Gom Từng Mảnh Vỡ Để Yêu Em

Chương 2



Thế nhưng, sự lãng mạn ấy đã bị đập tan bởi tiếng loảng xoảng của chiếc cốc vỡ và tiếng cãi vã ầm ĩ.

Bố tôi đi bước nữa và cưới người mẹ hiện tại của tôi. Họ có một đứa con chung năm nay mới bốn tuổi.

Sau khi kết hôn với dì, bố tôi và dì vẫn cãi nhau không ngừng. Dì rất ghét tôi, vì bố tôi lúc nào cũng đem dì ra so sánh với mẹ ruột của tôi.

Bên trong nhà là tiếng tranh cãi nảy lửa.

Tôi buông tay Chu Duật Bạch ra: "Đến đây được rồi, cảm ơn cậu nhé."

"Không sao chứ? Hay là tụi mình đi dạo thêm vài vòng nữa? Nghe chừng bên trong lúc này không được an toàn cho lắm." Chu Duật Bạch chỉ chỉ vào nhà tôi.

Tôi đã đến nhà Chu Duật Bạch mấy lần, chưa bao giờ nghe thấy bố mẹ anh cãi nhau, dì và chú có mối quan hệ rất tốt. Vì vậy, Chu Duật Bạch có lẽ không thể hiểu được hoàn cảnh của gia đình tôi.

Nhật Nguyệt

Đối với tôi, việc nhà cửa cãi vã đã như cơm bữa rồi. Không ầm ĩ mới là chuyện lạ.

"Không sao đâu." Tôi lắc đầu, "Tớ vào đây."

Tôi đi vào nhà dưới ánh mắt lo lắng của Chu Duật Bạch. Vừa mới vào đến cửa, em trai đã lao đến ôm chầm lấy tôi: "Chị ơi, em sợ lắm."

Tôi vỗ vỗ vào lưng nó. Trên lầu truyền đến tiếng gào thét của người đàn bà: "Hứa Lịch, mày ôm nó làm cái gì? Cái đồ ăn cháo đá bát, chưa gì đã biết bênh vực người ngoài rồi hả?"

Thằng bé siết c.h.ặ.t t.a.y ôm tôi hơn, nó thực sự rất sợ hãi.

Tôi quá quen thuộc với cảm giác sợ hãi đó rồi. 

Nhưng bố mẹ cãi nhau thì trẻ con có thể làm được gì chứ?

Tôi che chở nó ra sau lưng mình.

Chẳng mấy chốc, người đàn bà trên lầu đã bị bố tôi lôi vào phòng, thay vào đó là những tiếng la hét t.h.ả.m thiết nối tiếp nhau.

"Chị ơi." 

Tôi nhìn chiếc bàn ăn trống trơn không có một hạt cơm. "Em ăn cơm chưa?" 

Hứa Lịch lắc đầu.

Lúc tôi dẫn Hứa Lịch ra ngoài, Chu Duật Bạch vẫn đang đứng trước cửa nhà tôi. Anh chưa về.

Nhìn thấy tôi ra, Chu Duật Bạch mới như trút được gánh nặng: "Cậu ổn không?"

Còn chưa kịp để tôi trả lời, cái đầu nhỏ của Hứa Lịch đã thò ra từ sau lưng tôi: "Chú này là ai vậy chị?"

Nghe thấy hai chữ "chú này", mặt Chu Duật Bạch lập tức đen xì lại.

Anh nén cục tức, suốt cả đoạn đường cứ bắt Hứa Lịch phải gọi bằng anh, liên tục chỉnh lại cách xưng hô của thằng bé. Cho đến khi anh mua kem cho Hứa Lịch, thằng bé mới chịu đổi miệng gọi một tiếng "anh".

Hứa Lịch đang chơi cầu trượt, Chu Duật Bạch và tôi ngồi ở một bên băng ghế.

"Cảm ơn cậu." Đây là lần thứ hai trong đêm nay tôi nói lời cảm ơn với anh.

Chu Duật Bạch bật cười một tiếng: "Dù sao về nhà cũng không ngủ được, coi như đi dạo cho tiêu cơm thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh không hỏi nhiều về chuyện gia đình tôi. Chỉ lặng lẽ cùng tôi cảm nhận làn gió đêm, không ai nói thêm lời nào nữa.

Mãi cho đến khi anh tiễn tôi về nhà một lần nữa, anh mới mở lời: "Hứa Nguyện, vì đã gặp được cậu, nên tớ hy vọng cậu có thể hạnh phúc hơn bất cứ ai trên đời này."

….

"Hứa Nguyện, chúng mình kết hôn đi."

Chu Duật Bạch của năm mười sáu tuổi mười ba năm trước và Chu Duật Bạch của năm hai mươi chín tuổi lúc này như chồng khít lên nhau trước mắt tôi.

Anh lại vùi đầu vào cổ tôi: "Đồng ý với anh đi, anh xin em đấy."

Thế nhưng, nỗi ám ảnh từ gia đình tan vỡ khiến tôi mang một nỗi sợ hãi cực kỳ lớn đối với hôn nhân. Tôi sợ mình sẽ phải sống một cuộc đời như mẹ kế, sợ cuộc sống sau khi kết hôn không chống chọi nổi với những vụn vặt lo toan thường ngày.

Và tôi càng sợ, có lẽ Chu Duật Bạch cũng chẳng yêu tôi đến thế.

Chúng tôi cứ như bây giờ, chẳng phải rất tốt sao?

Nhưng tôi chưa kịp nói ra những lời này thì đã bị một hồi chuông điện thoại cắt ngang.

Đầu dây bên kia là người quản lý của Chu Duật Bạch, Từ Đạo.

"Cậu điên rồi à?! Cậu nhìn lên top tìm kiếm đi!" 

Cơn giận của Từ Đạo như muốn nổ tung qua màn hình điện thoại.

Tôi mở điện thoại lên, nhìn vào bảng xếp hạng tin tức giải trí hot nhất.

#Chu Duật Bạch hẹn hò# 

#Chu Duật Bạch gọi em yêu# 

#Chu Duật Bạch sắt đá cũng có ngày nở hoa# 

#Bạn gái Chu Duật Bạch#

Cái ôm đó đã khiến hot search bùng nổ theo đúng nghĩa đen.

Chu Duật Bạch buông tôi ra, bực bội day day trán, nói với đầu dây bên kia: "Thì cứ công khai thôi."

Đầu ngón tay hơi lạnh của anh vén lọn tóc rủ xuống của tôi lên, vừa ngước mắt đã chạm ngay vào ánh nhìn của tôi. Trong mắt anh là một tình yêu vô cùng chân thành: "Giấu kỹ như vậy bao lâu nay, cũng đến lúc phải công khai rồi."

Sau khi Chu Duật Bạch công khai trên Weibo, lượng người theo dõi tài khoản của tôi tăng vọt chỉ sau một đêm.

Tuy không bị tẩy chay tập thể như tôi tưởng tượng, nhưng những lời ra tiếng vào vẫn nhiều vô kể. Tôi chỉ đành tạm thời ngừng sử dụng tài khoản và gác lại công việc của mình.

Để né tránh đám người hâm mộ quá khích và cánh phóng viên săn ảnh, ngày nào tôi cũng chỉ biết trốn trong nhà. Người của Chu Duật Bạch sẽ mang những nhu yếu phẩm hằng ngày đến cho tôi.

Rèm cửa bốn phía đều kéo kín mít. Tôi chẳng còn phân biệt nổi ngày hay đêm.

Tôi cứ ở trong một không gian khép kín như vậy suốt một tuần liền.

Tôi bắt đầu suy nghĩ. 

Nếu sau này kết hôn thật, cuộc sống của tôi cũng sẽ biến thành thế này sao?