“Đại tiểu thư, người… người thực sự định đem trạch viện này hai tay dâng cho cặp tiện nhân kia sao?”
Dưới hành lang, một tiểu nha hoàn mặc chiếc áo áo gi lê màu hoa sen cũ một nửa, tay ôm một bọc hành lý màu xám tro, vành mắt đỏ hoe, giọng hạ xuống thật thấp, nghẹn ngào tiếng khóc.
Đứng trước mặt nàng là một thiếu nữ dáng người gầy guộc, tuổi chừng mười một mười hai, mặc một bộ áo váy bằng vải thục màu trăng thanh giản dị, trên đầu ngoại trừ một cây trâm bạc trơn thì không còn một món trang sức nào khác.
Thiếu nữ ngẩng mặt lên, ánh mai rớt trên đôi má quá đỗi nhợt nhạt của nàng, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ, không gợn một chút sóng lòng.
Nàng khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt vượt qua đỉnh đầu tiểu nha hoàn, nhìn về phía chính viện.
Nơi đó thấp thoáng truyền đến tiếng cười duyên dáng của nữ t.ử, cùng tiếng trầm thấp đầy nuông chiều họa theo của nam nhân.
“Đậu di nương… không, giờ là Đậu phu nhân rồi,” khóe môi thiếu nữ cực kỳ chậm, cực kỳ chậm mà nhếch lên một độ cong nhỏ, cái lạnh lùng nơi khóe môi ấy không có lấy nửa phân độ ấm, “Ả và muội muội Tiết Linh đã thích thì cứ cho họ là được.”
Nàng cúi đầu, chỉnh lại ống tay áo không hề thêu thùa hoa văn của mình, giọng nói nhẹ như lời thì thầm, nhưng lại mang một sự kiên định kỳ lạ.
“Có những thứ, cầm lấy sẽ phỏng tay.”
“Có những phủ trạch, ở vào sẽ hoảng lòng.”
“Chúng ta đi thôi, Thúy Nhi.”
Nàng nhìn lại lần cuối bức hoành phi khắc hai chữ “Trữ Trạch” phía trên cánh cổng lớn sơn son sau lưng, rồi quay người, bước vào làn sương sớm lạnh lẽo của buổi đầu đông ngoài cửa, không một lần ngoảnh đầu.
Thất năm trước, trận “bạo bệnh” nơi hậu viện Trữ gia đã cướp đi mạng sống của chính thất phu nhân Lê thị.
Khi tin tức truyền ra, kẻ hầu người hạ đều bàn tán xôn xao, bảo rằng Lê phu nhân thật bạc phúc, lão gia Trữ Kiếu vừa mới thăng chức Thừa biện Hộ bộ tòng ngũ phẩm, ngày lành vừa mới bắt đầu thì bà đã buông tay trần thế, để lại đứa con gái đích xuất mới mười một tuổi là Trữ Nguyệt.
Linh đường lập suốt bảy ngày, cờ tang treo trắng cả viện.
Trữ Nguyệt quỳ trên nền đất lạnh giá, thân mặc đồ tang nặng nề, tấm thân nhỏ nhắn thẳng tuột như cây trúc, đối diện với bài vị của mẫu thân, không rơi lấy một giọt lệ.
Các vị phu nhân, tiểu thư đến phúng viếng nhìn bộ dạng đờ đẫn của nàng, kẻ thì lắc đầu thở dài “đứa nhỏ này chắc là đau lòng đến ngốc luôn rồi”, kẻ thì bĩu môi, nghĩ nàng tính tình nguội lạnh.
Chỉ có bản thân Trữ Nguyệt biết, nước mắt nàng vào cái đêm hôm đó đã sớm cạn khô rồi.
Chính mắt nàng đã nhìn thấy.
Nhìn thấy Đậu di nương ngày thường vốn ôn nhu cung thuận, đối với mẫu thân nàng thì khép nép chiều chuộng, đã lén lút rắc một nhúm bột không màu vào trong bát yến sào dùng hằng ngày của mẫu thân như thế nào.
Nhìn thấy mẫu thân sau khi uống vào, sắc mặt liền xanh mét, ôm ng/ực ngã quỵ xuống, đầu ngón tay cấu c.h.ặ.t vào mép bàn, đôi mắt lại nhìn về phía cửa phòng nàng, tràn ngập kinh hoàng cùng uất hận, và cả… sự lo lắng vô bờ bến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhìn thấy Đậu di nương thong thả dùng khăn lau lau tay, rồi mới bày ra bộ mặt hoảng hốt hớt hải, the thé giọng hét lớn “người đâu”.
Trữ Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, trốn sau bức màn trướng dày cộm, vị m/áu tanh nồng nặc trong miệng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại mấy vệt m/áu hình trăng khuyết.
Nàng không thể xông ra ngoài.
Đậu di nương dám ra tay trắng trợn như vậy, phía phụ thân Trữ Kiếu chắc chắn đã thông đồng, hoặc là… ngầm cho phép.
Một đích nữ mất đi sự che chở của mẫu thân như nàng, thời điểm này có lao ra thì ngoài việc cùng mẫu thân “bạo bệnh bất đắc kỳ t.ử”, sẽ không có kết cục thứ hai.
Nàng phải sống.
Bắt buộc phải sống.
Khói hương nơi linh đường hun đến mức mắt người ta cay xè.
Đậu di nương, nay phải gọi là Đậu phu nhân rồi, mặc một bộ gấm vóc màu tố, bên ngoài khoác áo tang bằng vải thô, trên tóc cài một bông hoa nhỏ màu trắng, đang vịn trán, yếu ớt như liễu trước gió tựa vào bên sườn phụ thân nàng là Trữ Kiếu, sụt sùi khóc lóc.
“Lão gia, tỷ tỷ ra đi như vậy, bỏ lại Nguyệt Nhi nhỏ nhoi thế này, biết phải làm sao đây…
Thiếp thân mỗi khi nghĩ đến, lòng đau như d.a.o cắt.”
Trữ Kiếu vỗ vỗ tay ả, thở dài:
“Sau này, Nguyệt Nhi giao cho nàng chăm sóc vậy.
Nàng xưa nay vốn nhân hậu, định bụng sẽ coi nó như con đẻ.”
“Lão gia yên tâm,” Đậu di nương ngước đôi mắt đẫm lệ, ánh mắt như vô tình lướt qua Trữ Nguyệt đang quỳ trước linh sàng, đáy mắt thoáng qua một tia đắc ý cùng tàn nhẫn khó lòng phát giác, nhưng giọng điệu lại càng thêm phần nhu hòa t.h.ả.m thiết, “Nguyệt Nhi là giọt m/áu tỷ tỷ để lại, thiếp thân nhất định sẽ hết lòng thương yêu, không để con bé chịu nửa phân ủy khuất.”
Trữ Nguyệt cúi đầu, đăm đăm nhìn một vệt nứt nhỏ trên nền gạch xanh.
Coi như con đẻ?
Chỉ sợ là hận không thể trừ khử cho nhanh tai nhanh mắt thì có.
Tuần đầu của mẫu thân vừa qua, Đậu di nương liền lấy cớ “bi thương quá độ, cần tĩnh dưỡng”, dời Trữ Nguyệt đến Tây khoảnh viện hẻo lánh và nhỏ hẹp nhất trong phủ.
Người hầu hạ cũng chỉ để lại một tiểu nha hoàn tên là Thúy Nhi, trước đây vốn không được lòng Lê phu nhân, tính tình có chút nhút nhát.
Cơm ăn áo mặc, danh nghĩa trên bề mặt thì không thiếu thốn, nhưng đưa tới đều là gạo cũ áo sờn, còn rau dưa bánh trái tươi ngon của mùa thì vĩnh viễn chẳng bao giờ tới được Tây khoảnh viện.