Gió Cuốn Tàn Tro

Chương 11



 

“Phu nhân nếu không còn chuyện gì khác thì xin mời về cho.

 

Cửu hoàng t.ử cần tĩnh dưỡng, nương nương lòng phiền, chớ có ở nơi này làm kinh động.”

 

Trữ Nguyệt không nhìn ả nữa, khẽ nâng cao giọng, “Người đâu, tiễn Trữ phu nhân xuất cung.”

 

Hai vị tiểu nội thị nghe tiếng bước vào, mặt không cảm xúc làm một động tác “mời” đối với Đậu di nương.

 

Đậu di nương toàn thân run rẩy, vừa kinh vừa nộ vừa sợ, còn muốn nói điều gì nhưng lại bị nội thị nửa mời nửa áp giải “tiễn” ra ngoài.

 

Trữ Nguyệt đứng nguyên tại chỗ, nghe tiếng khóc lóc không cam lòng của Đậu di nương xa dần, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

 

Nàng bước tới bên cửa sổ, ánh nắng xuân tươi tắn rọi trên gương mặt không gợn chút sóng lòng của nàng.

 

Nhìn xem, báo ứng tới rồi.

 

Nhưng chuyện này vẫn chưa đủ.

 

Còn cách xa lắm mới đủ.

 

Sự sa sút của Trữ gia đến nhanh hơn so với dự liệu.

 

Trữ Kiếu sau khi bị đình chức, những thân thích cố cựu ngày trước xun xoe bấu víu lần lượt tránh mặt không gặp, Đậu di nương biến bán trang sức điền sản cũng chỉ như muối bỏ bể.

 

Hôn sự của Tiết Linh và Tiêu Liệt quả nhiên không còn chương sau nữa.

 

Bên phía Tiêu gia thậm chí còn truyền lời ra ngoài, bảo là Tiêu tướng quân lập chí báo quốc, tạm thời không tính đến chuyện lập gia đình, khéo léo từ chối rồi.

 

Tiết Linh ở nhà khóc lóc om sòm không ngớt, Đậu di nương đầu tắt mặt tối lo toan.

 

Ngay vào lúc này, lại một nhát b/úa nặng nề nện xuống.

 

Có người bới ra một vụ án cũ từ vài năm trước, có liên can đến người huynh trưởng đã khuất của Đậu di nương.

 

Năm xưa lúc huynh trưởng ả làm lại dịch ở địa phương, từng coi rẻ mạng người, cưỡng chiếm ruộng đất của dân lành, sau đó là Đậu di nương cầu xin Trữ Kiếu, bỏ ra số tiền bạc lớn để chạy vạy thông đường lối mới đem chuyện dập xuống được.

 

Nay Trữ Kiếu thất thế, vụ án cũ này bị người ta lật lại, chứng cứ rành rành, chỉ thẳng vào Trữ Kiếu mưu cầu tư lợi làm trái pháp luật, bao che cho thân thích nhà vợ.

 

Mấy tội cùng phạt, Hoàng đế tuy đang trong cơn bệnh, nghe tấu triều cũng là đại nộ, hạ chỉ cách chức tất cả quan chức của Trữ Kiếu, tịch thu sạch gia sản, toàn gia đuổi về nguyên quán, vĩnh viễn không bao giờ được trưng dụng lại.

 

Lúc thánh chỉ truyền đến Trữ gia, Đậu di nương ngất lịm ngay tại chỗ.

 

Trữ gia, tiêu tùng rồi.

 

Phủ đệ ngũ phẩm năm xưa, bức hoành phi nơi cửa son bị gỡ xuống, gia sản bị tịch thu sạch sành sanh, kẻ hầu người hạ tản mát như sao buổi sớm.

 

Trữ Kiếu bạc đầu sau một đêm, hình dung tiều tụy, dắt theo Đậu di nương và Tiết Linh đang khóc lóc sụt sùi, cùng với hai kẻ đầy tớ già còn sót lại, bị xua đuổi rời khỏi Kinh thành.

 

Ngày rời Kinh, trên trời đổ cơn mưa phùn lất phất.

 

Trữ Kiếu ngoảnh đầu nhìn lại một cái phủ trạch nơi mình đã sống nửa đời người nay đã không còn thuộc về mình nữa, già lệ tuôn rơi.

 

Đậu di nương tóc tai xõa xượi, ôm c.h.ặ.t lấy một bọc hành lý mỏng manh, đó là mấy bộ quần áo cũ và chút bạc vụn còn sót lại của ả chưa bị tịch thu đi.

 

Ánh mắt ả hoán tán, miệng lẩm bẩm:

 

“Sao lại thành ra thế này… sao lại…”

 

Tiết Linh lại càng khóc đến mức suýt nữa ngất đi, bộ váy áo lộng lẫy trên người ả sớm đã biến bán đi rồi, thay bằng một bộ quần áo vải thô, tóc tai bù xù, phấn son trên mặt bị nước mưa và nước mắt rửa trôi nhem nhuốc, t.h.ả.m hại khôn lường.

 

Ả nhìn cổng thành Kinh thành ngày một cách xa sau lưng, trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng và không cam lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Chiếc vòng của ta… quần áo của ta…

 

đều mất sạch rồi… không còn cái gì nữa rồi…”

 

Ả khóc gào lên, “Nương, chúng ta sau này biết phải làm sao đây…”

 

Biết làm sao đây?

 

Đậu di nương cũng không biết.

 

Đuổi về nguyên quán, quê cũ sớm đã không còn ai, mấy mẫu ruộng mỏng cũng không biết có còn hay không.

 

Ngày tháng mưu sinh sau này hoàn toàn không có chỗ bấu víu.

 

Mưa ngày một lớn, con đường bùn lầy lội dường như không có điểm dừng.

 

Trữ Nguyệt đứng trước cửa sổ một tòa lầu cao trong cung, nhìn xa xăm về phương hướng ấy.

 

Có cung nhân thấp giọng bàn tán về sự sa sút của Trữ gia, thổn thức không thôi.

 

Trữ Nguyệt lặng im nghe, trên mặt không vui không buồn.

 

Nàng bưng chén trà thanh bên tay lên, nhấp một ngụm.

 

Trà đã hơi nguội, vào miệng có vị đắng chát, dư vị lại có một tia ngọt cực nhạt.

 

Mẫu thân, người đã nhìn thấy chưa?

 

Đây mới chỉ là bắt đầu.

 

Sau khi Trữ gia sa sút, ngày tháng trong cung của Trữ Nguyệt dường như không có thay đổi gì lớn.

 

Thần phi vì chuyện của huynh trưởng mà phải chịu sự quở trách, tuy không làm lung lay đến tận gốc rễ, nhưng cũng càng thêm phần cẩn trọng hơn.

 

Sau khi Cửu hoàng t.ử khỏi bệnh, Hoàng đế thương xót, ân sủng đối với mẹ con Thần phi vẫn như cũ, nhưng Thần phi qua chuyện này lại càng thêm phần cậy trông vào những kẻ vững vàng bên người.

 

Trữ Nguyệt làm việc ngày một cần mẫn chu toàn, nhiều chuyện Thần phi không muốn cho người ngoài biết cũng dần dần giao vào tay nàng để lo liệu.

 

Địa vị của nàng trong cung ngày một vững chắc.

 

Chỉ là vào những đêm thanh vắng, thỉnh thoảng nàng sẽ nhớ tới đôi mắt ngập tràn sự lo lắng và uất hận của mẫu thân.

 

Cũng sẽ nhớ tới những đêm đông lạnh lẽo cô tịch ở Tây khoảnh viện.

 

Nhớ tới Đậu di nương và Tiết Linh đã từng vênh váo tự đắc, tùy ý dẫm đạp tất cả những gì thuộc về nàng và mẫu thân nàng như thế nào.

 

Nay bọn họ đang giãy giụa trong vũng bùn lầy.

 

Còn nàng đứng ở trong bức tường cung, nhìn bề ngoài thì bình lặng không gợn chút sóng lòng.

 

Thời gian ba năm thoắt cái đã trôi qua.

 

Thân thể Hoàng đế lúc tốt lúc xấu, cục diện trong triều ngày một vi diệu.

 

Mấy vị hoàng t.ử lớn tuổi dần dần lộ ra mũi nhọn, vị trí Đông cung Thái t.ử tuy vững chắc nhưng cũng không phải là hoàn toàn kê cao gối mà ngủ không lo gì.

 

Trữ Nguyệt đã thăng nhậm chức Thượng cung chánh ngũ phẩm, là người đứng đầu không còn nghi ngờ gì nữa trong cung Thần phi, trong giới nữ quan nội đình cũng khá có danh tiếng.

 

Thứ nàng quản lý đã không còn chỉ là sự vụ của một cung Thần phi nữa, thỉnh thoảng ngay cả một phần chi tiêu, nhân sự của nội đình cũng cần phải qua tay nàng.