Gom Từng Mảnh Vỡ Để Yêu Em

Chương 7



"Không phải lúc trước em bảo muốn ngắm sao à?" Chu Duật Bạch chọc chọc vào người tôi, "Đi thôi, bố anh mới mua chiếc kính thiên văn mới đấy."

Tôi và Chu Duật Bạch đi lên tầng hai, chú đã điều chỉnh xong xuôi các thiết bị cho chúng tôi.

Tôi không nhìn thấy sao, chỉ nhìn thấy mặt trăng. Vầng trăng lúc này không khuyết, nó không mang theo chiếc móc câu sắc lẹm nào cả. Màn đêm làm nền tôn lên vẻ ngoài vô cùng dịu hiền của nó, đó là thứ ánh sáng vĩnh hằng vốn thuộc về vầng trăng.

Hóa ra mặt trăng cũng có thể dịu dàng đến thế sao? 

Tôi thầm nghĩ. Cũng đúng thôi, mùa đông năm nay hình như chẳng còn mấy lạnh giá nữa rồi.

"Chu Duật Bạch, con xuống nhà trước đi, bố có vài lời muốn nói với tiểu Hứa." Chú đứng bên cạnh dặn dò.

Chu Duật Bạch gật đầu. Lúc tôi quay đầu lại, Chu Duật Bạch đang đứng ở phía bên kia của cánh cửa lùa.

Nhật Nguyệt

"Tiểu Hứa, chú và mẹ đều biết rõ hoàn cảnh từ nhỏ của con, tụi chú không hề cảm thấy con có điểm nào không tốt cả, chỉ có duy nhất một điều thôi."

Trong lòng tôi bỗng hẫng đi một nhịp.

Khi yêu Chu Duật Bạch, tôi không hề nói cho bố mẹ mình biết, mà cho dù có nói thì đối với tôi hay đối với họ cũng chẳng có bất kỳ ảnh hưởng nào. 

Nhưng Chu Duật Bạch thì khác. Anh là ảnh đế, là người của công chúng. Anh sống dưới ánh đèn sân khấu, mỗi một khía cạnh của anh ta đều được công chúng biết đến tường tận. Cuộc đời anh thuận buồm xuôi gió, gia đình hạnh phúc mỹ mãn, sự nghiệp thăng tiến như diều gặp gió, danh tiếng và hào quang lấp lánh, dường như chẳng có một điều gì là tiếc nuối hay khuyết điểm cả.

Nếu như cuộc hôn nhân này trở thành nét mực tối tăm nhất trong cuộc đời anh, thì cho dù có ly hôn đi chăng nữa cũng không thể xóa sạch được. 

Vết mực đó sẽ luôn tồn tại ở đó.

"Tụi chú đều hy vọng con có thể yêu thương bản thân mình nhiều hơn một chút, tự tin hơn một chút." 

Chú vỗ vỗ vai tôi, "Con sinh ra trong vũng bùn nhưng đã nỗ lực lớn lên, vừa kiên cường lại vừa dịu dàng, con đã đ.á.n.h bại được rất nhiều người rồi."

"Cha mẹ và xuất thân là thứ chúng ta không thể lựa chọn, hoàn toàn phải dựa vào vận may. Nhưng vận may không tốt chưa bao giờ là lỗi của con cả. Rõ ràng mỗi đứa trẻ đều xứng đáng được yêu thương, chỉ là có những người không học được cách yêu thương người khác mà thôi."

Tôi nhìn Chu Duật Bạch đang đứng ở phía bên kia mà mỉm cười. Tôi đã hiểu vì sao anh lúc nào cũng tỏa sáng và kiên định đến thế rồi. Khả năng thấu cảm của anh giống như là bẩm sinh vậy. Bởi vì bố mẹ anh chính là những người như thế.

"Con cảm ơn chú ạ."

"Không có gì phải cảm ơn đâu, để chú gọi nó vào đây bầu bạn với con ngắm sao thêm một lát nhé."

Lần thứ hai nhìn vào kính, tôi đã thấy một bầu trời đầy sao sáng. Chúng rải rác trên tấm màn nhung của chuyến hành trình đêm đen. 

Rất sáng. Và cuối cùng, ánh sáng ấy cũng đã chiếu rọi lên người tôi.

….

Sau khi rời khỏi nhà Chu Duật Bạch, chúng tôi lại cùng nhau đi dạo trên con phố đã quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

"Chu Duật Bạch." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ơi?" 

"Có muốn về nhà em xem thử không?" Tôi lên tiếng hỏi anh.

Chu Duật Bạch nhìn tôi: "Em chắc chứ? Bây giờ chúng mình đi tay không thế này không hợp lý lắm đâu nhỉ? Hay là anh về nhà anh lấy chút đồ qua nhé." 

Nói xong, Chu Duật Bạch đi đứng quýnh quáng đến mức cả tay lẫn chân đều bước cùng một bên.

Tôi thấy có chút buồn cười: "Không sao đâu mà, cạnh nhà em có một cửa hàng hoa quả, chúng mình mua một giỏ trái cây là được rồi."

"Thế sao mà được? Đến lúc đó nhà em lại tưởng anh bắt cóc em đi mất thì sao?" 

Chu Duật Bạch lắc đầu, "Ngày mai, ngày mai đi nhé, để anh chuẩn bị một chút..."

"Nhà em không để ý mấy chuyện này đâu." Tôi thở dài một hơi, "Anh cho dù có đi tay không thì họ cũng chẳng nói gì đâu."

Cùng lắm thì Hứa Lịch là cằn nhằn vài câu thôi. Chứ bố và mẹ kế của tôi mà biết tin này thì tuyệt đối sẽ không nói năng gì cả. 

Trong cuộc đời của họ, chỉ những lúc cần trút giận thì mới nhớ đến tôi mà thôi. Những niềm vui kiểu này, họ sẽ chẳng bao giờ thấu cảm cùng tôi đâu. 

Chẳng phải từ hồi năm lớp mười hai tôi đã biết rõ điều đó rồi sao?

"Hứa Nguyện." Chu Duật Bạch ôm c.h.ặ.t lấy tôi, "Anh sẽ thay họ yêu thương em, thế nên đừng buồn nhé."

Tôi và Chu Duật Bạch cùng mua một giỏ trái cây, anh còn sang siêu thị bên cạnh mua thêm mấy cây t.h.u.ố.c lá và mấy chai rượu.

Lúc tôi gõ cửa, người ra mở cửa là Hứa Lịch. 

"Ơ? Sao hai người lại đi cùng nhau thế này?"

Sau đó, khi biết được mục đích chuyến đi, Hứa Lịch ngồi đối diện Chu Duật Bạch, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can anh luôn vậy.

Bố tôi hỏi han Chu Duật Bạch vài câu xã giao chiếu lệ. 

"Hai đứa quen nhau từ bao giờ?" 

"Hồi cấp ba ạ." 

"Cấp ba à. Bố và mẹ con ngày xưa cũng quen nhau từ hồi cấp ba đấy."

Tôi thầm nghĩ trong lòng: "Cũng không cần phải nguyền rủa tôi như thế đâu..."

"Thật là tốt quá."

Người mẹ kế ở bên cạnh lườm bố tôi một cái cháy mắt. Thấy tình hình có vẻ như sắp sửa xảy ra một trận cãi vã đến nơi, Hứa Lịch bỗng nhiên lên tiếng: "Mẹ ơi, nhà mình còn ô mai không ạ?"

 Thế là mẹ kế liền đứng dậy đi tìm ô mai cho nó.