Giao Thừa Năm Ấy, Hoa Nở Đầy Cành

Chương 2



“Giờ thì hay rồi, Phu nhân của hắn đâu phải người hiền lành gì, ả ngoại thất xinh đẹp này chắc chắn không giữ nổi mạng đâu.”

“Hừ, nghe nói Tiêu Phu nhân thời trẻ từng tay không g.i.ế.c cả mãnh thú, ả ngoại thất này t.h.ả.m rồi!”

Ta có chút hoảng sợ, níu lấy vạt áo mẫu thân, lí nhí hỏi: “Mẫu thân ơi, Phu nhân sẽ đ.á.n.h chúng ta sao?”

Bà nhẹ nhàng xoa đầu ta: “Phu nhân là người tốt, Ngọc Nhi của mẹ phải nghe lời Phu nhân, con biết chưa?”

Nhớ lại vị ngọt ngào của viên kẹo mạch nha ban nãy, lại nghĩ đến tiếng lòng ấm áp của Phu nhân, ta bèn gật đầu mạnh mẽ.

Những ngày tháng sau này, liệu có tốt đẹp hơn không?

Gian khổ luyện võ

Đến phủ Tướng quân, Phu nhân liền bảo ta chuyển đến ở viện của bà. Bà nói với mẫu thân ta: “Từ nay về sau, con bé sẽ do bản phu nhân đích thân dạy dỗ.”

Nhớ lại những lời đồn đại đầy ác ý trên đường rằng Phu nhân sẽ hành hạ hai mẹ con ta, lòng ta căng thẳng vô cùng, buột miệng từ chối: “Ta không muốn! Ngọc Nhi chỉ cần mẫu thân thôi!”

“Bản phu nhân tinh thông văn thao võ lược, người ngoài cầu xin còn chẳng được, ngươi dám từ chối ư?”

Sợ mẫu thân tính tình hiền lành không biết nói đỡ cho mình, ta cứng đầu cãi lý: “Cái gì thao cái gì lược ta không hiểu, ta chỉ là không muốn xa mẫu thân.”

Vị Phu nhân mà ta từng cảm thấy “rất tốt” kia lại kiên quyết vô cùng trong chuyện dạy dỗ ta. Bà chỉ chịu nhượng bộ một điều: đồng ý cho ta ngủ với mẫu thân vào ban đêm, nhưng ban ngày thì phải tuyệt đối nghe lời bà.

Ngày hôm sau, vừa qua giờ Mão, Phu nhân đã lôi ta ra khỏi chăn.

Vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa hắt hơi, ta được thay một bộ võ phục tay hẹp, mắt còn lờ đờ đứng trong phòng luyện võ ở chính viện. Phu nhân nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, nhìn đến nỗi lòng ta run sợ, mới chậm rãi mở lời: “Trước hết, đứng tấn cho ta xem.”

Ta lí nhí hỏi: “Đứng tấn… là gì ạ?”

Phu nhân đưa tay xoa trán, trong lòng khẽ thở dài:

Ta quên mất con bé mới có năm tuổi.

“Làm theo ta, động tác phải chuẩn xác!”

Ta làm theo tư thế hạ nửa người của bà, cả thân hình nhỏ bé loạng choạng đứng không vững. Phu nhân lắc đầu, bước tới nắm lấy bàn tay nhỏ của ta, dùng sức kéo hai chân ta rộng ra, đau đến nỗi ta suýt chút nữa là kêu thành tiếng.

Lòng ta hậm hực nghĩ: Quả nhiên bà ấy đang mượn cớ bắt nạt ta!

 

Lời tiên tri trong tiếng lòng

Thấy vẻ mặt ấm ức của ta, Phu nhân lạnh mặt nói: “Đứng tấn là căn bản của luyện võ, có thể giúp ngươi đặt nền móng vững chắc. Sau này mỗi ngày ngươi đều phải tấn, bắt đầu từ nửa canh giờ, rồi từ từ tăng thêm. Hôm nay ngươi mà không ngoan ngoãn đứng tấn, ta sẽ không cho ăn cơm!”

Ta cân đo sự chênh lệch sức mạnh giữa mình và Phu nhân, đành mặt mày ủ rũ gật đầu. Khóe miệng Phu nhân nhếch lên một nụ cười ẩn ý, trong lòng lại vui sướng khôn tả:

Ai mà ngờ được ‘Ngọc Diện Quân Sư’ danh chấn thiên hạ sau này cũng có lúc sợ đứng tấn cơ chứ.

Những ngày sau đó, Phu nhân quả thực như lời đã nói, bắt đầu nghiêm khắc “dạy dỗ” ta. Thời gian đứng tấn mỗi ngày cũng dần tăng lên thành một canh rưỡi. Ngoài ra, bà cũng thỉnh thoảng dạy ta một vài chiêu thức quyền cước đơn giản. Trong lòng bà luôn chê bai ta quá yếu ớt, nói ta sau này lên chiến trường sẽ chịu thiệt.

Tuy ta chẳng hiểu tại sao một đứa trẻ như mình sau này lại phải lên chiến trường, nhưng vì sợ hãi uy vũ của Phu nhân, ta đành ngoan ngoãn theo bà luyện võ. Mỗi ngày ta đều mệt nhừ người, mồ hôi nhễ nhại, ngay cả cơm ăn cũng được nhiều hơn hẳn. Mẫu thân tuy xót ta cực khổ, nhưng khi nắn cánh tay ngày càng rắn chắc của ta, bà cũng không nói gì thêm.

Trong viện của Phu nhân nuôi rất nhiều bồ câu, bà bảo với ta đó là chim đưa thư do bà tự tay huấn luyện. Thấy ta tò mò nhìn chúng, Phu nhân cười bí ẩn: “Niệm Ngọc con hãy nhớ, đôi khi tác dụng của động vật còn lớn hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều.”

Ngoài việc dạy dỗ ta, Phu nhân mỗi ngày đều vô cùng bận rộn. Trong phủ thường xuyên có một số người giang hồ ra vào, bàn bạc chuyện cơ mật với bà cả buổi chiều. Xem ra lời đồn Phu nhân từng lưu lạc làm thảo khấu từ thuở hàn vi quả nhiên là thật.

Một hôm, Phu nhân nhận được thư bồ câu liền vội vã rời khỏi nhà, mấy ngày liền không lộ diện.

 

Sóng gió chốn thâm phủ

Phu nhân không ở nhà, ta cũng không dám lơ là việc tập luyện. Khi dậy sớm luyện võ, ta tình cờ nghe thấy mấy người hạ nhân đang tụ tập bàn tán:

“Cũng không biết Phu nhân nghĩ gì, lại để loại ngoại thất đường đường chính chính bước vào nhà?”

“Chuyện này ngươi không hiểu rồi, để trước mắt mới dễ kiểm soát chứ! Ngươi đã bao giờ thấy Phu nhân nhà ta chịu thiệt chưa?”

“Nói cũng phải. Phu nhân mỗi ngày chưa sáng đã gọi con gái của ngoại thất kia dậy luyện võ, lại còn nói là để dạy dỗ nó, khiến con bé ngoại thất kia không nói nên lời.”

“Cả Kinh thành này, tiểu thư khuê các nhà nào mà không học lễ nhạc thi thư, thêu thùa nữ công, con gái nhà ai lại đi luyện võ? Đợi con bé kia lớn lên thành bộ dạng thô tục, xem nó so bì thế nào với tiểu thư nhà ta!”

“Quả nhiên vẫn là Phu nhân nhà ta cao tay…”

Ta đứng một bên nghe những lời này, trong lòng đột nhiên khó chịu vô cùng. Sức lực đứng tấn cũng yếu đi, những cảm tình tốt ban đầu dành cho Phu nhân bỗng chốc tan biến không còn sót lại chút nào.

Vậy thì trước đây Phu nhân tốt với ta đều là giả vờ ư? Mục đích thực sự chính là để ta không thể sánh bằng con gái bà sao? Vậy những tiếng lòng ấm áp mà ta nghe thấy kia rốt cuộc tính là gì đây?

Khi dùng bữa sáng, mẫu thân thấy ta kém ăn bèn hỏi lý do. Ta liền đem hết những lời nghe được kể lại với bà: “Mẫu thân ơi, Phu nhân thật sự có hai bộ mặt ư?”

Mẫu thân đặt bát đũa xuống, ôn tồn hỏi: “Ngọc Nhi thấy Phu nhân là người thế nào?”

Ta thành thật trả lời: “Tuy người ngoài đều nói Phu nhân tính tình xấu xa, lại độc ác, nhưng bà rất tốt với chúng ta. Hôm đó mẫu thân bị bắt nạt cũng là Phu nhân cứu chúng ta. Trừ lúc dạy ta luyện võ nghiêm khắc ra, Phu nhân chưa từng mắng con.”

Ta thầm bổ sung trong lòng một câu: Mặc dù Phu nhân trông không thích cười, nhưng tiếng lòng của bà lại khá thú vị.

Mẫu thân mỉm cười: “Cho nên Ngọc Nhi ạ, một người rốt cuộc là tốt hay xấu, lòng chúng ta tự có đ.á.n.h giá, chứ không phải nghe người khác nói.”

Ta bán tín bán nghi gật đầu, lời mẫu thân nói luôn đúng. Phu nhân hẳn là không phải người xấu đâu nhỉ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đêm đông đổ bệnh

Phu nhân nửa tháng chưa về, thái độ của hạ nhân trong phủ đối với chúng ta bắt đầu thay đổi rõ rệt. Sau vài lần cố tình gửi muộn, gửi thiếu đồ ăn vật dụng mà mẫu thân không phản ứng gì, họ lại càng làm việc qua loa, chậm trễ hơn.

Thoáng chốc đã vào mùa thu, thời tiết lạnh dần từng ngày. Than sưởi trong sân nhỏ của chúng ta hôm có hôm không. Mẫu thân sinh ta bị di chứng bệnh cũ, sức khỏe vốn đã không tốt, chẳng mấy chốc đã ngã bệnh.

Mẫu thân nằm trên giường, ho đến mức khuôn mặt đỏ bừng, ta lo lắng cuống cuồng: “Mẫu thân ơi, con đi tìm đại phu!”

Bà lại yếu ớt kéo tay ta lại: “Mẹ không sao, nhịn qua là khỏi thôi.”

hằng nguyễn

Nửa đêm, ta bị tiếng ho dữ dội của mẫu thân đ.á.n.h thức, mới phát hiện mặt bà đỏ gay, hơi thở thoi thóp. Ta chạm vào tay bà, lạnh ngắt như băng tuyết.

“Mẫu thân ơi, mẫu thân đừng dọa Ngọc Nhi! Mẫu thân ơi!”

“Ngọc Nhi…” Mẫu thân khó nhọc mở mắt, vất vả lắm mới đặt được chiếc ngọc bội luôn đeo bên mình vào tay ta. “Ngọc Nhi… đây là thứ do cha con… để lại cho con. Nếu mẫu thân không còn nữa… thì hãy để nó ở bên con.”

Nói xong câu này, bà liền ngất lịm đi, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Lòng ta hoảng loạn tột độ, quàng vội một chiếc áo rồi trèo xuống giường, chân trần chạy thẳng ra ngoài. Ta chạy như điên hết tốc lực, gió lạnh cào rát mặt cũng không màng, chỉ sợ mình chạy chậm một bước, mẫu thân sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

 

Sự trở về kịp thời

Khó khăn lắm mới chạy đến cổng lớn, đối với một đứa trẻ năm tuổi như ta, cánh cửa sắt kia cao lớn như một ngọn núi không thể vượt qua. Ta nhìn vào trong phủ, khắp nơi tối đen như mực, không một bóng người. Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên, ta chỉ cảm thấy màn đêm như một con quái vật đáng sợ, đang từng chút một nuốt chửng sinh khí của mẫu thân.

Tất cả là tại Phu nhân! Nếu không phải bà cứ nằng nặc đón chúng ta về đây, mẫu thân đã không bị bệnh! Ta ngồi xổm dưới đất, vừa khóc vừa mắng c.h.ử.i, lòng oán hận Phu nhân tăng vọt: “Phu nhân thối! Phu nhân xấu xa! Ta ghét người! Ghét người! Oa… Mẫu thân ơi”

Tiếng “két” nặng nề vang lên, tiếng mắng của ta đột ngột im bặt. Phu nhân khoác chiếc áo choàng đen, trong gió tuyết xuất hiện trước tầm mắt ta.

“Phu nhân! Người cuối cùng cũng về rồi! Mẫu thân ta… Mẫu thân ta…” Ta lao đến ôm c.h.ặ.t lấy chân bà, khóc t.h.ả.m thiết.

Bà ngẩn ra, nhíu mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Ta nhét miếng ngọc bội mẫu thân vừa đưa vào tay bà: “Mẫu thân ta sắp c.h.ế.t rồi! Phu nhân, đây là thứ quý giá nhất của ta, xin người nhận lấy! Cầu xin người cứu mẫu thân ta!”

Phu nhân kinh hãi trong lòng:

Bản phu nhân mới ra ngoài có một tháng, trong phủ đã xảy ra chuyện khốn kiếp gì thế này! Chẳng phải ta đã dặn dò đám nô tài phải chăm sóc tốt cho hai mẹ con họ sao?

Bà mặt lạnh tanh, không nói thêm lời nào, lập tức nhấc bổng ta lên khỏi mặt đất. Một mặt sai người đi mời đại phu, một mặt ôm ta chạy như bay về phía sân nhỏ, bước chân nhanh như gió cuốn, tựa như sắp bay lên.

Nhờ có Phu nhân đến kịp thời, lại cho mẫu thân ta uống một viên bí d.ư.ợ.c, nên khi đại phu đến, sắc mặt mẫu thân đã tốt hơn nhiều. Sau khi đại phu kê đơn, Phu nhân bảo Quản gia đích thân trông chừng việc sắc t.h.u.ố.c, lại bố trí thêm hai tỳ nữ hầu hạ chu đáo, thân thể mẫu thân mới từ từ hồi phục.

Lần này về cùng Phu nhân còn có một trai một gái là con của bà và Tướng quân, mấy hôm trước họ được đưa đến nhà ngoại chơi. Khi gặp hai anh em nhà họ Tiêu, ta đang cùng mẫu thân hái hoa mai trong vườn.

Cuộc gặp gỡ hai anh em họ Tiêu

Nghe nói Phu nhân thích đồ ngọt, để cảm tạ ơn cứu mạng, sau khi khỏe lại, mẫu thân định làm món bánh hoa mai sở trường cho bà nếm thử.

“Dừng tay cho ta!”

Ta đang xách chiếc rổ đựng hoa mai, chưa kịp phản ứng thì đã bị một vật tròn trịa đụng ngã nhào. Khi bò dậy từ dưới đất, ta mới thấy đối phương là một bé gái trạc tuổi mình. Mặt cô bé tròn trịa, trên đầu thắt hai chiếc b.úi tóc nhỏ, trông như b.úp bê ngày Tết chỉ trừ làn da có chút ngăm đen.

“Đây là hoa mai cha ta trồng cho mẫu thân ta, ai cho các ngươi tùy tiện hái! Động vào đồ của người khác mà không xin phép, thật là đồ không có giáo dưỡng!”

“Minh Ca, không được vô lễ.”

Một thiếu niên mặc áo xanh bước ra từ phía sau cô bé, vẻ mặt hắn hờ hững, chỉ khẽ gật đầu chào chúng ta một tiếng coi như lễ phép, rồi dắt tay cô bé đi về phía chính đường.

Ta nhìn theo bóng lưng họ, có chút không phục: “Mẫu thân ơi, rõ ràng là Phu nhân đã đồng ý, họ…”

Mẫu thân lại khoát tay ra hiệu cho ta im lặng, vẻ mặt cam chịu không muốn gây thêm chuyện.

Trên đường về viện, ta nghe lỏm từ miệng hạ nhân mới biết được, họ chính là đích trưởng t.ử Tiêu Minh Trạch và đích nữ Tiêu Minh Ca của Phu nhân. Tiêu Minh Trạch đã mười tuổi, còn Tiêu Minh Ca đồng tuổi với ta, chỉ lớn hơn ta ba tháng.

Ta thầm kinh ngạc nghĩ: “Vậy họ chẳng phải là ca ca và tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của con sao?”

Nghĩ đến chuyện không vui vừa rồi, mặt ta nhăn lại, mơ hồ cảm thấy hai người này e rằng không dễ chung sống.

 

Món bánh hoa mai ngọt ngào

Bánh hoa mai làm xong, mẫu thân dẫn ta đến chính viện tạ ơn Phu nhân. Phu nhân ngồi thẳng tắp, nếm thử một miếng bánh, thản nhiên gật đầu, nhưng tiếng lòng trong đầu bà lại như pháo nổ vang trời:

Trời ơi đất hỡi, cái này ngon quá thể! Tại sao trên đời lại có thứ bánh hoa mai ngon đến nhường này! Lần sau muốn ăn nữa mà ngại mở miệng thì phải làm sao đây? Mấy ngày không gặp, Tiểu Ngọc Nhi lại đáng yêu hơn rồi, thật muốn nhéo má con bé nữa quá!

Vì đã quá quen với sự bất nhất giữa vẻ ngoài và nội tâm của Phu nhân, nghe thấy những lời này, lòng ta bình thản không chút xao động.

Mẫu thân ta đứng dậy khẽ cúi người: “Chuyện lần trước nhờ có Phu nhân cứu giúp, những ngày qua hai mẹ con chúng ta đã gây không ít phiền hà cho người, Tịnh Thu xin thành tâm tạ ơn Phu nhân.”

Phu nhân nửa cười nửa không nhìn ta: “Không cần, chỉ mong tiểu nha đầu nhà ngươi sau này ít mắng thầm ta hai câu là được.”

Mặt mẫu thân ta lập tức đỏ lên vì xấu hổ: “Ngọc Nhi không hiểu chuyện, để Phu nhân chê cười rồi.” Bà nhẹ nhàng xoa đầu ta, ta ngượng ngùng vội vàng chắp tay cúi đầu thật thấp trước Phu nhân: “Phu nhân, con xin lỗi người.”

Phu nhân vẫn giữ vẻ bình thản quý phái hớp một ngụm trà, nhưng trong lòng lại đang cảm thán:

Tiểu Ngọc Nhi thật sự rất ngoan và hiểu chuyện, bản phu nhân sắp ghen tị với Dung Tịnh Thu rồi. Nói đi cũng phải nói lại, đám hạ nhân trong phủ này quả thật đáng c.h.ế.t, xem ra đã đến lúc cần phải chỉnh đốn lại một phen rồi!