“Nàng giống như một cây cổ thụ lặng im, rễ cắm sâu lòng đất, cành thân thẳng tắp, đứng vững vàng gót chân trong chốn thâm cung này.”
Mùa thu năm nay, biên quan lại dấy lên chiến sự, Tiêu Liệt một lần nữa cầm quân xuất chinh.
Còn ở Kinh thành, tin tức về Trữ gia sớm đã không còn ai nhắc tới nữa.
Một viên quan có tội bị cách chức tịch thu gia sản, đuổi về nguyên quán, giống như viên đá ném xuống nước, gợn sóng tan biến liền không còn tăm hơi dấu vết.
Cho đến ngày hôm nay, Trữ Nguyệt đang đối chiếu danh mục phần lệ các cung dịp cuối năm, một tiểu thái giám đương trị nơi cửa cung lặng lẽ đưa vào một lời nhắn.
“Thượng cung, ngoài cửa cung… có một dân phụ tên gọi Tiết Linh, tự xưng là muội muội của người, khóc lóc cầu xin muốn được gặp người một bận.
Nhìn bộ dạng… vô cùng t.h.ả.m hại.”
Ngòi b/út của Trữ Nguyệt không dừng, chỉ nhạt nhòa “ừ” một tiếng:
“Biết rồi.”
Tiểu thái giám đợi một lát, thấy Trữ Nguyệt không có lời tiếp theo, liền biết điều mà lui xuống.
Trữ Nguyệt phê duyệt xong bản danh mục cuối cùng, gác b/út xuống, day day cổ tay có chút mỏi nhừ.
Muội muội?
Nàng đào đâu ra muội muội chứ.
Nàng đứng dậy, bước tới trước bàn trang điểm.
Trong gương đồng phản chiếu một gương mặt trắng trẻo thanh tú, giữa mày mắt thoảng dáng dấp của thời thiếu nữ năm xưa, chỉ có điều đôi mắt ấy trầm tĩnh sâu thẳm, không còn nửa phân vẻ kinh hoàng và non nớt của ngày trước nữa.
Nàng cầm bánh son lên, khẽ chấm lên môi.
Sau đó, gọi cung nữ thân cận tới:
“Thay y phục.
Ra cửa cung.”
Ngoài cửa cung, canh phòng cẩn mật.
Một người đàn bà quần áo rách rưới, tóc tai rối bù, mặt vàng da bọc xương đang co rúm ở góc tường cung, không ngừng run rẩy.
Trên người ả bọc một chiếc áo bông cũ nát không rõ màu sắc, mấy chỗ đã lộ ra lớp bông sợi đen sì, đôi giày dưới chân rách một lỗ, lộ ra ngón chân đông cứng đến mức tím ngắt.
Nghe thấy tiếng bước chân, người đàn bà kia bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Chính là Tiết Linh.
Chỉ có điều dung nhan kiều diễm ngày trước sớm đã không còn nữa, chỉ còn lại sự tàn tạ và phong sương sau khi bị cuộc đời chà đạp, duy chỉ có trong đôi mắt là còn cháy lên tia hy vọng và sự điên cuồng cuối cùng.
Khi ả nhìn thấy Trữ Nguyệt được cung nữ nội thị vây quanh, chậm rãi bước tới, đôi mắt ấy bỗng nhiên bùng phát ra luồng sáng kinh người.
Trữ Nguyệt hôm nay mặc bộ cung trang thêu hoa văn chim sẻ bạc màu xanh chàm theo quy chế của Thượng cung, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng bằng lông cáo màu xám bạc, tóc chải thành b/úi tóc cung đình đoan trang, cài một đôi trâm điểm thúy cùng một cây bộ d.a.o phượng ngậm hạt châu, tai rủ minh châu, cổ tay đeo vòng ngọc, toàn thân khí chất trầm tĩnh ung dung, hòa làm một thể với sự uy nghiêm của bức tường cung này.
Tiết Linh gần như là vừa lăn vừa bò lao tới, nhưng lại bị thị vệ dùng bao kiếm cản lại.
“Tỷ tỷ!
Nguyệt tỷ tỷ!
Là muội đây!
Muội là Linh Nhi đây!
Muội muội Linh Nhi của tỷ đây mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiết Linh khản giọng hét lên, nước mắt nước mũi giàn giụa, “Tỷ tỷ!
Cứu muội với!
Cầu xin tỷ cứu muội với!
Cha ch/ết rồi!
Nương cũng bệnh sắp không xong rồi!
Chúng muội không sống nổi nữa rồi!
Thực sự không sống nổi nữa rồi!”
Ả khóc lóc t.h.ả.m thiết, cố gắng muốn túm lấy vạt áo của Trữ Nguyệt.
Trữ Nguyệt rủ mắt, nhìn người đàn bà lôi thôi lếch thếch, t.h.ả.m hại hết mức đang phủ phục dưới chân mình, ánh mắt bình lặng không gợn chút sóng lòng, dường như cái nàng đang nhìn chỉ là một kẻ xa lạ không liên quan gì.
“Muội muội?”
Trữ Nguyệt khẽ mở miệng, giọng nói trong làn không khí lạnh lẽo rõ ràng mà băng giá, “Bản cung là Thượng cung trong cung Thần phi nương nương, nữ quan ngũ phẩm do bệ hạ thân phong.
Ngươi là một dân phụ, dám ở nơi này làm loạn chốn cung cấm, bấu víu hoàng thân, nên xử tội gì?”
Tiết Linh như bị sét đ.á.n.h, bỗng ngẩng đầu, đầy vẻ không dám tin nhìn Trữ Nguyệt:
“Tỷ tỷ… tỷ không nhận ra muội nữa sao?
Muội là Linh Nhi đây!
Trữ gia…
Tiết Linh của Trữ gia đây mà!
Chúng ta là tỷ muội mà!”
“Trữ gia?”
Trữ Nguyệt khẽ nhướng mày, dường như đang hồi tưởng lại một từ ngữ xa xăm và xa lạ nào đó, “Ồ, ngươi nói là cái Trữ gia vì tội tham nhũng làm trái pháp luật, bị bệ hạ cách chức tịch thu gia sản, đuổi về nguyên quán từ vài năm trước đó sao?”
Sắc mặt Tiết Linh trắng bệch như tờ giấy.
Trữ Nguyệt chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Tiết Linh.
Ánh mắt nàng như lớp băng lạnh nhất mùa đông, từng tấc một nạo qua gương mặt tàn tạ của Tiết Linh.
“Thân mẫu của bản cung họ Lê, là cháu ngoại của Hy các lão, vị chính thất phu nhân được cưới hỏi đàng hoàng của Trữ Kiếu.
Sau khi bà qua đời không lâu, bản cung liền tiến cung hầu hạ với thân phận Nữ sử Hy gia.”
Giọng Trữ Nguyệt không cao, nhưng từng chữ như d.a.o, lọt vào tai Tiết Linh cùng tất cả cung nhân thị vệ đang dỏng tai lên nghe xung quanh một cách rõ mồn một.
“Bản cung từ trước tới nay chưa bao giờ có đứa muội muội nào họ Tiết cả.”
Toàn thân Tiết Linh run rẩy dữ dội, môi mấp máy nhưng không thể phát ra được một âm tiết hoàn chỉnh.
“Còn như Đậu thị mà ngươi nói trong miệng kia,” Trữ Nguyệt đứng thân lên, dùng khăn tay khẽ lau lau chỗ bụi bặm không hề tồn tại lúc ngồi xổm xuống vừa rồi, ngữ điệu nhạt nhòa, “Một vị thiếp thất nâng lên làm kế thất, mà cũng xứng gọi là mẫu thân của bản cung sao?”
Nàng khẽ nâng cằm lên, ánh mắt vượt qua Tiết Linh, hướng về phía cuối con đường dài ngoài cửa cung, nơi đó thấp thoáng có thể nhìn thấy hình dáng của một ngôi miếu đổ nát.
“Có điều nhìn ngươi t.h.ả.m hại bực này, bản cung ngược lại nhớ ra một chuyện cũ.”
Khóe môi Trữ Nguyệt chậm rãi nhếch lên một độ cong hoàn mỹ, băng giá.
Nụ cười ấy, giống y khuôn như đúc với nụ cười bảy năm trước lúc nàng rời khỏi cửa trạch viện Trữ gia.