Ta đã làm sủng phi bên cạnh Tô Hoán suốt mười năm đằng đẵng.
Hắn đối đãi với ta gần như hữu cầu tất ứng, chỉ cần ta mở lời, hắn chưa từng nỡ chối từ, còn từng chiếu cáo khắp thiên hạ rằng ta chính là người được đặt trong tim hắn.
Mãi cho đến ngày hoàng hậu qua đời.
Tô Hoán đau đến mức thổ huyết, ôm c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể của hoàng hậu trong lòng, nhất quyết không cho người đưa nàng đi an táng.
Quần thần không còn cách nào khác, bèn tìm đến ta, khẩn cầu ta vào cung khuyên Tô Hoán sớm để hoàng hậu nhập thổ vi an.
Ta đến Phượng Nghi cung gặp hắn.
Khi ấy hốc mắt hắn trũng sâu, dung nhan tiều tụy chẳng còn chút thần thái đế vương, cả người gục trên cỗ quan tài băng, miệng lẩm bẩm hỏi ta:
“Quý phi, đời này trẫm có phải đã đối đãi với hoàng hậu quá tệ bạc rồi không?”
Hắn từng luôn nói với ta rằng hắn đối với Tống Uyển Quân chỉ có kính trọng, ngoài ra chẳng còn tình ý nào khác.
Nhưng sau khi nàng c.h.ế.t, hắn lại giống như bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhận ra nơi đáy lòng mình vẫn cất giấu một thứ tình cảm khác.