Bọn họ đều nói thái t.ử nâng thái t.ử phi trên đầu quả tim, khiến người ta vô cùng ngưỡng mộ.
Lại vô tình nhắc đến ta, vị tiểu thư đã gả cho người khác kia, nói rằng ta kín tiếng hơn trước rất nhiều, nghĩ chắc là sống chẳng được như ý.
Ta nghe xong chỉ cảm thấy Tô Hoán vẫn giống như trước kia, hận không thể đem cả chiếc quần lót thêu tinh xảo mặc ra ngoài cho tất cả mọi người cùng xem.
Không bao lâu sau, ta nghe tin hắn dẫn thái t.ử phi ra ngoài du ngoạn thì gặp thích khách.
Thái t.ử anh dũng lấy thân chắn cho thái t.ử phi, bị trọng thương.
Ta cẩn thận hồi tưởng một chút.
Đời trước sau khi Tô Hoán và Tống Uyển Quân thành thân, cũng từng xảy ra chuyện gặp thích khách.
Nhưng trong ký ức hữu hạn của ta, phàm là Tống Uyển Quân ở bên cạnh hắn, người bị thương mãi mãi đều là Tống Uyển Quân.
Đời này, Tô Hoán xem như đã có chút tiến bộ.
Thái t.ử gặp thích khách, về tình về lý, chúng ta đều phải đến Đông cung thăm hỏi.
Tô Giác vào trong phòng xem vết thương của hắn.
Tống Uyển Quân ở gian ngoài tiếp đãi ta.
Ta thấy sắc mặt nàng không tệ, tinh thần cũng tốt hơn nhiều so với trong ký ức của ta.
Nàng mỉm cười với ta:
“Nhiều ngày không gặp, khí sắc của lục hoàng phi càng tốt hơn.”
Ta nhớ lại hành vi của mình trong một tháng qua, không khỏi có chút xấu hổ:
“Vương gia đối với ta rất tốt.”
Không đúng.
Tô Hoán bị thương, sao Tống Uyển Quân lại có thể cười?
Đối với người ngoài, dù là giả vờ cũng nên giả ra dáng vẻ lo lắng chứ.
Ta thử thăm dò, cảm khái nói:
“Thái t.ử điện hạ đối với thái t.ử phi quả thật tình sâu nghĩa nặng, thậm chí không tiếc cả tính mạng.”
Tống Uyển Quân cụp mắt, khẽ vuốt chân mày, thở dài:
“Điện hạ thân là trữ quân, vốn đã nguy cơ tứ phía như vậy. Thấy ngài ấy nằm đó đau đớn như thế, ta hận không thể lấy thân thay ngài ấy chịu khổ.”
Nàng nói rất chân thành.
Ta gạt bỏ ý nghĩ vừa lóe lên trong lòng.
Nếu Tống Uyển Quân cũng sống lại, nàng không thể nào còn bị Tô Hoán che mắt như vậy.
Đến ngày sinh thần của hoàng hậu, Tô Hoán mới gần như có thể xuống giường.
Hắn so với trong ký ức của ta càng tái nhợt tiều tụy hơn, ánh mắt cũng càng âm u, như có như không liếc về phía ta và Tô Giác.
Ta quyết định, hoặc là đi theo Tô Giác, hoặc là ở cùng những mệnh phụ khác, tuyệt đối không đi một mình.
Đúng lúc tiết kim thu, trên bàn tiệc mỗi bàn đều có hai c.o.n c.ua.
Thị nữ gỡ thịt cua, đặt vào đĩa trước mặt ta.
Mùi cua vừa chui vào mũi, dạ dày ta bỗng cuộn lên.
Khi ý thức còn chưa kịp phản ứng, ta đã nghiêng đầu nôn khan.
Tô Giác lập tức đỡ lấy ta, lo lắng hỏi:
“Sao vậy? Khó chịu à?”
Ta sờ lên bụng mình, thoáng ngẩn ra, dường như cảm nhận được điều gì, bèn nhìn hắn nở một nụ cười.
Hắn chớp mắt.
Một lát sau, thần sắc hắn cũng ngẩn ngơ.
“…Thanh Thanh?”
Ta khẽ lắc đầu:
“Chưa chắc.”
Thái y đến bắt mạch cho ta.
Một lát sau, ông quỳ xuống trước hoàng thượng và hoàng hậu:
“Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng hoàng hậu. Hoài vương phi đã có t.h.a.i hai tháng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tô Giác vẫn ngẩn người nhìn ta.
Hoàng thượng vô cùng vui mừng:
“Tốt. Ngày sinh thần của hoàng hậu lại tra ra chuyện vui như vậy, song hỉ lâm môn, toàn cung đều có thưởng.”
Xung quanh vang lên một mảnh chúc mừng.
Ta dưới bàn véo Tô Giác một cái.
Hắn hoàn hồn, cẩn thận dè dặt sờ lên bụng dưới của ta.
Ta lại véo hắn thêm một cái, thấp giọng nhắc:
“Tạ ơn!”
Ta kéo hắn đứng dậy.
Hắn như du hồn đi đến giữa điện, quỳ xuống tạ ơn phía trên.
Trong khung cảnh hòa thuận ấy, bỗng vang lên một tiếng kinh hô:
“Điện hạ!”
Mọi người nhìn sang.
Là Tô Hoán thổ huyết.
Vì Tô Hoán, hoàng thượng và hoàng hậu rời tiệc.
Tiệc sinh thần kết thúc qua loa.
Thái y ở trong điện cứu chữa.
Vết thương cũ của Tô Hoán tái phát.
Trong lúc hôn mê, hắn cứ lặp đi lặp lại những lời mê sảng.
Nghe kỹ thì mơ hồ là ba chữ “không thể nào”.
Hoàng hậu nghĩ ta đang mang thai, bèn để ta và Tô Giác sớm rời cung.
Không mấy ngày sau, Tống Uyển Quân cũng được chẩn ra có thai, xua bớt mây đen bao phủ trong hoàng cung.
Ta ở vương phủ dưỡng thai.
Tô Giác hận không thể một tấc cũng không rời khỏi ta.
Cái này không cho ta chạm, cái kia cũng không cho ta đụng.
Ta thậm chí còn có chút phiền hắn, đuổi hắn đi được một lát, hắn lại tìm lý do mới để dính trở về.
Những thiệp mời từ bên ngoài đưa tới với đủ loại danh nghĩa, ta đều từ chối hết.
Thỉnh thoảng ra ngoài, ta cũng sẽ dẫn theo đủ người hầu.
Ta thật sự không muốn cho Tô Hoán thêm bất cứ cơ hội nào để lợi dụng.
Nhưng ta không ngờ Tô Hoán lại trực tiếp đến cửa.
Hắn chọn đúng lúc Tô Giác không có trong phủ.
Đường đường thái t.ử đến cửa lại bị từ chối ngoài cửa, chuyện này có quá nhiều chỗ để người ta bàn tán.
Ta lập tức sai người đi thông báo cho Tô Giác.
Bất đắc dĩ, ta vẫn phải đón hắn vào chính sảnh.
“Điện hạ hôm nay đến cửa có chuyện quan trọng gì?”
Trong sảnh còn có hạ nhân.
Tô Hoán lại hoàn toàn không để ý, trực tiếp hỏi:
“Thanh nhi, nàng đang tránh cô sao?”
Ta kìm nén sự mất kiên nhẫn trong lòng:
“Tránh? Ta và điện hạ vốn không có lý do bắt buộc phải gặp nhau, sao có thể gọi là tránh?”
Tô Hoán nhìn chằm chằm ta:
“Nhưng nàng vốn nên là người của cô.”
Hạ nhân đều kinh hãi.
Ta đứng dậy quát:
“Điện hạ thận trọng lời nói. Ta là Hoài vương phi, là đệ tức của điện hạ. Lời như vậy nếu bị người có tâm nghe được, điện hạ đã nghĩ đến hậu quả chưa?”