Tôi vốn là một blogger mảng hội họa.
Tôi từng hứa với người hâm mộ là khi nào tài khoản đạt mốc một triệu lượt theo dõi thì sẽ livestream chơi game.
Trong buổi livestream đó, tôi điên cuồng bấm vào nhà chính của đối phương, miệng không ngừng hét lớn: "Nổ đi! Nổ đi chứ!"
Đúng lúc đó, Chu Duật Bạch đang mặc áo choàng tắm bỗng ôm c.h.ặ.t lấy tôi từ phía sau, thì thầm: "Hôm nay chủ động thế em yêu?"
Nhà chính nổ tung. Tôi đơ người. Còn người hâm mộ thì bùng nổ.
Gần như ngay lập tức, tôi tắt phăng phòng livestream.
"Chu Duật Bạch, em đang livestream đấy!!!" Tôi dùng hết sức đẩy anh ra khỏi người mình, gào lên đến lạc cả giọng.
Anh lại có vẻ chẳng mấy bận tâm, lấy tay vuốt mái tóc vẫn còn đang ướt sũng: "Thì sao nào?"
"Đại ngôi sao ơi, em sắp tiêu đời rồi!!"
Tôi tự ôm lấy mình đầy bất lực.
Xong đời thật rồi.
Tôi sắp bị người hâm mộ của Chu Duật Bạch tấn công mạng cho sấp mặt luôn rồi.
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh của những cô "chị dâu" từng leo lên top tìm kiếm. Có mấy ai được chúc phúc đâu chứ?
Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt lại, tận hưởng chút yên bình cuối cùng. Biết đâu ngày mai đã có fan cuồng lần theo đường dây mạng mà bò đến tận nhà rồi cũng nên.
"Hứa Nguyện, em không muốn công khai chuyện của chúng ta đến thế cơ à?"
Chu Duật Bạch chẳng hiểu được trọng điểm của vấn đề, giọng điệu bắt đầu nhuốm màu tủi thân.
Anh vừa mới tắm xong, đuôi mắt bị hơi nước hun đến ửng hồng, lấp ló dưới hàng mi dày rậm. Mỗi lần anh ta chớp mắt, vệt đỏ ấy lại như cánh bướm dập dìu.
Những giọt nước trên tóc dọc theo gò má góc cạnh trượt xuống, đọng lại trên xương quai xanh, rồi còn xuống thấp hơn nữa là...
Tôi quay mặt đi chỗ khác: "Sao anh không mặc quần áo t.ử tế vào hả?"
Chu Duật Bạch bị câu hỏi của tôi làm cho cứng họng.
Như để trút giận, anh cúi đầu, dùng mái tóc ướt cọ liên tục vào cổ tôi. Cho đến khi tôi nhột quá phải lên tiếng xin tha, anh mới chịu buông ra.
Anh c.ắ.n nhẹ vào vành tai tôi như một sự trừng phạt: "Hứa Nguyện, năm nay anh hai mươi chín tuổi rồi, chúng ta yêu nhau chín năm, hôm nay là ngày thứ ba ngàn ba trăm rồi đấy."
….
Tôi và Chu Duật Bạch quen nhau từ hồi cấp ba.
Năm lớp mười một, anh chuyển từ nước ngoài về trường tôi. Lúc đó anh đã nhận đóng phim nên sau khi vào đoàn thì rất ít khi đến lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phần lớn thời gian đều là tôi mang bài tập về nhà giúp anh.
Chu Duật Bạch của những năm tháng thiếu niên đẩy cửa ra, ánh mặt trời từ phía sau lưng đổ xuống, xuyên qua những kẽ tóc nhỏ, và cũng chiếu sáng cả tôi của ngày hôm đó.
"Cảm ơn cậu nhé." Giọng anh vừa trẻ trung, vừa dịu dàng, "Nhưng lâu rồi tớ không đến trường, có mấy bài tớ không biết làm lắm."
"Tớ giải xong rồi chụp đáp án gửi qua cho cậu là được." Tôi vừa nói vừa định cầm lấy cuốn sách giáo khoa trong tay anh để chụp lại.
Nhật Nguyệt
Nhưng Chu Duật Bạch lại đứng ở cửa, xua xua tay: "Ý tớ là nếu cậu rảnh thì có thể giảng cho tớ được không, lớp trưởng?"
Phải thừa nhận rằng, Chu Duật Bạch là một diễn viên thiên bẩm. Có lẽ anh biết tôi luôn mềm lòng trước chiêu này, nên sau này, phần lớn những lần anh làm nũng với tôi đều mang chút thành phần diễn xuất.
Tôi lý nhí đồng ý.
Tần suất tôi đến nhà Chu Duật Bạch ngày một tăng lên. Từ một tuần một lần, tăng lên thành một tuần ba lần.
Anh rất thông minh, tiếp thu cũng nhanh. Chỉ trong một mùa hè, anh đã bắt kịp tiến độ của cả lớp.
Nhờ việc đến nhà anh mà tôi có thể tạm thời trốn khỏi ngôi nhà của chính mình.
"Sau này tớ có thể đến trường rồi, không cần làm phiền cậu phải chạy đi chạy lại nữa."
Chu Duật Bạch tựa vào khung cửa nói với tôi khi tiễn tôi về.
Lúc đó đã gần bảy giờ tối, đó là lần tôi về nhà muộn nhất kể từ khi bắt đầu phụ đạo cho anh.
Anh nhìn trời đã tối đen bên ngoài: "Tớ đưa cậu về nhé, trời tối rồi, đi đường đêm không an toàn đâu."
"Không cần đâu, tớ tự đi được." Tôi vội vàng lên tiếng từ chối.
"Cậu không đọc tin tức à? Nhiều người đi đường đêm cứ đi một hồi là mất tích luôn đấy, huống hồ vóc dáng cậu lại nhỏ nhắn thế này." Anh dùng tay ướt lượng chiều cao của tôi.
Hồi đó dù anh cao 1m78, nhưng đầu tôi còn chưa chạm đến vai anh.
Tôi hận!!! Muốn sỉ nhục tôi thì cũng không cần dùng chiều cao ra để làm thước đo như thế chứ!
"Hai người dù sao cũng an toàn hơn một người, nhà cậu cách nhà tớ cũng không xa, đi vài bước là tới rồi."
Anh không gọi tài xế của gia đình đưa tôi về, chỉ quay vào nói với bố mẹ một tiếng rồi nắm tay dắt tôi ra ngoài.
Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi và Chu Duật Bạch nắm tay nhau.
Bàn tay của cậu thiếu niên ấm áp, những đường chỉ tay mịn màng đan xen vào lòng bàn tay tôi, như vô tình như cố ý khuấy động dòng m.á.u đang nóng bừng của tôi, khiến mặt tôi đỏ ửng lên trước cơn gió đêm mùa hè.
Tôi ngước đầu lên nhìn Chu Duật Bạch.
Khóe môi cậu thiếu niên khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt. Khoảnh khắc tôi nhìn anh, dường như anh cũng cảm nhận được nên cúi đầu nhìn lại tôi.
Trong mắt anh như ẩn chứa cả một dải ngân hà bao la.
Đây chính là mùa hè, hương hoa dành dành tràn ngập vào trong căn phòng ký ức.