân của chiếc roi hừ lạnh một tiếng: “Ta, Cố Nguyên Sương, ghét nhất loại nam nhân chuyên bắt nạt nữ t.ử.”
Bà mặc một bộ cẩm bào màu tím bó sát, dáng người thẳng tắp như cây tùng đứng đối diện chúng ta, tựa như đang tỏa ra hào quang. Đó là lần đầu tiên ta gặp Phu nhân hệt như vị thần tiên giáng thế.
Ta nhìn đến ngây người. Thì ra bà chính là Phu nhân tướng quân, thì ra bà lại xinh đẹp đến nhường này? Chẳng phải người ta đồn bà mặt mày bặm trợn như dạ xoa, miệng rộng như chậu m.á.u, lại còn ăn thịt người sao? Nhưng ngoại trừ vẻ mặt có chút lạnh lùng, ngay cả một đứa trẻ như ta cũng nhận ra bà vô cùng xinh đẹp.
Lòng ta dâng lên cảm giác thân thiết lạ lùng, vừa định tiến lại gần thì nghe thấy giọng gã lưu manh nịnh nọt: “Tiêu Phu nhân, tiểu nhân bị oan! Đều là hiểu lầm cả thôi ạ!”
“Phu nhân không biết đấy thôi, con ả này là ngoại thất do Tiêu Tướng quân lén lút nuôi dưỡng! Nàng ta ngày ngày lẳng lơ đưa tình, tiểu nhân cũng là bị dụ dỗ thôi!”
“Nghe nói Tướng quân đã chán ghét nàng ta rồi! Tiểu nhân… tiểu nhân hôm nay là muốn thay Phu nhân trút giận, dạy dỗ ả một trận đấy ạ!”
Gã cứ ngỡ nói ra thân phận ngoại thất của mẫu thân thì sẽ lấy lòng được chính thất. Phu nhân cười lạnh một tiếng, chiếc roi bạc trong tay v.út lên, một vết roi đẫm m.á.u vắt ngang mặt gã.
“Thứ ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, chuyện của bản phu nhân từ khi nào đến lượt ngươi làm chủ?” Bà gọi tùy tùng: “Người đâu, trói hắn lại giải lên Kinh Triệu Doãn! Nhớ kỹ, chỉ cần giữ lại cho hắn một hơi tàn để nghe bản án là được.”
Khi nói những lời này, ánh mắt Phu nhân toát ra vẻ lạnh lẽo thấu xương, khiến ta sợ hãi. Không hiểu sao ta lại nghĩ đến kết cục thê t.h.ả.m của những người mẹ ở xóm này trước đây, liền òa khóc nức nở. Ta không muốn mẫu thân mình cũng trở nên như họ!
Ta vừa khóc vừa nấc lên, mẫu thân ôm dỗ dành thế nào cũng không nín.
“Khóc cái gì!” Tiếng quát lạnh lùng của Phu nhân truyền đến làm ta giật nảy mình. Mẫu thân chưa bao giờ hung dữ với ta như vậy cả.
Ta và Phu nhân bốn mắt nhìn nhau. Ta mếu máo, tủi thân định khóc tiếp thì bỗng nhiên, một viên kẹo mạch nha được nhét vào miệng, vị ngọt ngào lập tức lan tỏa trên đầu lưỡi. Ta tặc lưỡi thưởng thức, quên cả khóc.
Một bàn tay có vết chai mỏng khẽ nhéo má ta. Phu nhân quỳ một chân xuống, lạnh mặt dọa nạt: “Còn khóc nữa, bản phu nhân sẽ khâu miệng ngươi lại!”
Ta rụt người, ôm c.h.ặ.t lấy mẫu thân. Rồi, ta không thấy Phu nhân mở miệng, nhưng lại nghe thấy tiếng lòng của bà:
Tiểu Ngọc Nhi năm tuổi này, má quả thật vừa mịn vừa mềm, nhéo sướng tay ghê
Nhớ lại chuyện vừa rồi, ta lại nhìn vị Phu nhân trước mặt. Bà bảo sẽ đưa hai mẹ con ta về phủ Tướng quân.
Người ngoài xem trò vui cười hả hê: “Tiêu Phu nhân thủ đoạn độc ác có tiếng, giờ Tướng quân vắng nhà, ả ngoại thất này rơi vào tay nàng ta thì sống không bằng c.h.ế.t rồi!”
Hàng mi mẫu thân run rẩy, bà vốn không muốn đi. Phu nhân chỉ buông hai câu đã khiến mẫu thân câm nín:
“Ngươi chắc chắn muốn con gái mình lớn lên ở cái nơi bẩn thỉu này ư?”
“Ngươi có thể đảm bảo chuyện nhục nhã hôm nay sẽ không xảy ra lần thứ hai không?”
Ánh mắt mẫu thân d.a.o động. Cảnh sống của hai mẹ con ta ở đây quả thực chẳng tốt đẹp gì. Người trong hẻm lén lút mắng mẫu thân là kẻ lẳng lơ, quyến rũ nam nhân. Mẫu thân tính tình ôn hòa, chưa bao giờ tranh cãi, bị bắt nạt cũng chỉ nuốt đắng nuốt cay.
Hai hôm trước, một thanh niên mặc quân phục Trấn Bắc Quân mang đến cho chúng ta nửa năm sinh hoạt phí rồi vội vã rời đi. Sau đó nghe nói Tướng quân đã rời kinh đi dẹp loạn. Tin tức “Trấn Bắc Tướng quân Tiêu Phóng nuôi ngoại thất rồi chán ghét bỏ rơi” cứ thế lan ra khắp phố phường.
Những kẻ bình thường chỉ dám chỉ trỏ sau lưng bắt đầu được đà lấn lướt. Bà bán rau thấy mẫu thân thì mắng: “Hồ ly tinh không biết xấu hổ!” Ta muốn ăn một xiên kẹo hồ lô, tiểu thương thu của người khác một văn, lại đòi mẫu thân tận ba văn. Có lần gặp một gã ăn mày, đồng tiền đồng mẫu thân bỏ vào bát liền bị hắn quăng ra: “Lão t.ử không cần thứ tiền dơ bẩn của ngươi!”
Ta bước đôi chân ngắn cũn cỡn nhặt đồng tiền lên, bao biện: “Không dơ bẩn, ta đã lau sạch rồi!” Bàn tay lấm bùn của gã ăn mày đẩy mạnh ta ra: “Cút đi, con nhãi ranh, ngươi cũng dơ bẩn y hệt mẹ ngươi!”
Ta tủi thân bật khóc. Mẫu thân của ta rõ ràng rất sạch sẽ, lại thơm tho, mềm mại, tại sao họ lại mắng bà như thế? Mẫu thân chỉ ôm ta lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta rồi lẳng lặng bế ta về nhà.
“Thế nào, phủ Tướng quân, ngươi đi hay không đi?”
Giọng Phu nhân có vẻ mất kiên nhẫn, nhưng trong lòng thì lại lẩm bẩm không thôi:
Còn chần chừ gì nữa chứ, cái xó xỉnh này làm sao mà ở được! Tiêu Phóng cái đồ phụ lòng kia, dám giấu hai mẹ con họ ở nơi này lâu như vậy! Đợi ngươi dẹp giặc về, xem ta xử lý ngươi thế nào
Cuối cùng, mẫu thân gật đầu đồng ý. Người của Phu nhân nhanh ch.óng giúp chúng ta thu dọn đồ đạc rồi khởi hành.
Ngồi trên xe ngựa, tấm rèm dày cũng không thể ngăn được những lời bàn tán xôn xao bên ngoài: “Tiêu Tướng quân cũng gan to thật, nghe nói lần này trên triều đường hắn công khai nói đỡ cho Vệ Nghịch nên mới bị đày đi dẹp giặc…”