Gió Cuốn Tàn Tro

Chương 2



 

“Đứa con gái do chính Đậu di nương sinh ra, nhỏ hơn Trữ Nguyệt hai tuổi là Tiết Linh, thì ngày một mặc đồ tươi tắn, đeo trang sức tinh xảo, ra dáng một thiên kim tiểu thư thực thụ của Trữ phủ này.”

 

Trữ Nguyệt lẳng lặng ở trong Tây khoảnh viện của mình, mỗi ngày ngoài việc đi thỉnh an “mẫu thân” Đậu phu nhân, thì liền đóng cửa đọc sách, hoặc theo Thúy Nhi học nữ công kim chỉ.

 

Nàng không còn nhắc về thân mẫu Lê thị nữa, đối diện với Đậu di nương cũng luôn cúi đầu vâng dạ, hỏi ba câu đáp một câu, trông vô cùng đờ đẫn gỗ đá.

 

Đậu di nương quan sát nàng một thời gian, đại khái nghĩ rằng đích nữ của nguyên phối chịu đả kích này đã biến thành một kẻ nhát gan sợ phiền phức, không làm nên trò trống gì, nên cũng dần lơi lỏng việc canh chừng, chỉ mỗi tháng răn đe theo lệ một lần, nhắc nhở nàng nhận rõ thân phận của mình, chớ có sinh ra những tâm tư không nên có.

 

Cứ như vậy, qua đại bán năm.

 

Ngày hôm đó, Trữ Kiếu bãi triều về phủ, sắc mặt có chút không vui, đi thẳng tới thư phòng.

 

Đến giờ dùng bữa tối, Đậu di nương sai bà v.ú đắc lực bên người đi thỉnh mấy bận, Trữ Kiếu mới sa sầm mặt mày bước vào phòng ăn.

 

“Lão gia, phải chăng trong triều có việc gì phiền muộn?”

 

Đậu di nương tự tay gắp thức ăn, dịu dàng hỏi han.

 

Trữ Kiếu đặt mạnh đôi đũa xuống, thở dài:

 

“Hôm nay Thánh thượng không hiểu sao đột nhiên hỏi về chuyện cũ của nhà Hy các lão, lời nói trong ngoài dường như có ý hoài niệm sự thanh chính năm xưa của Hy các lão.”

 

Tay Đậu di nương run lên, suýt chút nữa làm đổ chén canh.

 

Hy các lão, chính là cậu ruột của thân mẫu Trữ Nguyệt – Lê thị, cố Nội các Thứ phụ tiền nhiệm, thủ lĩnh của giới thanh lưu.

 

Lê thị năm xưa có thể gả cho Trữ Kiếu khi ấy mới chỉ là một quan Chủ sự lục phẩm, chính là nhờ vào thể diện của Hy các lão.

 

Chỉ là Hy các lão tính tình cương trực, đắc tội quá nhiều người, mấy năm trước đã thất thế trong cuộc đảng tranh rồi bệnh rồi mất, Hy gia cũng theo đó mà sa sút, môn sinh cố cựu tản mác quá nửa.

 

Trữ Kiếu những năm này quan lộ hanh thông, sớm đã quăng gia tộc nghèo túng ấy ra sau đầu, thậm chí còn lấy làm hổ thẹn sâu sắc, kéo theo đó là sự lạnh nhạt ngày một gia tăng đối với kết tóc thê t.ử Lê thị.

 

Nay Hoàng đế đột nhiên nhắc tới, là phúc hay là họa?

 

Đậu di nương ổn định t/âm t/hần, ướm lời:

 

“Thánh thượng chắc chỉ là tùy miệng nhắc tới thôi chứ?

 

Hy gia hiện tại… còn ai có thể lọt vào mắt xanh của Thánh thượng nữa?”

 

“Thánh tâm khó lường vậy.”

 

Trữ Kiếu day day chân mày, “Chỉ là hôm nay nhắc tới như thế, lại làm ta nhớ ra, trên người Nguyệt Nhi rốt cuộc vẫn chảy một nửa dòng m/áu của Hy gia.

 

Mẫu thân nó mất đi, ta cũng lơ là quan tâm, không biết dạo này nó thế nào?”

 

Tim Đậu di nương nảy lên một cái, nhưng trên mặt lại chất đầy nụ cười dịu dàng hơn:

 

“Lão gia cứ yên tâm, Nguyệt Nhi tốt lắm.

 

Thiếp thân ngày ngày lo toan, chỉ sợ con bé thiếu cái này hụt cái kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Có điều đứa nhỏ đó từ khi tỷ tỷ đi rồi, tính tình càng thêm khép kín, không thích nói cười, thiếp thân cũng không dám làm phiền con bé tĩnh dưỡng nhiều quá.”

 

“Ừ.”

 

Trữ Kiếu gật đầu, dường như cũng chỉ là tùy miệng hỏi một câu chứ không truy cứu sâu xa, “Nàng chu toàn là tốt rồi.

 

Nhưng nó dù sao cũng là đích nữ, tuổi tác ngày một lớn, quy củ nên học, sự đời nên thấy, cũng không thể quá chậm trễ.

 

Qua vài ngày nữa, Tiêu đại nhân có lập tiệc thưởng hoa, nàng dắt theo Linh Nhi và Nguyệt Nhi cùng đi đi, cũng để người ngoài nhìn vào thấy Trữ gia ta không phải kẻ khắc nghiệt với đích nữ của nguyên phối.”

 

Móng tay Đậu di nương cắm vào lòng bàn tay, nụ cười trên mặt vẫn không đổi:

 

“Vâng, lão gia lo liệu thật chu đáo.

 

Thiếp thân nhất định sẽ trang điểm cho Nguyệt Nhi thật tốt, tuyệt đối không để con bé làm mất thể diện của gia tộc ta.”

 

Tiêu đại nhân là thượng quan của Trữ Kiếu, Hộ bộ Thị lang chính ngũ phẩm, tiệc thưởng hoa của ông ta, không ít danh gia vọng tộc có m/áu mặt ở Kinh thành đều sẽ tới dự.

 

Đậu di nương quả nhiên đã “trang điểm thật tốt” cho Trữ Nguyệt.

 

Đồ đưa tới là một bộ váy áo màu đỏ nước, vải vóc tầm thường, kiểu dáng cũng là mẫu cũ của hai năm trước, mặc trên người Trữ Nguyệt đang tuổi trổ mã, khí chất thanh lạnh, chẳng những không hiện ra vẻ kiều diễm, ngược lại còn có chút dung tục không hề ăn nhập.

 

Trang sức cũng chỉ có một đôi khuyên tai bạc đinh hương không đủ lượng, cùng một bông hoa lụa đã phai màu.

 

Nhìn lại Tiết Linh, một bộ váy bằng lụa vân thêu trăm bướm lượn hoa bằng chỉ vàng màu vàng chim yến, đầu cài trâm bướm bằng vàng ròng điểm thúy, tai rủ minh châu, cổ tay đeo vòng ngọc, ăn vận kiều diễm rạng rỡ, đứng bên cạnh Trữ Nguyệt, ngược lại nhìn càng giống một vị tiểu thư chính dòng đích xuất hơn.

 

Trên xe ngựa đi phó tiệc, Tiết Linh tựa vào bên người Đậu di nương, đôi mắt liếc xéo Trữ Nguyệt đang ngồi ở góc khuất im hơi lặng tiếng, bĩu môi:

 

“Nương, người nhìn ả kìa, mặc thành cái dạng đó, ngơ ngơ ngác ngác, dắt ra ngoài thật xấu hổ ch/ết đi được.”

 

Đậu di nương vuốt ve tay con gái, cười khẽ:

 

“Con thì hiểu cái gì.

 

Nó càng không bắt mắt, mới càng làm nổi bật con gái ta xuất chúng.

 

Hôm nay những người đến đều là nhà có thể diện, con hãy biểu hiện cho tốt, nếu lọt được vào mắt xanh của vị phu nhân hay thái phu nhân nào…”

 

Mặt Tiết Linh ửng lên rặng mây hồng, nũng nịu nghiêng nghiêng người.

 

Trữ Nguyệt như không nghe thấy, chỉ lặng im ngắm nhìn cảnh phố xá chuyển động ngoài cửa sổ.

 

Đến Tiêu phủ, quả nhiên là hoa chen gấm dệt, trâm anh phấp phới.

 

Đậu di nương dẫn theo hai cô con gái, hàn huyên cùng các vị phu nhân tiểu thư quen biết.

 

Ả đẩy Tiết Linh lên phía trước, khéo mồm khéo miệng giới thiệu, lời trong lời ngoài đều khen ngợi con gái mình ngoan ngoãn thế nào, có tài tình ra sao.

 

Còn về Trữ Nguyệt, chỉ nhạt nhòa nhắc một câu “Đây là Nguyệt Nhi do tỷ tỷ đi trước để lại”, rồi không nói thêm nữa.